Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1344130

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4130 lượt.

ơi muốn gì?” Lưu Sương nhíu mày hỏi, nàng thật lòng không nghĩ Vô Sắc tự làm tự chịu. Hành vi của tên này, không thể dùng tiêu chuẩn người bình thường để suy đoán.
Vô Sắc quay đầu nhìn Lưu Sương cười cười, nụ cười yêu mị gian tà, nhưng Lưu Sương lại rõ ràng nhìn thấy một tia thống khổ chưa từng có. Người như hắn, cũng có việc phiền não sao? Lưu Sương thật sự hoài nghi điều đó!
“Ta dẫn ngươi đi nhìn tình lang của ngươi thì thế nào?” Vô Sắc lại điểm á huyệt Lưu Sương lần nữa, vác Lưu Sương nhảy lên tường, bay qua đỉnh cung điện lóng lánh ánh vàng.
Chỉ chốc lát sau, bọn họ liền đến An Định Môn.
An Định Môn, do Trịnh Thác trấn thủ, là Trữ vương Bách Lý Hàn tự mình mang binh tấn công An Định Môn.
Đoàn quân mặc giáp bạc phản chiếu ánh trăng thành thứ ánh sáng chói mắt, như vô số ngôi sao không ngừng di chuyển. Trong đoàn Ngân Dực Quân có một người mặc quân phục màu vàng kim lóng lánh, tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ chói lòa, mang đến sự ấm áp trong bóng đêm lạnh lẽo.
Bách Lý Hàn phóng ngựa lên tuyến đầu, mái tóc bạc tung bay, hắn đang cười một nụ cười vui vẻ mà lạnh lẽo, tô điểm bởi đôi mắt đang tỏa sáng như đuốc, sáng quắc rực rỡ.
Từ khi còn là một thiếu niên, hắn đã lập chí trả thù cho mẫu hậu, vì nước trừ gian.
Hè nóng đông lạnh hắn cũng không ngừng nghiên cứu binh thư, khổ luyện võ nghệ, hàng chục lần đối mặt với trắc trở, mấy mươi lần đối diện với tử thần. Hôm nay, rốt cuộc hắn cũng đợi được thời khắc này.
Hắn đợi trận chiến này đã quá lâu, kỳ thật hắn chạy đến Thiên Mạc Quốc là một nước đi nguy hiểm, hắn biết Trịnh Thác sẽ sinh biến, nên trong lòng sớm đã có thu xếp. Hắn mang theo 5 vạn Ngân Dực Quân, nhưng vẫn còn 2 vạn Kim Dực Quân ẩn trong kinh sư bảo vệ.
Hôm nay, Ngân Dực Quân và Kim Dực Quân hợp chiến, còn có Bách Lý Băng ở trong cung tiếp ứng, trận chiến này, hắn chiến thắng là điều không cần nghi ngờ.
Bởi vì, hắn không thể thua, đã thua tất sẽ không dậy nổi.
Bách Lý Hàn rút bảo kiếm giơ lên cao, lớn tiếng quát: “Các vị tướng sĩ nghe lệnh, Trịnh Hoàng hậu và Trịnh Thác làm loạn triều cương, giam lỏng Hoàng thượng, ý đồ phản loạn. Ta – Trữ Vương Bách Lý Hàn tối nay muốn thanh lý triều chính, vì nước trừ gian!”
“Không nên nghe Trữ vương dùng lời tà đạo mê hoặc lòng người!” Trịnh Thác đứng trên lầu thành cao giọng quát. “Thích Viễn Hầu ta vì nước tận trung, trấn giữ biên cương nhiều năm, làm sao có thể làm chuyện mưu nghịch. Giờ phút này bệnh tình Hoàng thượng nguy kịch, Trữ vương lại khởi binh sinh sự, rõ ràng là có ý đồ tạo phản.” Trịnh Thác vẫn chưa biết Hoàng thượng đã được Bách Lý Băng cứu ra, vẫn còn ở đây xúi giục lòng người.
Bách Lý Hàn cười lạnh, lạnh giọng quát: “Trịnh Thác, rốt cuộc là ai ở chỗ này dùng lời tà đạo mê hoặc lòng người, ngươi nhìn xem, đây là ai?”
Kim Dực Quân đột nhiên tách ra, một con ngựa trắng như tuyết chậm rãi bước đi giữa đội quân, cưỡi trên lưng con bạch mã là một người đàn ông trung niên mặc long bào màu vàng kim. Đúng là Hoàng thượng Nguyệt quốc Bách Lý Hạo.
Trịnh Thác đứng trên thành lâu sắc mặt đại biến, đối mặt với hoàng đế ngồi trên lưng ngựa, hắn không còn gì để nói. Có thế nào hắn cũng không thể ngờ Hoàng thượng sẽ xuất hiện ở ngoài hoàng cung vào lúc này.
“Trịnh Thác, ngươi cùng Hoàng hậu hợp mưu hãm hại trẫm, còn không mau đưa tay chịu trói.” Hoàng thượng Bách Lý Hạo quát.
Binh lính trên thành dưới thành nhất thời như nước sôi trào, ngay cả binh của Trịnh Thác cũng trở nên rối loạn. Hôm nay, thấy Hoàng thượng đối diện với quân lính, hô to Trịnh Thác là nghịch tặc, trong lòng có chút thấp thỏm. Bọn họ vốn là những tướng sĩ một lòng vì nước thủ vệ biên cương, hôm nay lại thành kẻ phản nghịch.
Trịnh Thác thấy nói sao cũng không che dấu được việc hắn làm phản liền đổi sắc mặt, thẹn quá hóa giận rút bảo kiếm hướng lên trời, cao giọng quát: “Chúng tướng môn nghe lệnh, bắt giữ hôn quân Bách Lý Hạo.”
Bên trong thành, binh của Trịnh Thác nhìn thấy tín hiệu, lao lên.
Đôi mắt thâm trầm của Bách Lý Hàn chợt lóe, mỉa mai nhìn Trịnh Thác, quát lạnh: “Chúng tướng môn nghe lệnh, thời khắc vì nước trừ gian đã đến ” Binh sĩ phía sau lấy khí thế của mười vạn đại quân lao tới. Tả đột hữu chắn, hung hăng quyết đấu, chiến đấu với quân Trịnh Thác với thế chẻ tre.
Trong bóng đêm, từng tia chớp lóe lên lạnh lùng, âm thanh va chạm đinh đinh đang đang, tiếng hò hét rung trời, cùng với nó là từng tiếng kêu thảm thiết.
Trịnh Thác đứng trên thành lầu cao, trơ mắt nhìn quân sĩ của mình thân kinh bách chiến lại bị Bách Lý Hàn công kích ngay trước mặt, dĩ nhiên không chịu nổi một kích này. Khả năng dẫn binh của Bách Lý Hàn không tầm thường, sự dũng mãnh thiện chiến của Bách Lý Hàn làm lòng hắn sinh hàn ý.
Từ xưa tà không áp chính, đội quân phản loạn làm sao xứng làm đối thủ của quân đội chính nghĩa, huống chi lòng quân đã tan.
Trận chiến kịch liệt đó, không đến hai canh giờ, liền tuyên cáo kết thúc
Vô Sắc vác Lưu Sương, đứng ở trên bờ tường hoàng cung xa xa, đôi mắt Lưu Sương xuyên qua bóng đêm, nhờ ánh trăng và ánh đèn d