Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1343063

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3063 lượt.

riêng ở nhà hàng.
"Xem kìa, vui đến mức còn không đánh xe vào ga ra được nữa kìa". Cô cười nói với A Thích, "Anh trai em đúng là vô dụng, Hoài Nguyệt chính là kiếp hoa đào trong mệnh anh ấy".
Cơ Quân Đào đi vào với thần sắc mệt mỏi, ném chìa khóa cho Cơ Quân Dã rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh rửa mặt.
"Không được uống thuốc tránh thai, có thai thì chúng ta cưới luôn". A Thích cười nói.
"Em còn chưa muốn cưới, nếu anh không mua thì tự em đi mua". Cơ Quân Dã không vui nói, "Cùng lắm thì mặt dày một lần là cùng chứ gì".
"Không được, tác dụng phụ của loại thuốc đó quá mạnh, uống vào ít nhất trng vòng nửa năm không thể có thai vì sẽ ảnh hưởng đến thai nhi". A Thích nghiêm mặt nói.
"Trong nửa năm em sẽ không kết hôn, cũng sẽ không có thai". Cơ Quân Dã cũng nghiêm mặt, "Anh trai em không kết hôn em cũng sẽ không kết hôn".
"Không có thai ngay cũng không được uống", A Thích nói, "Thật sự không tốt cho thân thể mà, Tiểu Dã, em nghe lời đi".
Cơ Quân Dã tức giận đi ra ngoài cửa: "Thế sao lúc ấy không nghĩ, bây giờ lại còn lắm chuyện?"
A Thích vội đuổi theo, thoáng thấy Cơ Quân Đào đang đứng trước cửa nhà vệ sinh liền xấu hổ gãi đầu nói: "Quân Đào, anh khuyên Tiểu Dã đi, loại thuốc đó thật sự không thể uống lung tung được".
Cơ Quân Đào nói với em gái: "Bất kể có thai hay không thì cũng chuẩn bị cưới đi. Em 30 tuổi rồi, muộn nữa là không sinh được đâu. Đừng để đến lúc uống thuốc cũng vô dụng".
A Thích nói: "Đúng vậy đúng vậy, không phải em còn nói nhận Đậu Đậu làm con rể à?"
Cơ Quân Dã hung ác trợn mắt nhìn A Thích, "Đầu đất!" rồi lại nói với Cơ Quân Đào: "Anh, anh đi ngủ một hồi đi, em thấy sắc mặt anh kém lắm, em cũng phải nghỉ một lát, chúng ta ra ngoài ăn muộn một chút".
Cơ Quân Đào nói: "Anh không ăn đâu. Bọn em ra ngoài đi, để anh được yên tĩnh một lát".
Cơ Quân Đào từng bước một đi về phía phòng vẽ, đều đau như sắp nứt. Buổi tối hôm đó hai người gần nhau anh không hề dùng bất cứ biện pháp nào, bởi vì trong phòng anh trước giờ đều không có mấy thứ đó, anh cũng chưa từng nghĩ tới có một ngày sẽ tiếp xúc thân mật với một người phụ nữ như vậy. Sau đó Hoài Nguyệt có nghĩ tới việc tránh thai không? Hôm đó cô ấy vội vàng chạy mất như vậy, thậm chí đến tận hôm nay vẫn còn bối rối, hoàn toàn có thể đã quên uống thuốc, nếu như quên thật, nếu như có thai... Cơ Quân Đào không thể nghĩ tiếp được. Hai người đều đang ở độ tuổi khỏe mạnh, chỉ cần không phải đúng giai đoạn an toàn thì thực ra khả năng có thai là cực lớn. Như vậy, cô ấy đã không thích anh, không yêu anh, không muốn còn có dính líu gì với anh, đương nhiên cô ấy sẽ phải đi bỏ đứa con của hai người...
Cơ Quân Đào ngơ ngác ngồi trong phòng vẽ suy nghĩ miên man, cảm thấy như trái tim bị ném vào trong một chiếc cối đá rồi bị nghiền nát máu thịt lẫn lộn. Anh cúi người xuống, nắm chặt nắm đấm đè lên ngực hi vọng có thể giảm bớt đau đớn nhưng vẫn không có hiệu quả. Sự đau đớn này dường như đã mọc rễ đâm thật sâu vào chỗ máu thịt lẫn lộn đó, làm trái tim càng nát vụn ra như bột phấn.
Hô hấp của anh dần dần trở nên khó khăn, nếu như không tìm được một nơi để trút ra thì bất cứ lúc nào cũng có thể ngạt thở. Cơ Quân Đào bắt buộc chính mình nhanh chóng tìm kiếm thứ gì có thể giúp đỡ mình xung quanh đây, rốt cục phát hiện một con dao rọc giấy ở trên góc bàn. Anh nhanh chóng đưa tay cầm lấy rồi cắt thẳng vào cổ tay trái.






Một vệt máu tràn ra rồi lập tức biến thành một dòng máu chảy xuống dọc theo cổ tay, rơi xuống tờ giấy Tuyên Thành trắng như tuyết dưới đất. Cùng với cảm giác đau đớn trên cổ tay, Cơ Quân Đào cảm thấy sự đau nhức trong lòng cũng từ từ giảm bớt, hô hấp trở nên dễ dàng hơn. Anh nhìn chằm chằm vết máu càng ngày càng lan rộng trên tờ giấy Tuyên Thành, ngồi thẳng người dậy mở ngăn kéo ra. Băng vải, kéo, miếng dán, trong ngồi nhà này ở bất cứ gian phòng nào Cơ Quân Dã cũng chuẩn bị mấy thứ này.
"Anh, em và A Thích... Anh!" Cơ Quân Dã đứng trước cửa phòng nhìn chằm chằm cổ tay anh sợ hãi kêu lên, vẻ mặt kinh hoàng, "Anh, anh làm sao vậy?"
"Anh không cẩn thận bị đứt tay", Cơ Quân Đào ngẩng đầu mỉm cười nói, "Mau tới băng lại giúp anh".
"A". Cơ Quân Dã nuốt lời nói dắp ra đến miệng xuống, vội vàng đi tới lấy băng gạc đè lên vết thương rồi lại dùng băng vải quấn chặt, động tác rất thành thạo. Vừa băng bó Cơ Quân Dã vừa trách móc, "Sao lại bất cẩn như thế, con dao này đã lâu không dùng, mùa hè dễ viêm lắm, phải đi tiêm phòng uốn ván mới được".
Cơ Quân Đào nói thờ ơ như không: "Vết thương không sâu, một hai ngày là khỏi thôi, không có gì đáng ngại đâu".
Cô đã nhìn rất rõ vết dao trên cổ tay anh trai, là vô ý đứt tay hay cô tính cắt tay chẳng lẽ cô còn không nhìn ra được?
Mấy năm cuối cùng của mẹ đã xảy ra rất nhiều lần tai nạn như vậy, cho nên cô đã quen để một túi sơ cứu trong mỗi gian phòng, còn đi học cả một lớp sơ cứu tại chỗ, cầm máu, băng bó, hô hấp nhân tạo, tất cả đều cực kì thành thạo. Làm một người nhà của người bệnh trầm cảm thật sự