Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341759
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1759 lượt.
ẹn này yếu ớt đến mức không chịu được dù chỉ phân nửa, nhưng cũng xuất phát từ nội tâm. Khi bản thân ta không nắm chắc được mình, thì dù hứa hẹn kiên định thế nào đi nữa cũng chỉ là có lệ cho người, cho mình mà thôi.
Anh cúi đầu hôn trán cô, Bánh Bao đã trở nên ngọt ngào như như biến thành kẹo mật — Trong bóng tối không nhìn thấy gì cả, nhưng cô vẫn nhắm mắt lại. Thần ơi, nếu tất cả đây chỉ là ảo mộng, thì hãy để cho con mãi mãi chìm vào đêm đen đi.
Nhân Vật Chính, Nhân Vật Phụ, Người Qua Đường
Sắc trời dần sáng, hai người có thể từ từ thấy rõ được mặt của đối phương, sau đó đều hơi lúng túng. Bang chủ đại nhân kéo cô đến bệnh viện bảo vệ sức khỏe cộng động, cũng bất chấp ngại ngùng, đi thẳng đến phụ khoa. Bác sĩ cực hiếm thấy có cô gái nào đến đây vì bị mất trinh, nhưng khi thấy đàn ông dẫn đến thì thái độ đối với bang chủ đại nhân lại tốt vô cùng. Làm công việc này đã thấy rất nhiều người đến đây toàn là trị bệnh lây qua đường sinh dục, mỗi ngày đều nhìn thấy một mặt tối của nhân tính. Đột nhiên thấy một đôi ân ái như vậy càng khó tránh khỏi chăm sóc đặc biệt hơn một chút. Cho nên bác sĩ kê đơn thuốc tránh thai, thuốc khử trùng, dung dịch vệ sinh vân vân… Thêm vào đó còn truyền thụ cho Bánh Bao một chút kiến thức bảo vệ sức khỏe.
Bánh Bao đỏ mặt cũng bất chấp có hiểu hay không, chỉ gật đầu, rất giống như đang được thầy chủ nhiệm giáo huấn.
Sau khi đi ra ngoài hai người cũng không nói chuyện, anh vốn đi phía trước, Bánh Bao ở phía sau nhắm mắt theo đuôi. Một hồi lâu cô lén lút đi gần sát anh, năm ngón tay mũm mĩm đan vào lòng bàn tay anh, nhiệt độ truyền đến từ đầu ngón tay, anh giật mình, chậm rãi nắm lại tay cô. Cho nên trên đường cái đại học A cuối tháng tám, đột nhiên lại có cảnh xuân tươi đẹp. Ngay cả Bánh Bao cũng biến thành bánh chưng, khoác lên một sắc xuân dào dạt, mang theo màu xanh non của mùa xuân. Cô cúi đầu mím môi, che giấu ý cười ngọt ngào nơi khóe miệng.
Anh nắm tay cô đi về phía trước, tay cô mềm mại mà gọn gàng, cả bàn tay chẳng hề có vết chai, đó là một đôi tay chưa trải qua bất cứ sương gió gì. Anh cảm giác mình rất ích kỷ, cuộc đời của cô thậm chí còn chưa chính thức bắt đầu. Cô lại dựa vào anh, vui mừng giống như chú chim muốn bay về phương Nam: “Sư phụ, chiều nay chúng ta đi đâu?”
May mà cả khu đều đã có điện, Bánh Bao vội vàng nấu cơm, bang chủ đại nhân nằm trên ghế salon, xem tivi. Tuy Bánh Bao rất khờ khạo, nhưng nấu ăn khá ngon, hành động cũng nhanh, ba món một canh cũng chỉ có một tiếng.
Thịt xào ớt xanh, thịt bò chưng tương, cải xào, lại thêm một món canh rong biển. Bang chủ đại nhân cầm đôi đũa, vô cùng hài lòng: “Ở nhà em thường xuyên nấu ăn à?”
Bánh Bao xới cơm cho anh: “Ừ, trước kia trong nhà cũng là do mẹ nấu, ba em thường xuyên không về nhà, mỗi ngày mẹ em đều rất buồn. Sau đó em phát hiện mỗi lần em nấu cơm mẹ sẽ rất vui, cho nên hằng ngày em đều nấu, để mẹ vừa về nhà là đã có cơm ăn.”
Bang chủ đại nhân ngoại trừ biết cô trong trò chơi ra cũng không biết gì nhiều về cô: “Bọn họ thường xuyên cãi nhau sao?”
“Ừ.” Nhắc đến điều này, trên mặt Bánh Bao đã mất đi nụ cười. Người không sinh trong gia đình này không thể hiểu được sự u ám của nó. Có lẽ bọn họ cũng sẽ không giận lây sang người khác, nhưng bọn họ càng không ngừng đập đồ, càng không ngừng kể lễ thù xưa oán cũ với đối phương, càng không ngừng chọc ngoáy vào vết thương của đối phương. Sau đó bọn họ đỏ mặt tía tai, hoặc là chiến tranh lạnh, hoặc là một bên sầm cửa bỏ đi.
Cả đời này có lẽ có rất nhiều việc cũng có thể tạo thành thói quen theo thời gian, nhưng trong hoàn cảnh này, bạn mãi mãi cũng không quen được. Cảm giác kia giống như là bầu trời xối thẳng xuống cơn mưa, cứ mãi âm u không thấy được trời tạnh.
Đương nhiên bang chủ đại nhân chú ý đến vẻ mặt của cô. Anh gắp một món ăn đến, cất giọng dịu dàng như Con Vịt đã từng làm: “Được rồi, ăn cơm trước đi.”
Đột nhiên anh không biết phải dỗ giành phụ nữ thế nào. Bình thường anh lấy lòng phụ nữ chỉ có hai cách, một là cho cô ta tiền, hai là lên giường với cô ta. Cho nên lúc đột ngột phải đối mặt với Bánh Bao như vậy thì anh lại có vẻ lúng túng. Nếu như bạn từng trải qua, bạn nhất định có tâm đắc.
Đàn ông ba mươi mấy tuổi là dùng để kết hôn, không phải dùng để yêu đương. Khi tất cả nhiệt huyết ngây ngô cũng bị thời gian mài mòn. Tất cả góc cạnh của cuộc sống lãng mạn ngông cuồng cũng bị phá vỡ. Còn dư lại cũng chỉ là vài phần thành thật, còn dư lại cũng là vài phần ưu tú. Cho nên thường có phụ nữ cười bọn họ không hiểu phong tình, thật ra thì không phải bọn họ không hiểu, chỉ là đã khám phá được, nên quay về lại với bản chất mà thôi.
Ăn cơm xong, Bánh Bao đi rửa chén, bang chủ đại nhân tiếp tục xem trận đấu võ. Cô thu dọn phòng bếp sạch sẽ, ôm đồ ngủ đi tắm, cả người mang theo một mùi hương sữa tắm hoa hồng chui vào bên cạnh anh. Anh do dự một chút, cuối cùng ôm cô vào lòng mình, hai người yên lặng xem trận đấu võ.
Cô không có hứng thú với mấy c