Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1343885

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3885 lượt.

ơi là ai.” Bách Lý Hàn đột nhiên mở miệng, ân thanh bình tĩnh, không một gợn sóng.
Lưu Sương nhịn nỗi thê lương trong lòng, cười nhợt nhạt.
Hắn đã quên nàng rồi, hắn không thể nhớ ra nàng. Xem ra, hắn tin tưởng lời nói của Thái hậu cùng Bách Lý Băng, hắn tin tưởng nàng từng là Vương phi của hắn, nhưng, hắn không thể nhớ ra nàng.
Nàng nên làm gì bây giờ? Đem chuyện của bọn họ kể lại một lần nữa sao?
Lưu Sương giật mình, chỉ cảm thấy có muôn ngàn điều muốn nói nhưng lại bị chặn đứng lại, một chữ cũng không nói được.
“Hoàng thượng, có cung nữ Mi Tâm cung cầu kiến!” Thái giám canh cửa đại điện bẩm báo.
Ánh mắt Bách Lý Hàn ngưng trọng, trầm giọng nói: “Cho nàng tiến vào.”
Rèm mở ra, một cung nữ mặc cung trang màu đỏ đi đến, thần sắc cực kỳ bối rối.
“Có chuyện gì, nói!” Bách Lý Hàn lạnh lùng hỏi.
Tiểu cung nữ sau khi bái kiến Bách Lý Hàn, thấp giọng bẩm báo: “Bẩm hoàng thượng, Mi phi đột nhiên bị đau bụng, nô tỳ không biết có phải là nàng bị động thai hay không, cho nên mới vội vã chạy đến đây bẩm báo cho Hoàng thượng.”
Ánh mắt Bách Lý Hàn trầm xuống, lạnh giọng mắng: “Còn không nhanh đi mời ngự y, nói với Mi phi, Trẫm sẽ qua nhanh thôi.”
Tiểu cung nữ đứng dậy, ánh mắt vô tình lướt qua người Lưu Sương, sau đó vội vã rời đi.
Bách Lý Hàn dứt lời liền đứng dậy muốn đi ra ngoài.
Lưu Sương nghe tiểu cung nữ nói, sắc mặt liền trắng bệch, thì ra Đại Mi Vũ có bầu rồi? Thì ra, thì ra, hắn vẫn sủng ái nàng. Trách không được Bách Lý Băng nói hắn đối với nàng vô cùng tốt, không cho người khác tổn thương tới nàng, thì ra, nàng cũng đã mang hài tử của hắn rồi sao?
Lưu Sương chỉ cảm thấy choáng váng một lúc, cơ hồ như muốn ngất đi cho rồi.
Khi nàng mở mắt ra, mơ hồ nhìn thấy thân ảnh to lớn của Bách Lý Hàn, hắn tựa hồ như đang cúi xuống nhìn nàng: “Ngươi không sao chứ?”
Thanh âm lo lắng của hắn truyền đến.
“Ngươi yên tâm, Trẫm sẽ phong ngươi làm phi tử! Mặc dù Trẫm không nhớ rõ ngươi!” Hắn nhíu mày, trầm giọng nói.
Chứng kiến bộ dáng thương tâm gần chết của Lưu Sương, Bách Lý Hàn chỉ cảm thấy lòng mình chợt run lên, một loại cảm giác không thể giải thích truyền đến từ tận đáy lòng làm hắn vô cùng đau đớn.
Phong phi! Trong lòng Lưu Sương vô cùng đau khổ, nàng cần cái danh phận kia sao? Hắn tưởng nàng tiến cung chỉ để đòi cái danh phận kia thôi sao?
“Không! Chuyện phong phi, Lưu Sương không dám nhận, kỳ thật có một chuyện Lưu Sương chưa bẩm báo với Hoàng thượng, thật sự trước đó Hoàng thượng đã hưu tiểu nữ rồi. Cho nên, Lưu Sương không có tư cách trở thành phi tử của Hoàng thượng.” Hắn đã quên nàng rồi, nàng cần hắn phong phi cho nàng làm gì?
“Ồ, có chuyện như vậy sao?” Bách Lý Hàn nheo mắt hỏi? Vì sao, hắn không nghe ai nói chuyện này, không phải ai cũng nói hắn rất yêu nàng sao?
“Đúng vậy, Lưu Sương vẫn còn giữ lá thư đó làm chứng, chỉ là hôm nay Lưu Sương vào cung là để chuẩn bệnh cho Thái hậu nên không mang theo. Nếu Hoàng thượng muốn xem...” Lưu Sương thấp giọng nói.
“Không cần đâu, Trẫm tin tưởng lời ngươi.” Bách Lý Hàn cắt lời Lưu Sương, liền đứng dậy vội vã rời đi, hiển nhiên là đến Mi Tâm cung thăm Đại Mi Vũ rồi.
Ngay cả lời nói của nàng hắn cũng không muốn nghe, đã vội đi ngay.
Nhìn bóng lưng của hắn ngày càng rời xa, Lưu Sương dựa vào ghế.
Nàng không khóc, trong lòng của nàng vô cùng bình tĩnh.
Nàng không trách hắn, nàng cũng đã từng bị mất trí nhớ, khi đó, ngay cả cừu hận quốc gia nàng cũng quên sạch, không có một chút ấn tượng, quên suốt 10 năm.
Cho nên, nàng thực sự không trách hắn.






MỘT TẤM LÒNG TRONG SÁNG
Bách Lý Hàn đi theo thái giám, hướng Mi Tâm cung mà đi.
Không biết vì sao cước bộ của hắn có chút trầm trọng, trong đầu hắn luôn lởn vởn hình ảnh khuôn mặt như hoa như ngọc của nữ tử Lưu Sương kia. Khuôn mặt vô cùng thanh tú, không có một nét kiêu kỳ, nhất là đôi con ngươi trong suốt kia, như có thể chiếu rọi đến tận tâm can hắn.
Khi nàng nhìn hắn, hắn cảm thấy tấm lòng lạnh lẽo của mình trở nên ấm áp, tình cảm như dần dần trở lại, điều này làm cho hắn cảm thấy rung động.
Ngay cả khi hắn đối mặt với Mi Vũ cũng không có cảm giác này. Xem ra Hoàng tổ mẫu cùng Băng đệ không nói dối mình, nàng quả thật là nữ tử hắn từng yêu. Nhưng điều làm hắn nghi hoặc chính là vì sao hắn lại quên nàng?
Hắn biết, tổ mẫu cùng với Băng đệ sẽ không lừa gạt mình, nhưng bởi vì hắn đã quên, cho nên, chung quy hắn vẫn có một cảm giác không chân thật, không thể tin tưởng được.
Bọn họ nói rằng hắn đã trúng hàn độc vì Bạch Lưu Sương nhưng hắn chăm chú kiểm tra thân thể của mình căn bản không có hàn độc.
Hắn quyết định lưu Đại Mi Vũ lại bởi nàng nói, nàng đã mang trong mình hài tử của hắn.
Lẽ nào người khác nói đúng, Đại Mi Vũ có lẽ thật sự như vậy, nhưng hắn không thể bỏ mặc nàng, vì trong bụng của nàng đang mang hài từ của hắn. Hắn chỉ có thể tạm thời bảo vệ nàng cho tốt.
Rất nhanh đã đến Mi Tâm cung, Bách Lý Hàn chậm rãi bước vào.
Trong nội điện bố trí hoa lệ


Disneyland 1972 Love the old s