Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1343880

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3880 lượt.

và ấm áp, Đại Mi Vũ đang ngồi trên giường, bên trong mùi thuốc thơm ngát, một vị ngự y già đang chuẩn mạch cho Đại Mi Vũ.
Bách Lý Hàn bỏ tấm rèm xuống, thấy được gương mặt của Đại Mi Vũ thực nhợt nhạt.
Bách Lý Hàn không khỏi âm thầm cau mày, người ta đều nói nữ tử sau khi mang thai sẽ càng thêm phong vận, tại sao Đại Mi Vũ khi mang thai lại gầy như vậy? Gương mặt của nàng, so với khi ở trong rừng đào, gầy hơn rất nhiều, sắc mặt cũng tái nhợt hơn.
“Tiêu ngự ý, thân thể của Mi phi có gì bất ổn không, sao nàng lại gầy gò như vậy!” Bách Lý Hàn trầm giọng hỏi, ánh mắt lạnh lùng mạnh mẽ nhìn viên ngự y đang quỳ rạp dưới đất.
Viên ngự y họ Tiêu nọ rùng mình khi chứng kiến ánh mắt lạnh lẽo của Bách Lý Hàn, kính sợ trả lời: “Xin Hoàng thượng tha tội, đây là chứng ‘Y mạch tượng lai khán’, thân thể Mi phi không có bệnh, chủ yếu là do thân thể yếu đuối.”
“Cái gì gọi là ‘y mạch tượng lai khán?” Ánh mắt Bách Lý Hàn nhíu lại, hỏi.
Viên ngự y già vội lau mồ hôi trên trán, nói: “Xin hoàng thượng tha thứ cho lão thần vô dụng, lão thần thực sự không nhìn ra Mi phi bị bệnh gì, mạch đập hết sức bình thường. Có lẽ Mi phi đã trúng loại độc gì đó cũng không chừng. Lão thần nghe nói trên giang hồ có một vị quái ý, chuyên trị loại quái bệnh này.
“Ồ, quái y?” Bách Lý Hàn nhíu mày hỏi: “Tên gọi là gì?”
“Nghe nói hắn tên Vô Sắc!” Ngự y nhẹ giọng nói.
Hắn thật sự không biết tại sao Mi phi lại gầy đi như vậy, đành phải tự trách mình vô năng. Cái tên Vô Sắc này, đúng là hắn đã từng nghe qua, nhưng cũng không có nhiều ấn tượng với cái tên này, nếu không phải Mi phi nhắc đến cái tên này, hắn hoàn toàn không nhớ nổi hắn để đề cử.
“Vô Sắc? Tốt, ngươi đi xuống đi!” Bách Lý Hàn trầm giọng nói.
Tiêu ngự y như trút bỏ được gánh nặng, cầm hộp thuốc của mình, run rẩy cáo lui.
“Mi Vũ, ngươi cảm thấy như thế nào rồi?” Bách Lý Hàn ngồi bên giường Mi Vũ hỏi.
Đại Mi Vũ được cung nữ dìu dậy, chậm rãi ngồi dậy, yếu ớt trả lời: “Hoàng thượng, thần thiếp không sai, có thể là do đang mang thai, nên thân thể hơi mệt.”
“Hoàng thượng, ngài thật sự muốn tìm cái tên Vô Sắc kia để trị bệnh cho thần thiếp sao?” Đại Mi Vũ dò hỏi.
“Không sai, ta đã từng nghe qua cái tên Vô Sắc kia, người này mặc dù nửa chính nửa tà, nhưng y thuật của hắn không tồi, nếu ngự y trong cung không trị được bệnh của ngươi, để cho hắn đến chuẩn bệnh cũng chẳng thiệt thòi gì!” Bách Lý Hàn thảnh nhiên nói.
Đại Mi Vũ nghe vậy, cũng có chút an tâm.
Nàng rất rõ ràng, bệnh của nàng chỉ có Vô Sắc mới có thể trị được.
Trước đó, Vô Sắc chế riêng một loại dược hoàn cho Hoàng thượng, nghe nói có thể an thần bổ khí, còn có thể giữ được dung nhan vĩnh viễn. Chính mắt nàng thấy Hoàng thượng ăn vào, tinh thần liền phấn chấn. Làm trong tâm nàng ngứa ngáy, liền tìm cách trộm một ít, vẫn mang bên người nhưng quên dùng.
Trước đó vài ngày, trong lúc vô tình lại phát hiện ra, nghĩ đến loại dược hoàn đó có tác dụng trụ nhan vĩnh cửu, liền không nhịn được ăn vào một viên. Hiểu quả thật sự rất tốt, nàng cảm thấy khuôn mặt mình dường như láng mịn hơn. Nhưng dùng một thời gian, nàng phát hiện ra loại thuốc này làm cho người khác bị nghiện, không ăn vào thì sẽ không thoải mái. Hơn nữa, khi không dùng thuốc, cả người cứ ngây ngốc, không có tí xíu tinh thần nào cả.
Gần đây, thuốc nàng trộm được đã dùng hết rồi, chỉ có thể mời Vô Sắc đến xem bệnh mới có thể xin hắn thêm một ít. Không có cách nào khác chỉ đành mời hắn vào trong cung xem bệnh. Cho nên mới vừa rồi nàng mới giả vờ vô tình nhắc đến cái tên Vô Sắc trước mặt ngự y.
“Hoàng thượng, hôm nay người muốn lưu lại đây dùng bữa không?” Đại Mi Vũ khéo léo hỏi thăm, dựa vào thành giường, tóc đen có chút tán loạn, nhưng có một vẻ mềm mại uyển chuyển riêng.
“Không được, Trẫm còn có việc, ngươi nghỉ ngơi đi!” Âm thanh Bách Lý Hàn trầm xuống, sau đó không chút do dự rời đi, không mang theo một tia lưu luyến nào cả.
Vẻ xinh đẹp ai oán của nàng cũng không thể làm rung động trái tim của hắn.
Nguyên lai tưởng rằng khi quên Bạch Lưu Sương rồi Bách Lý Hàn sẽ động tâm với nàng, nhưng mỗi làn chứng kiến nàng, trái tim của hắn không hướng về nàng. Mặc dù hắn đối tốt với nàng, nhưng quan hệ của bọn họ không phải là tình yêu, đó chỉ là một loại trách nhiệm, trách nhiệm đối với thai nhi trong bụng nàng.
Trái tim của hắn vẫn không thuộc về nàng, cho nên nàng chỉ có thể giữ gìn hài tử trong bụng của mình, không thể để hài tử trong bụng mình phát sinh bất kỳ chuyện gì.
Đôi tay của Đại Mi Vũ nắm chặt dưới chăn, hai tròng mắt bắn ra quang mang tuyệt vọng. Nàng khẽ rít nhẹ: “Bách Lý Hàn, ta nhất định phải chiếm được trái tim của chàng, nhất định....”
Nguyện Quốc tại Giang Nam, mùa xuân vẫn luôn đến sớm, nhưng năm nay mùa xuân khác biệt hẳn.
Đã đến tháng hai rồi, tuyết vẫn còn bay lung linh, từng mảnh từng mảnh tuyết như hạt cát, bay một cách tinh tế không tiếng động, làm cho người khác hoài nghi nó có thể biến thành mưa hay không, nhưng nó vẫn còn là tuyết, vẫn đều đều bám trên mặt đất, hình thành một màng mỏng


XtGem Forum catalog