XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1343928

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3928 lượt.

ng, không nhịn được trêu chọc nói.
Bách Lý Băng ngược lại không nhìn Hồng Ngẫu, cúi đầu sửa sang lại ống tay áo của mình, thỉnh thoảng dè dặt nhìn trộm Lưu Sương một cái, thấy nàng không chút động lòng ngồi đó, tóc dài bay trong gió, sắc mặt yên lặng bình tĩnh như mặt nước hồ thu, con ngươi trong suốt bình tĩnh không có dù chỉ một tia rung động.
Cứ tưởng rằng, ngày hôm ấy trong cung hắn cường hôn nàng, nàng gặp lại hắn, dù thế nào, cũng phải xấu hổ. Nhưng mà, hôm nay, tình huống này, cho thấy nàng căn bản không coi nụ hôn của hắn là chuyện gì lớn lao, thật đúng là coi hắn là tiểu hài tử rồi.
Nhớ lại tiếng đàn của nàng, ngẹn ngào bi thương, vậy là không phải vì hắn.
Trong lòng mặc dù cực kỳ nghẹn ngào ủy khuất, nét mặt của Bách Lý Băng lại giống như người khác đang thiếu nợ hắn: “Tiểu Sương Sương, tại sao nàng lại đàn khúc nhạc bi thương vậy, có phải tam hoàng huynh hắn khi dễ nàng không.”
Lưu Sương làm như không nghe thấy, coi hắn như không khí. Tâm lý nàng kỳ thật có chút tức giận, nếu không phải ngày ấy hắn cường hôn nàng, làm cho Bách Lý Hàn nhìn thấy, lúc này, nàng sẽ không phải ngồi ở đây. Hắn làm xằng làm bậy quen rồi, tự dưng lại liên lụy đến thanh danh của nàng.
“Thật sự là hắn đã khi dễ nàng rồi, ta đi tìm tam hoàng huynh nói chuyện phải trái một phen!” Bách Lý Băng đứng lên, quơ ống tay áo, nói.
Ống tay áo màu tím lóe sáng tím nhạt, thêu đóa mai trắng, dưới ánh trăng, hết sức nổi bật.
“Hồng Ngẫu, tiễn khách!” Lưu Sương chưa từng nói tiếng nào chợt lạnh giọng ra lệnh.
Bách Lý Băng nghe vậy, đôi mắt lập tức ngập nước, nhưng hết lần này tới lần khác chẳng tuôn ra được giọt nào, con ngươi đen ngập nước đảo quanh, muốn khóc mà không khóc được. Dưới ánh trăng thanh ẩn, giọt lệ long lanh, khiến người ta không thể không động lòng.
Hồng Ngẫu đã sớm mềm lòng, vỗ vai Lưu Sương nói: “Tiểu thư, Tĩnh Vương vất vả đến đây, cho hắn ngồi một lúc đi.”
Kỳ thật Lưu Sương cũng không phải giận Bách Lý Băng nhiều lắm, chỉ giận hắn động chân động tay với nàng. Nhưng Lưu Sương chợt nghĩ, hắn chỉ là một thiếu niên, tuy thân phận là hoàng tử cao quí, nhưng sợ là chưa từng được hưởng tình cảm yêu thương đích thực, nếu không, đêm hắn trúng độc sẽ không nói ra những lời đau thương đấy.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn ửng đỏ u oán, nàng làm sao mà lạnh lùng cho được. Trong lòng ai oán thở than, thiếu niên này, thật đúng là khắc tinh của nàng.
Bách Lý Băng thấy thần sắc Lưu Sương thư hoãn rồi, lau nước mắt, nhẹ giọng nói: “Tiểu Sương Sương, ta muốn nghe đàn!”
Lưu Sương thở dài một tiếng, bàn tay mềm mại khẽ đưa, lại bắt đầu đánh đàn.
Ánh trăng mênh mông chiếu rọi, bóng cây lắc lư, tiếng đàn uyển chuyển, cảnh đẹp không lời nào có thể diễn tả.
Nhưng mà, có một người không quen nhìn, hết lần này tới lần khác muốn tới phá hư cảnh đẹp.
“Các ngươi thật vui vẻ nhỉ!” Cửa sân chợt vang lên một thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Lưu Sương quay đầu, ánh trăng như nước, bao phủ một thân ảnh bạch y, đang chậm rãi đi đến.
Lưu Sương có chút ngạc nhiên, cho đến nay hắn chưa từng canh ba nửa đêm đại giá quang lâm đến tiểu viện của nàng, vận khí của nàng tối nay cũng thật là tốt, xui xẻo hết lần này tới lần khác. Lần này không biết hắn sẽ hiểu lầm thành thế nào, tùy hắn muốn thế nào cũng được, cũng không phải lần đầu tiên nữa rồi, dù sao trong mắt hắn, nàng chẳng qua chỉ là một dâm phụ muốn câu dẫn đứa em trai chưa trưởng thành của chồng.
Cúi đầu tiếp tục đánh đàn, coi như chưa có việc gì xảy ra.
Bách Lý Hàn ngược lại không có vẻ tức giận, chăm chú thưởng thức cây quạt cán ngọc trong tay, khóe môi cười một nụ cười như vô tình. Không biết là cười thật hay cười giả, vẻ mặt kín đáo khiến kẻ khác không cách nào thăm dò.
Bách Lý Băng cũng có chút ngoài ý muốn, hắn đã phái người tìm hiểu kĩ lắm rồi, hoàng huynh đối với Lưu Sương cho tới bây giờ chỉ có lạnh nhạt hờ hững, tại sao lại nửa đêm nửa hôm mò tới đây, không lẽ tin tức hắn thu được sai rồi?
“Ngũ đệ, tới từ khi nào, tại sao không thông báo một tiếng?” Bách Lý Hàn tự tiếu phi tiếu hỏi thăm.
Bách Lý Băng đứng dậy, thầm nghĩ: nếu ta thông báo, huynh sẽ đồng ý cho ta tiến vào sao? Nhưng mà trong miệng vẫn nói: “Băng nhi tới tìm tam tẩu, vì thế không đi quấy rầy Tam ca. Tam ca ngồi xuống cùng nhau nghe đàn đi, kỹ thuật đánh đàn của tam tẩu, thật sự là không ngờ được.”
Bách Lý Hàn hai mắt lấp lánh nhìn Lưu Sương, vung vẩy cây quạt, thản nhiên nói: “Thật vậy sao, tối nay bổn vương thật muốn nghe cho thỏa thích! Nhưng mà................” quay đầu nhìn về phía Bách Lý Băng nói: “Ngũ đệ, ngươi đã nghe rồi, không cần nghe nữa đâu, đêm đã khuya, hay là sớm hồi phủ của chính mình đi!”
Bách Lý Hàn không chút khách khí đối với Bách Lý Băng, hạ lệnh trục khách.
Bách Lý Băng ủy khuất nhìn Bách Lý Hàn nói: “Tam ca, tối nay ta không đi, có được không?”
“Không được!” Bách Lý Hàn lạnh lùng ra lệnh.
“Đi thì đi, Tiểu Sương Sương, ngày khác ta lại đến làm khách, khuê phòng của nàng ta vẫn giữ lại, dược thảo của nàng, ta cũng cho ngư