Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1343881
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3881 lượt.
đầy tình thương của bà nhìn Lưu Sương, khóe môi khẽ cười, tạo nên một nụ cười nhẹ nhàng, vui mừng.
“Sương nhi, mấy ngày nay làm ngươi chịu khổ rồi. Đến đây, đến ngồi bên cạnh ai gia nào!” Thái hậu vừa cười vừa nói.
Lưu Sương bái lễ, nhìn thấy khí sắc Thái hậu rất tốt, trong lòng cũng vui mừng. Theo cung nữ ngồi xuống ghế Thái hậu chỉ
Ánh mắt Thái hậu như mỉm cười, kéo bàn tay nhỏ nhắn như bạch ngọc của Lưu Sương, hòa nhã nói: “Sương nhi, nhìn ngươi gầy quá, ngươi phải biết chú trong thân thể của mình chứ, ai gia đang chờ ôm tôn tử đây.”
Thai nhi trong bụng Lưu Sương đã được bốn tháng rồi, nhưng vì Lưu Sương hơi gầy, bụng cũng không nhô ra ngoài. Không ngờ rằng Thái hậu lại nhìn ra, nghe Thái hậu nói như thế, khuôn mặt như ngọc của nàng đỏ bừng lên, nói: “Thái hậu, Sương nhi sẽ chú ý mà!”
Thái hậu mỉm cười, vuốt cằm nói: “Mặc kệ Hàn nhi có còn nhớ ngươi hay không, ai gia cũng sẽ làm chủ cho ngươi, bắt hắn phải phong cho ngươi là phi tử.”
“Tạ ơn Thái hậu đã yêu thương Sương nhi!” Lưu Sương nhẹ giọng nói, Thái hậu vì nàng làm chủ khiến cho nàng rất vui sướng, nhưng nàng vào trong cung không phải là vì danh phận, nàng chỉ không cam lòng khi hắn quên nàng, nàng muốn gặp hắn một lần nữa.
“Thái hậu, Sương nhi kỳ thật không có ý kia.” Lưu Sương nhẹ giọng nói.
Thái hậu run người một chút, cười nói: “Sương nhi, ai gia biết ngươi không phải loại nữ tử ham danh lợi, nhưng ngươi đã mang giọt máu của hoàng gia, coi như Hàn nhi đã quên ngươi đi, ngươi cũng có thể làm phi tử của hắn.”
Lưu Sương đang vô cùng bối rối, không biết làm sao, lúc này một tiểu thái giám tới, nói rằng Hoàng thượng đã tới rồi.
Trái tim Lưu Sương bỗng trở nên căng thẳng, đứng dậy, trái tim đập ‘bịch bịch’ nhảy loạn không ngừng.
Rèm phượng trên cửa đại điện được tiểu cung nữ mở ra, một thân ảnh màu vàng bước vào, chính là Bách Lý Hàn mà nàng hằng nhung nhớ.
Hình như hắn vừa mới bãi triều, vẫn chưa thay đổi triều phục.
Toàn thân hắn mặc long bào tứ hợp như ý tường vân màu vàng, trên vai có hai con rồng quấn quanh, hông đeo kim mang (mang: đai lưng), treo 2 viên ngọc chói sáng. Trên đầu có đội mũ đính mười hai viên bạch ngọc. Trang phục như thế trông hắn vô cùng tuấn tú, đẹp vô cùng, người thường không thể sánh bằng được. Hắn bước đi chậm rãi từng bước, lộ ra khí thế vương giả, ung dung cùng khí độ.
Phía sau hắn là mười hai tên thái giám cầm phất trần gắt gao theo sau, làm tôn thêm vẻ uy nghi quý phái của hắn.
Cảm giác như vậy khiến Lưu Sương cảm thấy rằng hắn chính là một kẻ trời sinh làm Đế vương, trời sinh đã định sẵn hắn sẽ ngồi trên Kim Loan điện, đón nhận sự tham bái của quần thần.
Lưu Sương kinh ngạc nhìn hắn, trong lòng như có nai con nhảy loạn, ánh mắt không nhịn được nhìn theo từng bước chân của hắn.
Nhưng, hắn hoàn toàn không chú ý đến này, ánh mắt của hắn gắt gao nhìn Thái hậu, trong đó mang theo một tia sầu lo.
Sau khi vấn an Thái hậu, Bách Lý Hàn lo lắng hỏi: “Hoàng tổ mẫu, mới nãy nghe Băng nhi nói phượng thể của người bất an, không biết bây giờ người cảm thấy thế nào? Đã đỡ hơn chưa? Sao người không vào trong nghỉ tạm?”
Thanh âm của Bách Lý Hàn rất nhẹ nhàng, trong đó còn mang theo một tia uy nghi.
Thái hậu cười cười, hòa nhã nói: “Hàn nhi, mới vừa rồi ta chỉ cảm thấy hơi tức ngực có chút khó chịu, nhưng may có Lưu Sương trị khỏi đây!” Nói xong liền đưa mắt nhìn về phái Lưu Sương, “Hàn nhi, tới đây gặp ân nhân của ai gia đi!”
Bách Lý Hàn dời ánh mắt lên người Lưu Sương.
Lưu Sương ngẩng mặt lên, ánh mắt trong như nước chạm với ánh mắt thâm thúy của Bách Lý Hàn.
Trong ánh mắt của Lưu Sương có thâm tình cùng ai oán chờ mong.
Khi ánh mắt Bách Lý Hàn vừa mới tiếp xúc với ánh mắt Lưu Sương, tâm tình bình tĩnh đột nhiên gợn sóng, sau đó chuyển thành nghi hoặc...
Lưu Sương như ngừng thở trong giây lát, nàng không biết rõ hắn có còn nhận ra nàng hay không, nhưng, rất rõ ràng, hắn có ấn tượng với nàng.
“Hoàng tổ mẫu, vị này là... Đây chính là Bạch Lưu Sương sao?” Bách Lý Hàn trầm giọng hỏi.
“Đúng vậy, Hàn nhi, nàng chính là vị vương phi của ngươi mà ta đã nói qua. Các ngươi hãy ngồi lại mà nhớ cho rõ nhé, ai gia cảm thấy hơi mệt, ta muốn ra ngoài một chút.” Thái hậu vừa dứt lời, mặc kệ Bách Lý Hàn cùng Lưu Sương phản ứng thế nào, liền mang theo cung nữ cùng thái giám, lánh ra ngoài.
Trong điện chỉ còn lại Bách Lý Hàn cùng Lưu Sương, Bách Lý Hàn thong dong ngồi trên ghế, ánh mắt thâm thúy một lần nữa đánh giá Lưu Sương.
Lưu Sương chỉ cảm thấy lòng mình như bị người vò nát, đau! Hắn không quên nàng, nếu như hắn quên nàng thì sẽ không dùng ánh mắt như vậy mà nhìn nàng.
Trong ánh mắt nghiêm nghị của hắn còn có một tia nghiêm nghị.
Khí tình độc, chính là Khí tình độc [*chữ ‘khí’ có nghĩa là vứt, bỏ'>, Đại Mi Vũ nhất địa đã hạ độc rất nhiều, cả đời này, chỉ sợ hắn không thể nhớ ra nàng. Buồn cười, nàng vẫn còn vọng tưởng khi hắn nhìn thấy nàng thì có thể nhớ lại nàng.
“Trẫm có nghe Hoàng tổ mẫu và Băng nhi kể về ngươi, nhưng, Trẫm thật sự không thể nhớ ra ngư