Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1344314

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4314 lượt.

ng nhỏ mọc lệch trên vách. Thân cây tùng nhỏ bé không thể chịu được sức nặng của hắn, nhưng lại có thể giảm tốc một chút, khiến hắn rơi xuống vực chậm hơn. Cứ lặp đi lặp lại như thế, để đi xuống đáy vực.
Càng xuống phía dưới, con ngươi đen của Đoạn Khinh Ngân càng thâm u, nỗi tuyệt vọng trong lòng càng lúc càng trầm trọng, vực này như không có đáy. Nguyệt Lạc Nhai, nghe nói dù cho vầng trăng có rơi xuống đấy cũng chỉ có thể nát tan thành trăm nghìn mảnh.
Sương Nhi đáng thương, không biết nàng có giữ được mạng không. Nhưng mà, sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Đoạn Khinh Ngân cắn răng, chịu đựng những cơn nhói đau nơi lồng ngực, tiếp tục nhảy xuống dưới.
Càng xuống dưới gió càng lạnh, thổi vù vù, như tiếng quỷ khóc ma hờn, thổi lam y của hắn bay phất phới. Giờ khắc này, hắn cảm thấy hắn thật nhỏ bé và vô lực, võ công tuyệt đỉnh hay quyền lực huân thiên thì cũng là cái gì chứ, hắn chỉ cần cô gái mà hắn yêu.
Không biết qua bao lâu, hắn cũng có thể xuống tới đáy vực.
Dưới đáy vực là một dòng sông chảy xiết, và một lùm cây um tùm.
Đoạn Khinh Ngân tìm kiếm trong lùm cây một lúc lâu, vẫn không thấy bóng dáng Sương Nhi, nhìn dòng nước dữ chảy xiết, trong lòng đột nhiên trào lên một tia hy vọng. Có lẽ Sương Nhi rơi xuống nước, chưa chết, mà đã bị nước cuốn đi, hắn lại đi dọc theo dòng nước để tìm.
Mãi cho đến lúc hoàng hôn, thị vệ của hắn mới tới nơi, hắn vẫn không tìm thấy bóng dáng Lưu Sương.
Đoạn Khinh Ngân quỳ gối bên bờ sông lạnh lẽo, những hòn đá lởm chởm đâm nát chân hắn, nhưng hắn vẫn không nhận ra. Chỉ cảm thấy tim như bị nhúng vào hầm băng, càng lúc càng lạnh.
Mở mắt ra, thấy đất trời dần tối tăm, không khí xung quanh trở nên rét thấu xương, gió thổi khô nước mắt trên mặt hắn. Ngẩng đầu, vầng trăng đã xuất hiện từ lúc nào không biết.
Đêm tối, đã tới nhanh như vậy sao?
“Điện hạ, hắn tới!” Dược xoa nói nhỏ bên tai Đoạn Khinh Ngân.
Đoạn Khinh Ngân giương mắt nhìn lên, trong bóng đêm mông lung, Thu Thủy Tuyệt mang theo sát thủ của Thu Thủy Cung chậm rãi đi tới.
Trong nháy mắt, đôi mắt Đoạn Khinh Ngân trở nên lãnh liệt, mới vừa rồi, hắn chỉ lo tìm kiếm Lưu Sương mà không đi tìm Thu Thủy Tuyệt tính sổ. Lúc này, hắn chậm rãi đứng lên, không để ý tới những vết thương và sự đau nhức do hạ vực, không để ý đến chuyện không nên giao chiến với Thu Thủy Tuyệt khi vừa mất sức quá nhiều.
Hắn nhìn kỹ Thu Thủy Tuyệt, lạnh lùng nói: “Thu Thủy Tuyệt, ngươi muốn phục quốc, ngươi muốn báo thù cho thân nhân của ngươi, chuyện đó không sai. Nhưng tại sao ngươi phải dùng Sương Nhi để uy hiếp ta, chẳng lẽ chỉ vì ta yêu nàng, nàng vô tội và hoàn toàn không liên quan đến ân oán giữa hai chúng ta?”
Sắc mặt Đoạn Khinh Ngân như băng hà phương bắc, hắn nghiến răng, gằn từng chữ từng chữ qua kẽ răng, mỗi một chữ, đều là một mũi dao, đâm vào Thu Thủy Tuyệt, nếu không phải bởi vì Thu Thủy Tuyệt ngăn cản, hắn đã cứu được Sương Nhi.
Đối mặt với sự chất vấn của Đoạn Khinh Ngân, trong lòng Thu Thủy Tuyệt đột nhiên cảm thấy hụt hẫng.
Nàng thật sự đã chết sao? Rốt cục là hắn giết nàng sao? Ngay lần đầu tiên gặp mặt, hắn đã muốn giết nàng. Ban đầu là vì một vạn lượng hoàng kim mà giết nàng, sau đó lại vì nàng là người con gái mà Đông Phương Lưu Quang đem lòng yêu mà giết nàng. Hôm nay, cuối cùng hắn cũng đã giết nàng.
Nhưng mà, vì sao, hắn lại cảm thấy khó chịu như thế, trong lòng như có vô số lưỡi dao sắc bén, đang di chuyển, lăng trì lục phủ ngũ tạng trong người hắn thành trăm ngàn mảnh nhỏ. Cảm giác này giống như cảm giác mất đi người chí thân, cũng giống như cảm giác năm đó hắn mất đi cha me huynh đệ tỷ muội.
“Đông Phương, ngươi nói cho ta biết, rốt cuộc nàng là ai?” Thu Thủy Tuyệt giương mắt quát, thanh âm tối nghĩa mà khàn khàn.
Đoạn Khinh Ngân bi mẫn nhìn hắn, thản nhiên phun ra vài chữ: “Tên nàng là Ngọc Nhiễm Sương.”
Ngữ khí của Đoạn Khinh Ngân bình thản, nhưng vài chữ này, đủ để đem Thu Thủy Tuyệt đánh tới vạn kiếp bất phục trong địa ngục sâu thẳm, như một tia sét giáng thẳng xuống đầu Thu Thủy Tuyệt.
“Ngươi nói cái gì? Ta không tin, ngươi cố ý muốn ta thương tâm, có phải hay không, nàng làm sao có thể là tiểu công chúa, mười năm trước, không phải nàng đã chết sao?” Thu Thủy Tuyệt đột nhiên túm vạt áo Đoạn Khinh Ngân, rống lên đau đớn.
“Người nào nói với ngươi tiểu công chúa đã chết, ngươi có tận mắt nhìn thấy nàng đã chết không?” Đoạn Khinh Ngân lạnh lùng nói với Thu Thủy Tuyệt.”Năm đó ta mất tích năm năm liên tục, ngươi không biết tại sao ư? Ta dẫn theo Sương Nhi trốn tới Nguyệt Quốc, mới bảo vệ được tính mạng của nàng. Cha mẹ ta làm ra tội lỗi khiến trời chu đất diệt, ta vẫn một mực chuộc tội, vì không muốn Sương Nhi sống trong đau thương, nên thế ta đã phong bế trí nhớ của nàng.”
Thu Thủy Tuyệt lảo đảo lùi về phía sau một bước, nói: “Lời ngươi nói không phải sự thật. Không phải, lời ngươi nói chỉ là nói dối, ngươi giống phụ thân của ngươi, chỉ là một kẻ mưu phản, làm sao có thể cứu tiểu công chúa? Ta sẽ không tin!” Vừa nói, hắn rút kiếm, lạnh lùng nói: “Đô