Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1343886
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3886 lượt.
i, nùng trang diễm mạt chẳng thiếu gì, tuy nói là kỹ thuật múa rất đẹp, xinh đẹp như hoa, nhưng không có ai sánh được với nàng.
Cho đến cô nương cuối cùng, cũng không thấy thân ảnh của nàng.
Nàng......... đúng là không tới, chẳng lẽ, cuộc đời này hắn không thể tìm ra nàng sao?
Trái tim Bách Lý Hàn như rơi vào bóng đêm sâu thẳm.
“Vương gia, cuộc thi chấm dứt, ngài chắc đã tuyển ra người thắng cuộc.” Trương Tá nhẹ giọng nói.
Bách Lý Hàn miễn cưỡng phất phất tay, nói: “Để cho người xem tự tuyển đi.” Hắn không có tâm tình chấm thi nữa.
Ngoài lều tiếng động láo nháo, rốt cục tuyển ra người ưu tú nhất.
“Vương gia, ngài có lên trao thưởng không, tất cả mọi người đều chờ ngài?” Lý Hữu nhìn ra tâm tình Bách Lý Hàn vô cùng khó coi, cẩn cẩn dực dực hỏi.
Bách Lý Hàn chậm rãi đứng dậy, sửa sang lại quần áo trên người, chậm rãi đi ra ngoài. Có lẽ định trao thưởng.
Đứng ở trên đài cao, ánh mắt Bách Lý Hàn thản nhiên đảo qua các giai nhân trước mắt, Hoàn phì Yến sấu*, nhưng, không có giai nhân mà hắn ái mộ.
*Hoàn béo Yến gầy: Hoàn là Dương Ngọc Hoàn- đại mỹ nhân tu hoa – Quí Phi của Đường Minh Hoàng Lý Long Cơ, nổi tiếng là đầy đặn gợi cảm. Yến là Triệu Phi Yến – Hoàng hậu thứ 2 và cuối cùng của Hán Thành Đế Lưu Ngao, nổi tiếng mảnh mai yếu ớt. Câu này muốn nói từ đầy đặn như Dương Quí Phi đến mảnh mai như Triệu Phi Yến đều có cả, cả Dương Quí Phi và Triệu Phi Yến đều là những vũ công giỏi nhất đương thời.
Lưu Sương đứng dưới tàng liễu, chứng kiến Bách Lý Hàn chậm rãi đi ra, phía sau, có Trương Tá Lý Hữu.
Hôm nay, hắn mặc một bộ trường bào màu tím, thắt lưng màu vàng nhạt dát ngọc, hoa lệ cao quý. Khí chất của hắn vốn tỏa ra bốn phía, mặc kệ hắn mặc cái gì, đều xuất trần thoát tục, hắn chậm rãi đi lên đài cao, tay áo buông xuống, chập chờn trong gió, hấp dẫn ánh mắt mọi người. Khi hắn đứng ở trên đài cao, ánh mặt trời rực rỡ chiếu vào hắn, cho hắn một vầng hào quang tỏa sáng, giờ phút này, khí phách của hắn khiến nhiều người kinh sợ.
Trên mặt hắn, thủy chung một nụ cười bình thản, nhạt như khói nhẹ, khiến kẻ khác mê say.
Lưu Sương chậm rãi xoay người, cần gì phải nhìn nữa chứ, càng nhìn, trái tim nàng càng đau đớn.
Bách Lý Hàn tiếp nhận bàn tử từ Trương Tá, trao tặng từng cô nương một. Ánh mắt hắn lơ đãng đảo qua, phát hiện người ở dưới đài ai cũng nhìn hắn, giờ phút này, hắn là tiêu điểm của mọi người.
Nhưng mà có một người không thế.
Đó là một nữ tử mặc đồ trắng, đứng dưới tàng cây liễu, bóng lưng tinh tế thướt tha, chỉ có nàng, không thèm nhìn hắn.
Trái tim hắn, trong nháy mắt như bị nhúng vào nước sôi, không ngừng trào lên bọt khí.
Chính là nàng sao? Một thân áo trắng, phiêu dật thoát tục.
Hắn ném bàn tử cho Trương Tá, thả người xuống khỏi đài cao, giống như hùng ưng giương cánh bay về phía nàng.
Như hòn đá ném xuống mặt hồ đang yên ả, mọi người đang yên lặng láo nháo đứng lên. Mọi người trơ mắt nhìn Bách Lý Hàn như chim xẹt qua đỉnh đầu họ.
Lưu Sương nghe được tiếng động láo nháo xé gió, nhưng nàng không quay đầu lại, thấp giọng nói với Hồng Ngẫu: “Đi!” Nhưng mà Hồng Ngẫu không di chuyển, choáng váng đứng một bên.
Lưu Sương bỗng nhiên quay đầu lại, liền thấy Bách Lý Hàn, không biết hắn tới bên nàng từ khi nào, hắn đứng yên sau lưng nàng, trong con mắt có thật nhiều kinh hỉ cùng chờ mong. Nhưng mà, trong khoảnh khắc nàng quay đầu lại, những điều đó biến mất, thay thế là thất vọng, thất vọng rất nhiều, giống hệt vẻ mặt của hắn vào đêm động phòng, một vẻ mặt độc nhất vô nhị.
Tâm tính thiện lương của Lưu Sương giống như bị đâm, đau đến co quắp, Lưu Sương thề, trọn đời này, nàng không bao giờ muốn chứng kiến vẻ mặt này của hắn thêm lần nào nữa.
Bách Lý Hàn dựa vào thân cây, có một loại cảm giác mất mát trống rỗng không nói thành lời, trái tim như bị giáng một chùy, lại sai lầm rồi!
Sai lầm cũng được thôi, vì sao lại là nàng!
KHÔNG CÒN QUAN HỆ
“Tại sao ngươi lại ở chỗ này?” Con mắt Bách Lý Hàn phát ra hàn quang nhìn chằm chằm vào Lưu Sương, thanh âm lãnh đạm mà cứng rắn.
Đôi mắt Lưu Sương từ từ đảo qua mặt hắn, gương mặt hắn vô cùng tuấn mỹ, vẻ mặt lãnh đạm và không còn kiên nhẫn. Hắn chưa bao giờ cười trước mặt nàng, nếu hắn cười nhất định sẽ rất đẹp, nhưng mà, có lẽ là cả đời này nàng cũng không có cơ hội chứng kiến nụ cười đấy.
Lưu Sương không nhịn được khẽ nở nụ cười, mờ mịt mà trong trẻo nhưng vẫn lạnh lùng.
Nụ cười đấy làm Bách Lý Hàn ngẩn ngơ, trong lòng đột nhiên nảy sinh một chút đau đớn. Nhưng mà rất nhanh sau đó, sự đau đớn bị thay thế bằng sự lạnh lùng.
Lưu Sương kỳ quái nhìn hắn, nói: “Vương gia chẳng lẽ quên những lời ta đã nói đêm đó sao?”
Hắn đương nhiên không quên, chỉ là từ hôm đó, hắn luôn nghĩ rằng nàng là loại nữ tử tham luyến địa vị Vương Phi, nàng đột nhiên buông tay muốn rời khỏi, hắn nhất thời không thể giải thích. Con mắt mang ánh nhìn đùa cợt nhìn Lưu Sương, nàng không phải là đang giở trò lùi một bước để tiến hai bước đi.
“Ngươi