Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1344054

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4054 lượt.

nghĩ rằng Bách Lý Hàn nhanh như vậy tìm đến nơi này, trong lòng vừa cảm động vừa kinh ngạc.
Hắn không mặc triều phục mà là một thân áo trắng nho nhã giống như ánh trăng, tóc hắn dài phất phơ trong gió, đen nhánh giống như thác nước. Nàng nhìn hắn đang mỉm cười.
Lưu Sương hình như chưa từng có nhìn thấy hắn cười, dịu dàng như gió xuân, rực rỡ như hoa mùa hè, ấm áp như tia nắng ngày đông. (mùa đông, tháng chạp có nắng, thực rất ấm áp).
Trong tích tắc, Lưu Sương không phân rõ đây là mộng cảnh hay là thực tế.
Nếu là mộng, nàng đã gặp vô số mộng, lúc này đây chỉ mong giấc mộng này vĩnh viễn không tỉnh.
Bách Lý Hàn bước đến không tiếng động, đưa tay ôm lấy Lưu Sương, hắn ngửi thấy hương khí quen thuộc trên người nàng, thanh đạm u mát, lay thẳng tâm can.
“Rốt cục đã tìm được nàng!” ở bên tai nàng khàn khàn nói. Lưu Sương cảm giác có một chất lỏng nóng chảy xuống, tựa như da thịt nàng bị bỏng. Nàng cả kinh, đây không phải là mộng, vây quanh nàng là hai cánh tay của hắn, chất lỏng nóng bỏng kia chẳng lẽ là nước mắt của hắn?
Nàng đột nhiên đẩy hắn ra, nhìn chăm chú vào gương mặt của hắn, thấy trên gương mặt tuấn mỹ kia, sâu trong con ngươi đen thẳm là nước mắt, nàng biết đây không phải là mộng!
Nàng cùng hắn bốn mắt nhìn nhau, nhìn trong mắt hắn nồng đậm thâm tình. Trong tích tắc thật giống như mị hoặc, từ mấy ngày này cho tới giờ, tất cả những thống khổ cùng ủy khuất trong nháy mắt hóa thành hư ảo.
Đôi môi đỏ mọng của nàng nhúc nhích, nhẹ nhàng hỏi: “Ngươi, tại sao lại đến đây?”
Hắn tại sao nào lại đến?
Bách Lý Hàn nhìn nàng, thấy trái tim hắn dường như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt cả ngàn vạn lần, trăm thứ tư vị không thể diễn tả thành lời đồng lọat tập kích hắn.
Hắn như thế nào lại đến, hắn như thế nào có thể không đến!
Khi hắn tỉnh lại, thì tất cả trí nhớ đều đã quay trở về, hắn nhớ ra rằng nàng là người mà hắn yêu nhất.
Trong nháy mắt cõi lòng hắn như tan nát, tại sao hắn có thể quên nàng đi.
Hắn nhớ lại nàng, cũng hiểu rõ mấy ngày nay nàng chịu nhiều ủy khuất cùng thống khổ, hắn nhớ ra hắn gả nàng cho hoàng đệ Băng Nhi, hắn đột nhiên đau lòng muốn chết. Lập tức hắn biết được tin tức nàng mất tích. Tin tức này cơ hồ đã đánh hắn, cơ hồ làm tim hắn vỡ nát.
Hắn cởi triều phục thay bạch sam bình thường cùng bọn thị vệ cùng đi tìm kiếm nàng, ở tất cả mọi nơi trong kinh thành đã lục soát không sót. Khi hắn biết đồ đệ của gia gia Lưu Sương là Vô Sắc thì hắn nhớ ra chỗ này, nơi đây là chỗ lần đầu bọn họ gặp nhau, là ngôi nhà gỗ kiến tạo của gia gia Lưu sương, Vô Sắc nói không chừng cũng biết.
Cho nên hắn mang theo cấm vệ quân tìm đến nơi này, vốn hắn không ôm nhiều hi vọng cũng không nghĩ ở chỗ này tìm được nàng.






KHÔNG BUÔNG TAY
“Sương...” Hắn nâng khuôn mặt nàng lên, cúi đầu gọi tên nàng, trong giọng nói cố kiềm chế cảm xúc, mang theo sự nghẹn ngào. Hắn ôm thân thể đang run rấy của nàng.
Đêm rất yên tĩnh, hai người trầm mặc ôm nhau, chỉ nghe tiếng trái tim của cả hai đập. Lúc này hai người bọn họ không muốn suy nghĩ gì cả, chỉ muốn bình lặng ôm nhau, cho đến vĩnh viễn.
Không biết trải qua bao lâu, lò thuốc sôi, phát ra tiếng kêu lục bục, Lưu Sương bỗng nhiên thức tỉnh, dùng sức đẩy mạnh Bách Lý Hàn ra.
Thuốc đã được, nàng còn phải bưng sang cho Đại Mi Vũ
“Ta... Không có, người phong ai là phi, đâu có liên quan gì tới ta.” Mặt của nàng khẽ đỏ, thực sự là nàng có trách hắn. Nhưng mà, bây giờ nghe hắn giải thích hắn và Đại Mi Vũ không hề có bất kỳ quan hệ gì, trong lòng nàng nhất thời thở phào, nàng trách lầm hắn.
“Hài tử kia... là của ai?” Lưu Sương lí nhí hỏi.
“Hài tử của ta!” Vô Sắc một thân áo đen đứng ở nơi đó, cơ hồ như hòa lẫn trong bóng đêm, Một đôi mắt đen lặng yên ngắm bọn họ.
“Vô Sắc, ngươi nói hài tử là của ngươi?” Lưu Sương nhẹ giọng hỏi.
“Đúng thế, là hài tử của ta. Đây là kế hoạch của ta và Đại Mi Vũ, nàng mang thai hài tử của ta, ta chế Khí tình độc cho nàng, hoàn thành nguyện ước được làm phi Bách Lý Hàn của nàng. Nàng mang hài tử của ta mà được gả cho Bách Lý Hàn, nếu hài nhi trong bụng là nam, sau này là hoàng tử, ta hi vọng hắn có thể trở thành hoàng đế trong tương lai. Hắn (hoàng thượng Bách Lý Hạo) không phải là không muốn cho ta tranh đoạt thiên hạ sao, ta lại muốn thiên hạ của hắn. Chẳng qua là đáng tiếc, kế hoạch này lại bị hỏng bởi một viên đan dược bé nhỏ.” Vô Sắc oán hận nói, hắn đúng là tự làm tự chịu, tự mình nghiên cứu chế thuốc, làm hư kế hoạch của chính mình.
Lưu Sương không thể nói lời nào, nàng không nghĩ tới, Vô Sắc không trợ giúp Trịnh hoàng hậu nguyên lai là còn có kế hoạch thâm độc hơn. Nàng càng không nghĩ tới, Vô Sắc không muốn tranh đoạt hoàng quyền, lại đem hi vọng ký thác trên mình hài tử.
“Vô Sắc, ngươi tại sao lại phải tranh đoạt hoàng quyền?” Bách Lý Hàn nhíu mày hỏi hắn, hắn không biết thân phận Vô Sắc
“Hàn.” Lưu Sương kéo nhẹ tay áo Bách Lý Hàn, nhẹ giọng nói: “Hắn là Bách Lý Tuyết, là huynh đệ của chàng.”
“Huy


Snack's 1967