Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1343900
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3900 lượt.
ắng nhắm Hồng Ngẫu lướt tới.
Hồng Ngẫu nhất thời không phân biệt được đó là loại ám khí gì, lách người tránh thoát, bất đắc dĩ bóng trắng kia lại đổi hướng, lập tức nhảy lên đầu vai nàng.
Hồng Ngẫu sợ đến mặt không còn chút máu, xoay đầu qua một cái, rốt cục thấy rõ vật kia không phải là ám khí, mà là một tiểu bạch điêu. Cái miệng nhỏ nhắn mở ra, cắn xuống đầu vai Hồng Ngẫu một cái.
Lưu Sương nhận ra tiểu bạch điêu kia, hôm đó ở trong cung nàng đã thấy nó đi theo Vô Sắc.
Vô Sắc có nói qua, loại bạch điêu này khứu giác cực linh, tìm được người. Lúc ấy, Lưu Sương cũng rất thích tiểu bạch điêu khả ái này. Lại không nghĩ rằng tiểu sinh vật khả ái như vậy lại cắn người, phỏng đoán cũng có độc. Loại người như Vô Sắc, có thể nào giữ lại bên người thứ đồ lương thiện.
Trong lòng Lưu Sương cực kỳ lo lắng, nhưng vào lúc này, một đao bay qua, tiểu bạch kia hét lên một tiếng, từ trên vai Hồng Ngẫu rơi xuống, giãy dụa hai cái rồi bất động. Không biết là đã chết, hay vẫn còn hôn mê.
Nhưng vào lúc này, cửa phòng mở ra, Trương Tá và Lý Hữu cùng nhau đi đến.
Mới vừa rồi bọn họ thấy Bách Lý Hàn trúng độc, nhưng đã chậm mất, chỉ có thể ở ngoài cửa sổ hành sự theo hoàn cảnh. Thấy Đại Mi Vũ muốn dùng độc gây tổn thương cho Hồng Ngẫu, rốt cục không nhịn được xuất tHủ, hạ tiểu bạch điêu kia xuống, cứu Hồng Ngẫu một mạng.
“Đem nữ nhân này dẫn đi!” Bách Lý Hàn lãnh thanh nói.
Lúc này, hắn đang ngồi ở trên giường vận công khử độc, sắc mặt so với vừa rồi khá hơn một chút.
“Bách Lý Hàn, ngươi không thể giết ta. Nếu ngươi giết ta, có tin Hay không, độc của ngươi vĩnh viễn đừng hòng giải được! Bách Lý Hàn, ngươi như thế nào lại đi thích tiện....” Đại Mi Vũ nhìn Bách Lý Hàn phẫn hận hô.
Lời còn cHưa nói xong, liền thấy trong con ngươi đen của Bách Lý Hàn hàn quang chợt lóe, ống tay áo đột nhiên phất xuất, một đạo kình phong đánh thẳng vào Đại Mi Vũ. Đại Mi Vũ lảo đảo, tư thế cực kỳ bất nHã té ngã xuống đất.
Nàng không nghĩ rằng ngay cả khi đã trúng độc, công lực của BácH Lý Hàn vẫn còn mạnh như thế, nhất thời sắc mặt tái nhợt, không dám lớn tiếng mắng chửi nữa. Chỉ là ánh mắt phẫn hận muốn giết người quay quắt nhìn vào Lưu Sương.
Bách Lý Hàn ánH mắt sắc như đao lướt qua Đại Mi Vũ, âm thanh lạnh lùng nói: “Lôi ra ngoài, tạm thời giữ lại cho cô ta một mạng!”
Trong tay nàng nếu không có giải dược, chắc là nằm trong tay Vô Sắc, cho nên, Hắn tạm thời cHưa thể giết nàng.
Trương Tá Lý Hữu đi lên trước, mang Đại Mi Vũ ra ngoài. Hồng Ngẫu tHấy thế, cũng lặng lẽ lui xuống. Trong lòng khẩn cầu, trong tình trạng như thế, Hy vọng tiểu thư cùng Vương gia có thể tiêu trừ hiểu lầm.
Mọi người cùng lui ra ngoài, mới vừa rồi trong phòng vẫn còn cực kỳ náo nhiệt, giờ lập tức yên tĩnh vô cùng.
Màu xanh đen do trúng độc trên mặt Bách Lý Hàn giờ đã biến mất, khôi phục màu da trắng nõn nà, chỉ là sắc mặt còn hơi tái nhợt, lúc này, xuất hiện một tầng khả nghi đỏ ửng, khiến cho hắn nhìn qua, giống như thấy phong hoa.
Con ngươi đen lại, trên khuôn mặt tái nhợt càng thêm đen bóng lóe lên tia quang mang nhàn nhạt.
Lưu Sương chậm rãi đi tới trước mặt Bách Lý Hàn, hỏi: “Ngươi bây giờ cảm thấy khá lên nhiều chưa?”
Bách Lý Hàn gật đầu, nhàn nhạt nói: “Ngươi không cần lo lắng, độc này vẫn chưa đủ lấy mạng của ta!”
Mới vừa rồi hắn một mực ngồi xuống giường khử độc, mặc dù không cách nào đem độc bức ra khỏi cơ thể hoàn toàn. Nhưng là, cũng thăm dò được độc kia độc tính không cao, đơn giản là độc kia và hàn độc cùng tồn tại trong cơ tHể, khiến cho hắn mới vừa rồi không kiềm được đau đớn, tiêu hao khí lực.
Lần này đây, là hắn sơ ý.
Nhiều năm như vậy, hắn tránh thoát bao nhiêu lần bị Hoàng hậu hạ độc, hắn cơ hồ không nhớ rõ. Nếu trà này không phải do Lưu Sương đưa tới, vô luận như thế nào hắn cũng sẽ không trúng độc. Đại Mi Vũ quá ghê tởm, đã vậy còn giảo hoạt, dĩ nhiên hạ độc vào nước hoa mai trong trà do Lưu Sương đưa đến, làm hắn buông lỏng cảnh giác.
“Ta đến chẩn mạch cho ngươi!” Lưu Sương khẽ cười cười, thản nhiên nói.
Hai người họ đối mặt với nhau, dĩ nhiên cần phải giữ bình tĩnh.
Có lẽ là tình cảm quá sâu, có lẽ là hứng thú quá nhiều, ngược lại có thể giữ được bình tĩnh, nhưng là, bình tĩnh như thế thật không bình thường.
Lưu Sương ngồi trước mặt Bách Lý Hàn, cúi đầu dùng tay khẽ đặt lên cổ tay Bách Lý Hàn. Cảm thụ được mạch đập của hắn lúc thì hoãn lúc thì khẩn cấp nHảy liên hồi, tùy tâm hắn buông lỏng hay căng thẳng.
Mạch đập của Bách Lý Hàn cực kỳ quái dị, nàng chưa bao giờ gặp qua. Bất quá, cũng xác thật mạng hắn không tốt lắm. Rốt cuộc, Khí Tính Độc là cái gì?
Đôi mày của nàng, không kiềm được nhíu lại căng thẳng.
Khí Tình Độc, từ bỏ tình yêu? Từ bỏ tình yêu!
Lưu Sương nhíu mi nhắc tới, đột nhiên trong lòng chấn động.
Nàng biết, có một loại dược thảo gọi là Vong Ưu thảo. Người ăn phải sẽ mất đi trí nHớ, đương nhiên với liều lượng nhỏ. Năm đó Đoạn Khinh Ngân vì muốn nàng quên đi thân thế, liền cho nàng uống, làm nàng mất đi trí nhớ.
Chẳng lẽ, Khí Tình Độc này cùng tính