Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1343862
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3862 lượt.
g trên người, nói: “Nhanh lên một chút, ta sắp chịu không nổi rồi”
Đại Mi Vũ thở phì phò, tóc xộc xệch, con người đen mang theo một tia huyết hồng, thê lương nhìn Vô Sắc. Từ trong miệng nàng thốt ra thanh âm không còn như trước kia, kiều nhuyễn ngọt ngào nữa, hiện tại thật giống như thanh âm của lệ quỷ, thê lương chói tai.
Lưu Sương nghe thấy những lời này, trên người không rét mà run, nhìn tình trạng của Đại Mi Vũ so sánh với bộ dạng nghiện độc của phụ hoàng Bách Lý Hàn còn trầm trọng hơn rất nhiều, nàng cần phải trị liệu như thế nào. Ngày đó, trên người hoàng thượng dùng biện pháp mà chính Vô Sắc cũng biết đến, nhưng không thể dùng cho Đại Mi Vũ, có thể thấy biện pháp đó không có ích lợi gì, huống chi, muốn bỏ hẳn độc kia cần người trúng độc phải có ý chí kiên cường, nhìn tình hình hiện tại của Đại Mi Vũ tựa hồ không có chút lạc quan.
“Trên người của ta đã không còn thuốc dược hoàn, luyện chế dược hoàn kia cần phải nửa năm, hiện tại cũng không phải mùa hoa nở. Cho nên, ta chỉ có thể làm cho nàng bỏ hẳn độc nghiện, nhưng ta chỉ có một người thật sự là làm không được, Lưu Sương, van cầu ngươi, vì nàng mà gảy đàn được không? Ta không thể gảy đàn được” Vô Sắc dứt lời, liền đứng dậy di tới bên Đại Mi Vũ nhẹ nhàng vỗ tóc nàng ta nói: “Ngươi đừng cử động, kiên trì một hồi, ta phải đi cầm thuốc”
“Nhanh lên một chút đi!” Đại Mi Vũ hô lên, độc nghiện bắt đầu phát tác, nàng toàn thân bắt đầu không tự chủ được run rẩy, trên nét mặt càng thống khổ không chịu nổi, nàng bắt đầu lấy tay gãi toàn thân.
Vô Sắc thấy thế, đưa tay móc trên người ra một sợi dây, đứng lên, đem trói chân Đại Mi Vũ lại. Bên trong phòng thanh âm của Đại Mi Vũ thống khổ tru lên thật giống như dã thú bị thương.
Lưu Sương nghe xong trong lòng không đành, chậm rãi đi tới trước kỷ án, ngồi xuống. Vô Sắc sớm đã chuẩn bị một cầm tốt, Lưu Sương lấy tay chỉnh dây, bắt đầu đánh đàn, vẫn là khúc Thanh Tâm Chú, hi vọng phật âm có thể hóa giải nỗi thống khổ trong lòng Đại Mi Vũ
Nhưng xem ra biện pháp này không thể dùng được, Đại Mi Vũ vẫn không có an tĩnh lại. Tru lên giãy dụa, có lẽ do động tác nàng quá kịch liệt, sợ rằng... thai nhi trong bụng kia đã hỏng
Nàng..sanh non.
Mặt Vô Sắc trong nháy mắt trở nên trắng bệch như tờ giấy.
“Vô Sắc, hay là cho nàng ta thuốc đi, lần sau cai nghiện cũng được.” Đại Mi Vũ đã sẩy thai, làm sao chịu đựng được cơn nghiện hành hạ.
Vô Sắc buồn bã móc ra một viên dược hoàn, nhét vào trong miệng Đại Mi Vũ
Đại Mi Vũ tru lên, thanh âm càng ngày càng nhỏ, ăn mê hồn đan vào, trên mặt nàng hiện lên những tia vừa lòng vui vẻ. Nhưng, trên mặt nàng huyết sắc lại như trước trôi đi, Lưu Sương chú ý tới máu của nàng ta chảy không ngừng.
“Vô Sắc, sợ là không tốt, ta đi sắc thuốc” Lưu Sương dứt lời, liền đứng đậy đi ra ngoài sắc thuốc.
Đến bên phòng bếp nhỏ, Lưu Sương nhanh chóng cho thuốc vào, cho thêm nước, liền nghe thấy trong sơn cốc có âm thanh kì dị vang lên. Nàng đứng dậy ra khỏi gian bếp, mới phát hiện bên trong sơn cốc bóng cây lắc lư chập chờn tựa hồ có người nào đó đi đến, trong lòng không thể ngăn chặn cảm giác tựa hồ như bị cảm.
“Lưu Sương!” tựa hồ có người ở đó nhẹ nhàng kêu gọi.
Lưu Sương sửng sốt, thanh âm kia dường như rất quen thuộc, hình như là từ trong mộng truyền đến, như thế nào có thể, hắn như thế nào có thể tới nơi này, hắn ở kinh thành, lại đang trong tình trạng hôn mê, coi như là đã tỉnh thì hắn là vua của một nước, cũng không có khả năng đêm khuya tại nơi sơn dã này. Lưu Sương buồn bã xoay người, đến lúc nào nàng cũng sinh ra huyến thính (giống như ảo giác) rồi.
“Sương! Là nàng sao? Thật là nàng sao?” Lần này giống như lần trước vẫn nhẹ nhàng gọi, nhưng nàng lại có thể rõ ràng nghe thấy, cũng không phải là huyễn thính. Thanh âm kia tựa hồ càng ngày càng gần.
Lưng Lưu Sương cứng đờ, tay cầm thìa có chút mơ hồ run rẩy. Như thế nào có thể, thật là hắn sao? Nàng chẳng lẽ là đang nằm mơ? Đây không phải sự thật.
Trong lòng Lưu Sương một trận kịch liệt dâng lên, nàng đứng ở cửa phòng nhỏ, lại lần nữa hướng ra phía ngoài nhìn quanh. Nhưng bên trong sơn cốc một mảng tối đen cái gì nhìn cũng không rõ, nhìn thấy hoa và cây cảnh mập mờ trong gió đêm, chập chờn, phát ra những âm thanh. Người ở phía bên ngoài có thể trông thấy này bởi vì trong phòng nhỏ có ánh nến vừa lúc nãy nàng mang đến chiếu sáng.
Phía trước dưới hoa, một bóng dáng quen thuộc hiện lên chậm rãi đi đến gần nàng.
Bên trong sơn cốc yên tĩnh tuyệt đối, từ chỗ gốc cây hoa đến nơi này là một đoạn đường đá, phía trên là cây cỏ, trong đêm gió chập chờn, người kia đi lại rất chậm, rất nhẹ nhàng hướng Lưu Sương bước tới.
Đầu đêm mùa xuân, mang theo một màu xanh đen thần bí, trên trời sáng lên một chấm nhỏ giống như đá quý, ánh trăng rất mông lung thật giống như tâm tình Lưu Sương lúc này mông lung bất an.
Hắn đi tới trước mặt nàng, đứng lại cách đó không xa.
Trong đêm núi ánh trăng mênh mông, tĩnh không có một chút âm thanh, yên tĩnh giống như có thể nghe thấy tiếng tim của nàng đập
Lưu Sương không