Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1344297
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4297 lượt.
phi thôi, sợ là không làm quân y được!” Kỳ thật điều Đoạn Khinh Ngân lo lắng chính là, vừa lấy lại quyền lực từ mẫu hậu. Ngự y trong cung chưa kịp thay đổi, không biết có mật thám của Mộ Dã hay không, không thể trọng dụng dễ dàng.
“Nếu đã như thế, lão thần có một bằng hữu quen biết đã nhiều năm, tên là Kỷ Bách Thảo, hắn mở y quán tại Song Hà Trấn, có thể thỉnh hắn đến đây hỗ trợ!” Tả Thiên nói.
“Tốt, nếu được như thế, thỉnh Tả quân sư cho người đi mời.” Đoạn Khinh Ngân nói, hắn cũng đã nghe qua danh tiếng của Kỷ Bách Thảo, nghe nói hắn si mê y học hiếm có, đổi tên mình thành Bách Thảo, dựa theo điển cố Thần Nông nếm bách thảo.
Lập tức, Tả Thiên viết một phong thư, dặn thị vệ đưa đến Bách Thảo Đường ở Song Hà Trấn.
.................................................................
Nhà trọ Duyệt Quân.
Lưu Sương ngồi trên giường, nhìn A Thiện đang vội vàng trải chăn trên đất, có chút dở khóc dở cười. Lưu Sương vốn định thuê hai gian phòng, nàng và A Thiện chia phòng mà ở, nhưng khi A Thiện vừa nghe không thể ở cùng một phòng với Lưu Sương, liền trợn tròn hai mắt, bầy ra bộ dạng đáng thương muốn khóc nhìn Lưu Sương. Nhìn bộ dạng của hắn, giống như Lưu Sương bỏ rơi hắn vậy.
Lưu Sương nghĩ kĩ lại, hắn mới xuống núi, chỉ có nàng là người quen. Hôm nay thấy nàng không muốn ở cùng một chỗ với hắn, khó tránh khỏi có cảm giác không an toàn. Lưu Sương đành phải đồng ý với hắn, cho hắn ở chung một phòng, ngủ trên mặt đất.
Trải chăn xong, A Thiện liền ngồi lên ghế dùng trà.
Ánh nến nhàn nhạt chiếu lên A Thiện, hắn đã không mặc bộ da bạch hồ nữa, mà mặc một bộ quần áo vải thô, trên mặt còn đeo mặt nạ, không thấy mấy hình vẽ xanh đỏ chướng mắt nữa, ít đi sự hoang dã, thêm vài phần nho nhã phiêu dật.
Nhìn mãi nhìn mãi, Lưu Sương thấy bóng dáng hắn rất giống cố nhân, Lưu Sương lắc đầu, thầm nghĩ: thần hồn nát thần tính, A Thiện làm sao mà là tên kia được!
“A Thiện, ta muốn vào quân đội làm quân y, như vậy vừa có thể chữa bệnh cho thương binh, vừa không làm lãng phí dược thảo, ngươi có chịu không?” Lưu Sương ngồi trong ánh nến, trầm tư một lúc lâu, đột nhiên mở miệng nói.
Bách Lý Hàn vốn là đang uống trà, vì muốn diễn là hắn ở trong núi lâu năm, nên không phẩm trà như bình thường, mà uống ừng ực. Lưu Sương nói làm cho hắn sặc một ngụm nước trà, ho một lúc lâu mới bình thường trở lại.
Hàng lông mày dưới lớp mặt nạ của hắn nhíu chặt, hắn cơ hồ sẽ buột miệng nói: “Không cho đi!”
Hoàn hảo là hắn nhịn được, chỉ cuống cuồng dùng ánh mắt u oán nói với Lưu Sương, nàng tuyệt đối không được làm như vậy, hắn không cho phép nàng làm như vậy! Đến chiến trường hai quân giao chiến, đấy không phải là chuyện để nói đùa.
Lưu Sương không ngờ A Thiện lại phản ứng mãnh liệt như vậy, lập tức quay sang cười an ủi hắn, nói: “Ngươi không cần lo lắng cho ta, ta không ra chiến trường chiến đấu, chỉ chữa bệnh cho thương binh thôi!”
Bách Lý Hàn càng lo lắng đứng dậy, đi lòng vòng trong phòng, nắm tay làm thế, cảnh cáo không cho Lưu Sương đi.
Lưu Sương chỉ mỉm cười nhìn hắn, dường như đã quyết định xong xuôi.
Bách Lý Hàn vô kế khả thi, đành phải giả vờ đáng thương ai oán, đến trước mặt Lưu Sương vừa như khóc vừa làm nũng, đáng thương cho hắn, đường đường là một Vương gia, lại thê thảm đến cái tình trạng này.
Trong đầu hắn xuất hiện một chủ ý, có nên để Trương Tá Lý Hữu đánh ngất Lưu Sương, sau đó nhốt lại không? Nếu làm như thế, có chút tàn nhẫn, hắn không thể để Lưu Sương không khoái nhạc. Nhưng mà, phải dùng biện pháp gì mới có thể ngăn cản nàng đây? Hắn hiểu rõ tính tình Lưu Sương, nàng là người không đạt được mục đích thì quyết không bỏ qua.
Cũng may quân y không phải nơi muốn đi là đi ngay được, Lưu Sương mặc dù nói đi, nhưng không phải là đi ngay lập tức được.
Suốt một đêm, Bách Lý Hàn không ngủ, hắn mải mê suy nghĩ phải làm thế nào mới ngăn cản cái ý tưởng điên cuồng này của Lưu Sương.
Hôm sau, A Thiện liền bị bệnh, không phải bệnh thường, mà là quái bệnh.
Sáng sớm, Lưu Sương đã nghe thấy A Thiện ẩn nhẫn rên hừ hừ, dường như là sợ nàng biết, nhưng vẫn không chịu được mà phải rên rỉ.
Lưu Sương lo lắng đi tới cạnh hắn, cánh tay mềm mại không xương xoa trán hắn, trán không nóng. Bách Lý Hàn tạm thời dừng rên, hưởng thụ cảm giác kỳ diệu như nước khi Lưu Sương dùng tay xoa cho hắn.
Lưu Sương nhíu nhíu mày, ngón tay đặt lên mạch của hắn, chẩn mạch một lúc lâu, nói: “A Thiện, ngươi không thoải mái chỗ nào?” Mạch tượng của hắn rất bình thường, tại sao lại không thoải mái!
A Thiện không nói lời nào, chỉ rên rỉ không ngừng.
“A Thiện, rốt cuộc ngươi đau ở đâu, dùng tay chỉ đi!” Lưu Sương có chút sốt ruột hỏi thăm. Tại sao A Thiện lại đột nhiên bị bệnh, không thích ứng cuộc sống khi xuống núi sao?
Bách Lý Hàn trừng mắt nhìn, rốt cục run rẩy chỉ xuống thân dưới.
Đêm qua, hắn suy nghĩ một lúc lâu, mới nghĩ đến chuyện giả bệnh, nếu là như thế, Lưu Sương nhất định sẽ không bỏ rơi hắn mà vào trong quân đội. Nhưng mà, phải giả bệnh gì thì Lưu Sương mới không chữa được.
Nếu bệnh