Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1344311
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4311 lượt.
nhân này cũng là cô nhi?
Trái tim Lưu Sương có chút thương xót, dịu dàng nói: “Ta sẽ đặt cho ngươi một cái tên, đồng ý không?”
Dường như dã nhân nghe hiểu lời Lưu Sương nói, cực kỳ hưng phấn gật đầu.
Lưu Sương mặt nhăn mày nhíu suy nghĩ một hồi, dã nhân này không màng nguy hiểm cứu nàng từ vách núi, dũng cảm thiện lương. Vì thế nói: “Ngươi tên là A Thiện được không. Ta gọi là Bạch Lưu Sương, sau này ngươi có thể gọi ta là Lưu Sương!”
Dã nhân gật đầu, dường như cực kỳ hài lòng với cái tên đấy. Mừng rỡ đi tới trước mặt Lưu Sương, dang tay ôm lấy Lưu Sương.
Mới đầu Lưu Sương hơi hoảng sợ, nhưng biết hắn cũng không có ác ý, liền để mặc hắn ôm, xoay một vòng. Dưới ánh trời rạng rỡ, Lưu Sương bị hắn xoay vòng vòng, đã nhiều năm như vậy, lần đầu tiên Lưu Sương có cảm giác tự do. Mặc dù đang ở nơi thâm sơn cùng cốc, nhưng mà nàng thật sự thấy tự do.
“Được rồi, A Thiện, ngươi thả ta đi, ta chóng mặt rồi.” Lưu Sương thở hồng hộc nói.
Dã nhân A Thiện nghe vậy, hết sức bất đắc dĩ thả Lưu Sương xuống.
Sau đó, hắn thì thào nói: “Sương!” Mặc dù phát âm không rõ ràng lắm, nhưng mà Lưu Sương vẫn nghe ra là hắn đang gọi nàng.
Lưu Sương lắc đầu nói: “Phải là Lưu Sương!” Chỉ gọi một chữ, nghe như tình nhân gọi nhau vậy.
Dã nhân thử kêu hai tiếng, nhưng không thể phát âm chữ Lưu cho rõ, vì vậy hắn liền cố chấp kiên trì chỉ gọi Sương. Lưu Sương thật sự không có biện pháp, cũng đành để mặc hắn gọi như vậy.
Lưu Sương cười với A Thiện, sau đó giúp hắn giặt đống da thú sạch sẽ, trải ra để phơi cho khô, đợi đến buổi tối trải lên đất thay cho đệm. Hai bộ da hồ ly, Lưu Sương định làm quần áo.
Bởi vì, lúc này nàng và A Thiện mặc dù không đến mức không mảnh vải che thân, nhưng lại không có ngoại bào. Đêm trong núi rất lạnh, cứ mặc như vậy không sớm thì muộn sẽ chết rét.
Trời tối rất nhanh, A Thiện mang những tấm da thú về. Trải qua một ngày phơi nắng, da thú đã khô ráo.
Lưu Sương trải hai tấm da hổ làm đệm, dùng chủy thủ cắt xẻ tấm da bạch hồ, sau đó dùng đầu khớp xương làm kim, dùng sợi gai làm chỉ.
A Thiện ngồi trên tấm da hổ, hai tròng mắt híp lại, giống như ngủ mà không phải ngủ nhìn Lưu Sương chằm chằm. Dường như là cảm thấy quần áo Lưu Sương làm cực kỳ mới lạ, chắc hắn chưa bao giờ thấy nữ tử may quần áo.
Ngày hôm sau, qua nửa ngày, Lưu Sương cuối cùng cũng làm xong hai bộ ngoại bào. Nàng không rành chuyện khâu vá lắm, nên thế làm hơi lâu.
A Thiện thấy Lưu Sương cầm quần áo đã may xong, không thể chờ đợi mặc lên người, đúng là cực kỳ vừa vặn. Da hồ ly trắng muốt như nhung, càng làm hắn thêm tinh khiết.
Lưu Sương làm cho mình một bộ trường bào, chỗ da hồ ly còn thừa nàng làm khăn quàng cổ và giầy.
Mặc bộ da bạch hồ, giống như rơi vào đống tuyết, khiến nàng càng khả ái thoát tục, đáng yêu xinh đẹp.
A Thiện thấy, nhìn đến ngây cả người, một lúc lâu sau mới hồi phục tinh thần.
Lưu Sương nhìn bộ dáng A Thiện ngơ ngác, đối với dã nhân cô độc này đột nhiên sinh ý muốn bảo vệ hắn rất mãnh liệt. Mặc dù thể lực nàng nhu nhược yếu đuối, nhưng vẫn muốn bảo vệ hắn. Bảo vệ hắn không bị lạnh, không bị đói. Trước khi rời núi, nàng nhất định phải làm quần áo đủ cho hắn mặc trong mùa đông.
“A Thiện, chúng ta ra ngoài đi dạo một chuyến được không?” Mấy ngày nay, Lưu Sương đã phát hiện, vực này có vết chân người dù rất hiếm hoi, nói vậy thì quanh đây chắc phải có thảo dược quý hiếm.
Hai người đi ra khỏi động, đi dọc theo dòng nước, quả nhiên thấy trong bụi cỏ có một ít dược thảo. Có đương quy, thiên ma, cát cánh... Có dược thảo bình thường, cũng có dược thảo quý hiếm.
Cứ đi như thế một lúc, Lưu Sương càng đi càng mừng rỡ, chắc vì ít ngươi lui tới, thảo dược không có ai hái, phần lớn đã sẵn sàng để hái.
Đi qua vài vách núi, mắt Lưu Sương đột nhiên sáng ngời, nàng như nằm mơ nhìn cánh đồng hoa trước mặt.
Đây là một khe núi, ba mặt là núi cao, không khí ẩm ướt, sinh trưởng rất nhiều dược thảo quý hiếm có giá trị.
U liên, ẩn cúc, tuyết đàm hoa, kim trạch mộng... Tất cả đều là kỳ hoa dị thảo có khi cả đời chẳng thế thấy, còn có rất nhiều loại cây không biết tên, thỉnh thoảng có hoa dại cỏ dại, toàn bộ chen chúc mọc lên trong khe núi này.
Cánh đồng hoa này khoảng mấy trục trượng vuông, một gốc cây mọc ở góc ngạo nghễ tuyên cáo sự tồn tại của chính mình, trong khe núi, tràn đầy sự sống.
Nơi này thật là đẹp đến rung động lòng người.
Lưu Sương kinh ngạc đứng đó, một lúc lâu sau vẫn không nói chuyện, chắc đây là phản ứng chung của những người làm nghề y.
Lưu Sương thong thả đi vào cánh đồng hoa, cẩn thận tránh dẫm lên dược thảo, nhưng vào lúc này, nàng thấy được một đóa hoa nhỏ.
Đóa hoa màu trắng, tầm thường bình thường, nụ hoa vẫn chưa nở. Giống như những nụ hoa dại bên đường. Nhưng nếu nhìn kỹ, ngươi sẽ phát hiện thật ra không giống.
Thân nhỏ, lá hình trái tim, nhụy hoa màu vàng, non nớt tung bay trong cánh đồng hoa. Kỳ quái ở chỗ, cánh hoa trong suốt, hình giọt lệ.
Tương tư lệ!
Tương tư lệ thành song!
Lưu Sương ngồi xuống, lẳng lặng vuốt ve đóa hoa nhỏ