Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1344303

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4303 lượt.

đem thân thể Lưu Sương tiến nhập vào thân thể mình. Nàng nghe thấy rất rõ ràng tiếng tim hắn đập dồn dập, cảm giác được hắn đang không ngừng thở phì phò trên đầu nàng.
Hắn đang tức giận!
Lưu Sương trái lại cũng không nói chuyện.
Nàng thật không biết dã nhân khi tức giận sẽ như thế nào, khi hắn phẫn nộ, sẽ không đánh nàng chứ!
Nhưng mà, A Thiện rõ ràng không có làm như vậy, hắn chỉ bế nàng trở về, cẩn cẩn dực dực đặt nàng lên tấm da hổ, sau đó thu xếp đồ ăn.
Lưu Sương nhìn hắn bận rộn, đôi mắt cũng ươn ướt.
Dã nhân này, hắn toàn tâm toàn ý đối tốt với nàng, hơn nữa, hắn còn cứu nàng hai lần.
Nàng chỉ có một thân thể đang mang trọng bệnh, biết lấy cái gì hoàn trả cho hắn.






NÓI MƠ
Trong nháy mắt, Lưu Sương đã ở trong sơn động mười ngày, chẳng mấy chốc đã vào tháng chín.
Mấy ngày này, Lưu Sương vẫn vội vàng đến khe núi hái thảo dược, phơi nắng, nghiền thành bột, để tiện cho việc mang đi sau này. A Thiện ngày nào cũng đi theo Lưu Sương, như hình với bóng, yên lặng giúp Lưu Sương làm việc.
Lưu Sương phát hiện, A Thiện tuy là dã nhân, nhưng cũng rất có khả năng. Dù là hái thuốc hay phơi hay nghiền, đều làm rất nhanh nhẹn mau lẹ. Hơn nữa, A Thiện cũng rất thông minh, mỗi lần Lưu Sương muốn có đồ vật gì, chỉ cần miêu tả bằng hành động một chút, A Thiện sẽ làm được. Ví dụ như dụng cụ nghiền thuốc, dụng cụ nhổ cỏ...
Chờ đến khi thảo dược đã được phơi khô xong xuôi, Lưu Sương nghĩ đến chuyện rời núi. Dù sao, nàng biết tháng ngày mình chẳng còn nhiều, muốn đi ra ngoài cứu chữa những người bệnh khác, cũng không uổng phí công sức hái nhiều dược thảo như vậy. Huống hồ, nếu để đến mùa đông, tuyết rơi rồi, sẽ rất khó rời núi. Khi đó, động vật nhỏ cũng ngủ đông hoặc đi trốn, A Thiện khó mà săn được.
“A Thiện, ngươi ra ngoài làm cái gì?” Lưu Sương ngồi dậy, hỏi.
A Thiện không ngờ Lưu Sương tỉnh lại, cứng đờ toàn thân, xoay người lại, nhìn Lưu Sương hoa chân múa tay một hồi. Thấy Lưu Sương không hiểu, A Thiện cực kỳ quẫn bách cúi đầu.
Lưu Sương đột nhiên hiểu ý tứ của A Thiện, con người có tam cấp, nàng sao có thể chuyện gì cũng đòi quản chứ, vì thế đỏ mặt, nằm xuống tấm da hổ không hỏi nữa. A Thiện thấy Lưu Sương không phản ứng, ngồi xổm xuống thêm củi vào đống lửa, rồi mới chậm rãi ra ngoài.
Đầu tháng chín, trăng non như lông mày thiếu nữ, vô số ngôi sao như đôi mắt long lanh. Đêm trong chốn núi rừng, vô số động vật tru lên gọi bầy, thê lương thống thiết.
A Thiện không chút sợ hãi, phi thân bay vọt, thân pháp nhẹ nhàng, bộ da hồ ly màu trắng mềm mượt như nhung xẹt đi trong bóng đêm, vẽ ra một vệt trắng. Chỉ chốc lát sau, hắn liền tới bên kia của bờ sông chảy xiết.
Trong rừng, hai bóng người nhảy ra, đều mặc hắc y, dường như tan ra trong bóng đêm.
Trong đó có một người cười nói với A Thiện: “Vương gia, bộ dạng của ngài hôm nay, đẹp mắt hơn rất nhiều!”
A Thiện sờ sờ mặt nạ trên mặt, môi cong lên thành một nụ cười yếu ớt, biết thế mang mặt nạ sớm hơn một chút thì tốt rồi. Vẽ loạn xanh đỏ lên mặt, hắn tự nhìn hắn còn thấy sợ hãi, khó có người nào như Lưu Sương, đã không sợ hãi còn đối với hắn rất thân thiện thương tiếc.
A Thiện chính là Bách Lý Hàn, sau khi mất dấu Lưu Sương ở Nhã Tâm Cư, hắn đã cho người điều tra khắp Lăng Quốc, một mặt khác, ám vệ của hắn cũng một mực theo dõi hành động của Đoạn Khinh Ngân. Bởi vì, hắn biết Đoạn Khinh Ngân tuyệt đối sẽ không buông tha việc tìm kiếm Lưu Sương.
Không ngờ, ngày Đoạn Khinh Ngân đăng cơ, Đoạn Khinh Ngân lại đột nhiên xuất cung, Bách Lý Hàn lập tức ý thức được việc này tuyệt đối là có liên quan tới Lưu Sương. Quả nhiên không ngoài dự đoán của hắn, khi hắn theo Đoạn Khinh Ngân chạy tới Nguyệt Lạc Nhai, hơn nữa giả dạng thành dã nhân trốn ở vách đá, dĩ nhiên cơ duyên xảo hợp mà cứu được một mạng của Lưu Sương.
Vừa nghĩ đến ngày đó, nếu chính mình không làm như vậy, Lưu Sương có khả năng sẽ rơi tan xương nát thịt, thật khiến hắn giờ phút này nghĩ lại vẫn thấy sợ.
Quả nhiên là đúng như danh ngôn đã nói, so với sợ hãi thì đáng sợ hơn chính là việc nghĩ lại mà vẫn còn sợ.
“Tình thế bên ngoài như thế nào rồi?” Bách Lý Hàn nhìn chằm chằm Trương Tá Lý Hữu hỏi.
Trương Tá bẩm báo rõ ràng: “Mộ Dã dẫn ba nghìn quân tinh nhuệ phát động tiến quân Lăng Quốc, ngoài dự đoán của mọi người, hắn thất bại ngay từ trận đầu tiên. Không ngờ Đông Phương Lưu Quang mặc dù bề ngoài ôn nhuận, tài dùng binh lại chẳng thua kém lão tướng nào. Hắn trọng dụng tướng quân trẻ tuổi Vương Sách và lão tướng quân đã cởi giáp về quê của tiền triều là Sử Triêu. Hơn nữa, hắn còn thân chinh ra tiền tuyến để đốc chiến. Nô tài nghĩ, nếu Mộ Dã muốn lấy được Lăng Quốc, sẽ phải chiến đấu trường kỳ. Hắn đã thua trận đầu, trước mắt đang chuẩn bị cho đợt tiến công thứ hai.”
Bách Lý Hàn gật đầu, hỏi: “Bên ngoài còn thái bình chứ?”
Lý Hữu đáp: “Tuy có nhiều người hoảng sợ, nhưng vẫn coi như thái bình!”
Bách Lý Hàn nhíu mày suy tư trong chốc lát, nói: “Vậy là tốt rồi, tối nay các ngươi v