Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341790
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1790 lượt.
ý, nói một mạch – “Hai năm nay tao vẫn rất hối hận tao cứ nghĩ tao chia tay cô ấy là tốt cho cô ấy mà không hề hỏi xem cô ấy nghĩ gì (chấm – editor thêm cho dễ đọc chứ đoạn này không có chấm phẩy gì đâu, nói một lèo) cái hôm Người Chết Yêu an ủi Hoa Trư có nhắc đến người yêu cũ của cô bé cái thằng đó đưa cô bé đi vậy mà vì không thể nuôi cô bé mà buông tha cô bé có lẽ đối với hắn như thế cũng là một cách bảo vệ cho rằng mình làm thế là rất tốt (chấm – hết ý thôi chứ mình không định chấm câu chuẩn haha) Con Vịt khi đó tao nghĩ thằng đàn ông kia là thằng nhu nhược không ra gì nhưng nghĩ cho kỹ thì tao cũng không khác gì thằng đó đều không dám chịu trách nhiệm (chấm) khi ấy tao cảm thấy cô ấy chưa trưởng thành nhưng nếu cứ phải trải qua ngàn sóng gió mới trưởng thành thì tao tình nguyện ôm cô ấy vào lòng cả đời không cần phải trưởng thành như thế.”
Con Vịt im lặng từ đầu đến cuối. Thật ra có cô gái nào trên đời này lại muốn phải trưởng thành mà lòng hóa tro tàn, sức cùng lực kiệt đâu?
“Trưởng thành cái nỗi gì tao muốn cô ấy cứ ngây thơ mãi cũng được”
Con Vịt cúp điện thoại rồi nhắn tin lại đầy đủ địa chỉ của Tiểu Mộc cho hội trưởng đại nhân.
1. Phim về Việt Nam với tên “Chạng vạng”
2. Vampire Knight là một bộ truyện tranh về một ngôi trường có cả học sinh thường và vampire theo học, đã xuất bản ở Việt Nam. Mình cũng không biết có phim không nhưng bộ truyện này hình như chưa kết thúc mà?
3. To cao đẹp trai có khí chất
4. Sao chương trước vừa nói nối xương đùi cho ông già đua xe, chương này đã hóa thân thành bệnh viện thú cưng rồi? Ông già kia do con gì biến thành vại???
5. Được quan tâm mà sợ hãi. Từ này thấy nhiều trong ngôn tình roài
Sau Buổi Gặp Mặt!
Hôm đó, để mã đáo thành công (1), trước khi hội trưởng đại nhân còn uống rất nhiều rượu để lấy thêm can đảm.
Tiểu Mộc đi làm, hội trưởng đại nhân và Con Vịt đứng đợi dưới nhà đến 18h40 mới nhìn thấy cô gái buộc tóc đuôi ngựa bò đến với tốc độ con rùa. Nhìn hội trưởng đại nhân đứng đó, cô ngây người một lúc nhưng rồi vẫn khách sáo mời hai người vào nhà.
Điều này cho thấy hội trưởng đại nhân tính đúng: nếu anh đến một mình chắc chắn Bánh Bao không cho anh vào cửa.
Nhà của Bánh Bao cực kỳ sạch sẽ, liếc qua cũng thấy được chủ nhà rất chịu khó dọn dẹp. Con Vịt ngờ vực: “Tiểu Mộc, bác trai bác gái đâu?”
Anh hành động quá nhanh, Bánh Bao sợ đến suýt hét lên chói tai. Hội trưởng đại nhân nhắm mục tiêu, cảm thấy loại tư thế này dễ nói chuyện hơn nhiều. Bánh Bao bị giật mình, giương nanh múa vuốt định đẩy anh ra nhưng hội trưởng đại nhân cơ bắp rắn chắc, lại nặng hơn cô 90 cân (3), đương nhiên Tiểu Mộc chẳng khác gì châu chấu đá xe (4). Hội trưởng đại nhân nhỏ giọng dỗ dành: “Tiểu Mộc, nghe anh nói…”
Cũng may Bánh Bao không la hét kiểu em không nghe em không nghe…, cô chỉ vùi đầu, hé miệng cắn vào vai hội trưởng đại nhân. Khi đó, trời đang giữa hè, thời tiết nóng bức, hội trưởng đại nhân mặc áo sơ mi cộc tay, nhát cắn này cắn thẳng vào thịt, coi như không có gì che chắn làm dịu vết cắn.
Cô cắn rất mạnh, hội trưởng đại nhân rên lên một tiếng, sau đó máu nóng lên đầu, anh cũng cắn cô. Mồm cắn, tay dùng chút lực kéo tuột khóa cái váy chiffon cô đang mặc, sau đó tay luồn vào trong áo lót, chạm đến nơi non mềm.
Hội trưởng đại nhân nhanh chóng có phản ứng. Anh đã ăn chay ba năm, kích thích như vậy không chịu nổi.
Sô pha nhà Bánh Bao là loại sô pha lớn, ba chiều đều đạt yêu cầu, hội trưởng đại nhân rất vừa lòng, không có giường cũng không sao. Hội trưởng đại nhân bị tinh trùng lên não, đặt Bánh Bao xuống cuối sô pha rồi lột quần áo cô như bóc vỏ trứng.
Bánh Bao lại cắn cái nữa lên vai anh chảy cả máu, ướt sơ mi nhưng anh không để ý, đè Bánh Bao xuống rồi tự tháo thắt lưng. Bánh Bao giãy dụa, hét lên phẫn nộ: “Sở Hán, tôi sẽ kiện anh tội hiếp dâm”
Hội trưởng đại nhân đang máu, đè người lên Bánh Bao, giọng ồ ồ nhưng kiên quyết: “Anh đây ngồi tù!”
Vật nở to tiện thế chẻ tre nhanh chóng tiến vào con đường mòn nhung nhớ. Anh hành quân từ từ, cẩn thận không để cô bị thương. Bánh Bao thấy giãy dụa không được cũng từ bỏ. Anh vùi đầu hôn lên môi cô, môi răng gắn bó quấn quýt.
Cô không còn giãy dụa, dần dần cũng có cảm giác. Nghe tiếng cô khe khẽ rên rĩ, anh dần dần tăng tốc – ấy chính là tác nhân thúc đẩy mạnh mẽ nhất thế gian này.
Phòng khách ngập tràn cảnh xuân tươi đẹp dạt dào.
Nửa giờ sau, hội trưởng đại nhân chấm dứt chiến đấu, toàn thân ướt đẫm, không rõ là của Tiểu Mộc hay của mình. Anh vẫn duy trì tư thế, không cử động, cũng không dám nhìn thái độ người bên dưới.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên anh làm loại chuyện Bá Vương ngạnh Thượng cung này. Lúc làm thì hào khí vạn trượng, làm xong thì lo lắng không thôi. Nhưng hối hận cũng không thấy hối hận, biết sai không có nghĩa là hối hận. Anh cảm thấy cho lựa chọn lại vạn lần anh cũng vẫn chọn như vậy.
Nhưng dù thế nào cũng không được tự nhiên, cũng đến lúc thu dọn chiến trường rồi