Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1343888
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3888 lượt.
an hệ nào nữa.
LẠI SAI LẦM RỒI
Bờ sông Du Thủy, không còn nữa sự thanh tĩnh bình thường, người người chen chúc, tiếng ồn huyên náo.
Bờ sông rất bằng phẳng, mọc lên một vũ đài từ lúc nào không biết, tú sắc huy hoàng, giống như một tòa lầu các. Đối diện đài cao, là vài cái bàn dàn thành hàng, một ít vương tôn quý tộc vì hâm mộ mà đến, thế gia đệ tử ngồi ngay ngắn đằng sau mấy cái bàn.
Xa thêm một chút, có mấy lều vải được dựng trên cao đối diện vũ đài, là chỗ xem múa tốt nhất. Trước lều vải là bức rèm che, không thể nhìn ra bên trong lều là người phương nào.
Nước sông Du Thủy xanh biêng biếc, ánh nắng chiếu rọi xuống nước gợn ánh sáng lấp lánh như ngọc, như thể có một con rồng đang uốn mình giữa lòng sông.
—————————————————-
Ngày đó, ánh nắng tươi đẹp, vân đạm phong khinh, thời tiết đẹp một cách hiếm có.
Cảm hứng của hắn dâng lên, liền ra ngoại thành du ngoạn, bất tri bất giác đi lạc vào rừng đào. Đang là đầu mùa xuân, lá chưa mọc, hoa đã nở nhiều như những ngọn lửa, từng bông từng bông kết lại trên cành, dưới ánh nắng ngày xuân chập chờn lay động. Hoa nở rất nhiều, vô cùng đẹp mắt, vô cùng rực rỡ.
“Đinh linh, đinh linh............ “, từ xa truyền đến tiếng chuông gió tuy nhỏ mà rõ ràng, lúc có lúc không, êm ái dễ nghe
Hắn bị tiếng chuông hấp dẫn, đi vào sâu trong rừng đào.
Trong rừng đào hiện ra một con suối, róc rách chảy xuôi.
Trên bãi đất trống đối diện khe suối, có một nữ tử mặc quần áo trắng, đang múa một mình.
Tiếng chuông khiến người nghe mê muội, là do nàng tạo ra.
Cánh tay uốn cong như vầng trăng non, trắng tròn như con tằm, hai cánh tay còn buộc hai quả chuông bạc, tiếng chuông lung linh, theo từng động tác của nàng.
Nữ tử mặc một bộ quần áo trắng đơn giản, đứng múa trong rừng đào, vô cùng nổi bật, vô cùng đẹp mắt. Tóc búi đơn giản, không cài cắm bất cứ thứ trang sức nào, cực kỳ tố tịnh.
Kỹ thuật của nàng uyển chuyển, uốn người, vung tay áo, xoay người, đẹp đến không thể diễn tả. Nàng tựa hồ như hóa thân thành một cánh bướm, khi thì bay cao, khi thì nghỉ chân tìm mật. Khi thì lướt chân xuống dòng nước lững lờ trôi, khi thì xoay tròn giữa những cành lá, bi thương như đang khóc. (xin thứ lỗi cho mình, đoạn này khó edit quá trời)
Cả người nàng như đắm chìm trong điệu múa, mọi thứ xung quanh dường như không hề tồn tại. Mà hắn, cảm thấy như si như túy, lại bất tri bất giác đem ngọc tiêu bên hông tháo xuống, đặt ở bên môi, nhẹ nhàng thổi.
Âm thanh nhẹ nhàng vang lên, kết hợp cùng tiếng chuông đinh linh, đúng là vô cùng uyển chuyển du dương.
Nữ tử không hề nhận biết, lại hát theo tiếng tiêu của hắn: “Xuân dạ lan, xuân hận thiết, hoa ngoại tử quy đề nguyệt. Nhân bất kiến, mộng nan bằng, hồng sa nhất điểm hồng. Thiên oán biệt, thị phương tiết, đình hạ đinh hương thiên kết. Tiêu vụ tán, hiểu hà huy, lương gian song yến phi.”
Tiếng ca của nữ tử hàn mỵ kiều nhuyễn nói không nên lời, nhè nhẹ du dương bay vào tai hắn.
Rốt cục ca khúc cũng kết thúc, nữ tử đình chỉ động tác múa, chợt nhận ra có người đang đứng nhìn, đứng nghiêm, quay về phía hắn.
Một cái liếc mắt, làm hắn suốt đời này cũng không quên được.
Mái tóc của cô gái đó đen bóng như một tấm lụa, da thịt trắng nõn nhẵn nhụi, lông mày đẹp như vẽ, đôi mắt sáng u thâm thê lương, môi đỏ mọng nhỏ nhắn xinh xắn lả lướt, dáng người đẹp đẽ, eo nhỏ như liễu, đúng là tuyệt thế mỹ nhân thế gian ít có, vừa nhìn đã yêu.
Tầm mắt tương giao, hắn nhìn nàng, nàng cũng nhìn hắn, bọn họ nhìn nhau.
Ngóng nhìn, dây dưa...........
Lần đầu tiên kể từ khi sinh ra, hắn cảm thấy không thể khống chế trái tim của mình, con mắt của người con gái kia thê lương ưu thương đã làm hắn rung động. Trong khoảnh khắc đấy, hắn liền quyết định, vô luận như thế nào, hắn sẽ phải có được tâm hồn của thiếu nữ ấy, cả đời này, hắn sẽ bảo vệ nàng, thương yêu nàng.
Cái này, chắc hẳn chính là 4 chữ “nhất kiến chung tình”.
Con mắt nóng rực như lửa của hắn làm nàng hoảng sợ, đôi mắt trong veo như thủy tinh của nàng trong chốc lát tràn đầy sự kinh ngạc và sợ hãi, vội vàng xoay người, như con nai bị dọa biến mất trong rừng đào.
Đợi hắn vượt qua dòng suối nhỏ, nàng đã biến mất không biết tung tích.
Hắn tìm kiếm trong rừng đào một lúc lâu, phát hiện ra Tĩnh Tâm Am.
Vì vậy hắn liền kết luận giai nhân đó đã vào trong am, tiểu ni cô trong am cũng nói trong am hiện có một tiểu thư, thích mặc đồ trắng, là thiên kim tiểu thư của ngự y Bạch Lộ, tên là Bạch Lưu Sương. Vì vậy hắn liền tin lầm tiểu ni cô, phỏng đoán rằng giai nhân đó là Bạch Lưu Sương. Sau đó, hắn chưa xác nhận sự thật, liền xúc động mà cầu Phụ hoàng tứ hôn.
Chính là bởi vì hắn xúc động, mới cưới nhầm Bạch Lưu Sương, đánh mất giai nhân mà hắn ái mộ.
Mấy ngày nay, hắn một mực phái người tìm kiếm nàng, nhưng tìm không được. Cho nên, hắn mới bày ra cuộc thi này, hi vọng có thể tìm ra nàng. Khả năng vũ đạo của nàng tốt như vậy, không lý nào không tới tham gia.
Nhưng mà, những cô nương lên đà