Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341758
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1758 lượt.
, nhưng hành động lại không hề bị ảnh hưởng, một mạch hôn từ môi đến cổ cô. Cô cảm thấy nhột, thoáng né qua một bên. Thế nhưng vào lúc này anh lại hơi nhúc nhích ngón trỏ, khiến cô hít sâu vào một hơi. Cô luống cuống tay chân lần mò một hồi, rốt cuộc cởi được dây nịt da của anh ra. Anh có thể thuận lợi lấy ra hung khí. Thời điểm vật bành trướng chuẩn bị tiến công, Bánh Bao mới bắt đầu phản kháng. Chỉ một ngón tay đã chật kín lối mòn, làm sao chứa được vật to như vậy chứ.
Khi đó cô hoàn toàn không có kinh nghiệm, không biết lần đầu tiên của con gái nếu như đàn ông không đủ dịu dàng thì sẽ rất đau, rất đau. Cô cũng không biết nếu như thân thể căng thẳng, không thả lỏng da thịt thì sẽ càng đau hơn.
Cô chỉ lui về phía sau, cố gắng tránh khỏi hung khí này. Mà sự nhẫn nại của anh, sau hai lần thất bại đã hoàn toàn cạn kiệt. Anh giữ lấy hông cô, cưỡng ép xâm lấn, cũng là một cú thúc hết vào trong.
Lúc rạng sáng trời đất tối tăm, tiếng nói của cô vẫn còn mang theo tiếng khóc nức nở: “Sư phụ.”
Anh đưa tay đến, chạm vào cô trong bóng tối, không có quần áo, da thịt láng mịn nóng rực. Anh rút tay lại như bị bỏng, anh còn nhớ được mang máng những cảnh ôm hôn quyến luyến tối qua, ngay cả nhiệt độ cũng nóng đến quen thuộc trong trí nhớ. Cả người anh chỉ có thể dùng từ “điên tiết” để hình dung: “Em! Đồ ngốc!”
Anh dập cửa bỏ đi, chỉ để lại từ hình dung duy nhất cho sự việc hoang đường lẫn con người hoang đường này.
Rạng sáng bốn giờ ngày 28 tháng 8, cả khu bị cúp điện. Bang chủ đại nhân đi trên con phố tối tăm, anh muốn lấy một điếu thuốc, sờ sờ túi, phát hiện ra không mang theo. Cuối cùng anh lấy điện thoại di động ra, gọi cho Con Vịt.
Rạng sáng bị người ta phá vỡ mộng đẹp, tiếng nói Con Vịt mang theo vài phần ngái ngủ: “Lão Thánh hả?”
Bang chủ đại nhân vừa trải qua nỗi khiếp sợ, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, nhưng bây giờ trong đầu lại vô cùng thanh tỉnh: “Con Vịt.”
Con Vịt khó hiểu: “Nói đi, ông có việc gì?”
Bang chủ đại nhân ra sức đá bay cái khoen lon ven đường: “Con Vịt, tôi với Tiểu Mộc làm rồi.”
Đối phương không kịp hiểu ra: “Làm cái gì? Hả…. ông làm Tiểu Mộc…”
Bang chủ đại nhân rất lo lắng, trả lời bằng đơn âm: “Ừ. Làm sao đây Con Vịt?”
Hỏi ra lời này xong, Con Vịt cũng không truy hỏi nữa. Người đàn ông này luôn luôn rất có chủ kiến, khi anh hỏi ra câu này thì tất cả nhân quả cũng đã không còn quan trọng nữa. Ai có thể tưởng tượng có một ngày người đàn ông này sẽ đứng ở đầu phố trong đêm khuya khoắc gọi điện thoại cho một người đàn ông khác, hỏi anh nên làm gì bây giờ. Tiếng nói của anh nghe như không giống với là anh đã làm Thù Tiểu Mộc, mà là càng giống như là anh bị Thủ Tiểu Mộc làm vậy.
“Bình thường xử lý chuyện này chỉ có hai cách. Một là ông cưới cô ấy, hai là ông bồi thường cho cô ấy chút tiền, sau đó giải quyết riêng, đúng không? Tiểu Mộc…. Nếu như tôi nhớ không lầm thì hình như cô ấy học năm nhất ở đại học A, tuổi tác còn rất nhỏ mới đúng.” Anh ta nhanh chóng tỉnh táo lại, bắt đầu bàn bạc: “Tính cách của ông thế nào ông tự mình hiểu rõ, tôi cũng không biết cuối cùng là hai người xảy ra chuyện gì. Ông tự mình lựa chọn đi. Bây giờ ông đang ở đâu?”
“Tôi ở bên ngoài.” Gió đêm hè mang theo vài phần lạnh lẽo, anh hít sâu vào một hơi, từ từ trấn định lại.
“Cô ấy đâu? Nên làm thế nào không phải tôi và ông nói là được, vẫn nên trở về thương lượng với cô ấy đi.”
“Ừ.” Tiếng nói của anh đã dần bình tĩnh: “Tôi đi xem cô ấy trước đã.”
Lúc anh trở về, Bánh Bao đã thay một bộ quần áo, một mình ngồi thẩn thờ trong phòng khách. Điện thoại anh phát ra ánh sáng mờ ảo ngắn ngủi, đến khi đèn màn hình tắt đi, thế giới lại trở về tối tăm, hai người đều không nhìn thấy nhau, tránh khỏi khá nhiều lúng túng. Anh đi đến bên cạnh cô, nghiêng người ngồi xuống. Cô hơi khẩn trương, lúc cất tiếng còn hơi khàn khàn: “Sư phụ, anh không cần bận tâm. Em… là em tự nguyện. Em không cần anh chịu trách nhiệm, em chỉ…. chỉ là….”
Lần đầu tiên cô thổ lộ với anh là ngây ngô khẩn trương. Lần thứ hai thổ lộ với anh thì lời nói lại không mạch lạc.
Anh ngồi trước mặt cô, nắm tay cô kéo xuống ghế salon ôm vào lòng. Tiếng nói của cô dần dần biến mất, lời thổ lộ chưa được nói ra khỏi miệng đã bay biến trong sự dịu dàng đột ngột xuất hiện của anh. Cô rút vào lòng anh, trong thế giới không ánh sáng, an tĩnh lắng nghe nhịp tim và hơi thở lẫn nhau. Cô áp mặt vào lồng ngực anh, lần đầu tiên quyến luyến bóng đêm dày đặc, đêm hè dài dẳng này.
Sư phụ, em không cần anh chịu trách nhiệm, em chỉ…. chỉ là rất thích anh mà thôi. Em không biết yêu thích này kéo dài bao lâu, một đời thì trầm trọng quá mức. Nhưng cả đời em có được một khắc này thì tất cả yêu thương và tương tư đều đáng giá.
“Còn đau không?” Tiếng nói của anh khàn khàn nhưng rõ ràng trong bóng tối. Cô nhịn đau lắc đầu, song tiếng nói lại e sợ: “Không đau nữa.”
“Chúng ta thử một lần…” Anh khẽ thở dài: “Anh sẽ cố hết sức, nhưng không dám bảo đảm nhất định sẽ được.”
Bánh Bao cũng không hiểu, đây là lời hứa hẹn hồi tâm của anh ư. Tuy lời hứa h