Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1343966
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3966 lượt.
.
Đột nhiên đau đớn làm thần trí Bách Lý Hàn có chút tỉnh táo, hắn nghi hoặc nhìn gương mặt đang không ngừng rơi lệ.
Khuôn mặt này, có sự thê lương của ngọc vỡ. Đôi mắt này, mang theo quật cường, mang theo thống khổ lạnh lùng nhìn hắn. Trên khóe mắt, lóe ra từng tia sáng trong suốt, là lệ quang.
Nàng khàn khàn quát: “Ngươi đi đi, ta không phải Đại Mi Vũ, không phải người trong lòng của ngươi! Ngươi biến nhanh đi!”
Trái tim Bách Lý Hàn đau xót, nước mắt và lời nàng quát làm cho tâm thần hắn chấn động.
Hắn cúi đầu hôn lên nước mắt của nàng, nhưng nước mắt nàng cứ chảy không ngừng, hắn càng không ngừng hôn.
Hắn nỉ non bên tai nàng: “Cô bé ngốc, nàng là người trong lòng của ta, nàng là nương tử của ta! Sương Sương!”
Lưu Sương đang phẫn nộ chỉ lo rơi lệ, căn bản là không nghe được hắn gọi tên nàng.
Nhìn nữ tử mình yêu thương, tình cảm mãnh liệt bành trướng trong cơ thể. Thân thể hắn nóng như lửa, mà lúc này Lưu Sương, giống như một dòng nước mát, hắn muốn nàng cùng hắn hòa làm một.
Nhưng mà hắn không tìm được chỗ để tiến vào.
Trên phương diện chuyện nam nữ, hắn không có chút kinh nghiệm nào.
Từ sau cái chết quá sớm ngoài ý muốn của mẫu hậu, hắn liền phong bế chính bản thân mình.
Bi kịch của mẫu hậu, sự nhu nhược phụ hoàng, khiến hắn âm thầm phát thệ, cuộc đời này, hắn sẽ không để bi kịch của mẫu hậu lặp lại trên người thê tử.
Hắn sẽ chỉ cưới người con gái mình yêu thương, đời này kiếp này, hắn sẽ chỉ có một mình nàng.
Mặc dù theo phong tục, nam tử sau khi thành niên, có thể nhận thị nữ làm thông phòng nha hoàn. Nhưng mà, hắn không làm như vậy. Thái hậu cũng từng chọn lựa cho hắn mười mấy thị nữ xinh đẹp dễ nhìn làm thị thiếp, nhưng, hắn cho các cô ấy làm thị nữ trong vương phủ.
Đương nhiên, hắn cũng chưa từng đến chốn yên hoa. (lầu xanh)
Cho nên, tuy ôm chặt nhuyễn ngọc ôn hương Lưu Sương trong lòng, hắn lại không biết làm sao.
Khi hắn tìm được lối vào, sự vụng về trúc trắc của hắn làm Lưu Sương càng gia tăng đau đớn.
Nàng không ngừng lấy kim trong túi thuốc, đâm lên người hắn. Nhưng mà, giờ phút này nàng không thể tìm được huyệt đạo, chỉ không ngừng đâm hắn, vô thức mà đâm hắn, trên lưng, cùng lúc, trên lưng................
Từng mũi kim đâm xuống, từng giọt máu chảy ra.
Hắn cảm thấy đau, nhưng chỉ cau mày, không hề đình chỉ thế công.
Hai người hành hạ lẫn nhau, thống khổ cùng ngọt ngào.
Cho đến khi tất cả chấm dứt, Lưu Sương mới đâm được vào huyệt ngủ của hắn, song, tất cả đã không thể cứu vãn nữa rồi.
SAI LẦM NỐI TIẾP SAI LẦM
Nến đỏ yên lặng thiêu đốt, những giọt sáp nóng chảy xuôi, giống như nước mắt của Lưu Sương.
Gió đêm thổi vào, mang theo sự mát lạnh, lướt qua gương mặt nàng. Lần đầu tiên Lưu Sương cảm thấy, gió mùa hè thật ra cũng rất lạnh.
Nàng khẽ cử động thân thể đau đớn, vùi người vào trong thùng nước tắm. Nước đã nguội từ lâu, cơn lạnh thấm vào da thịt, làm cho lòng của nàng đột nhiên trở nên rõ ràng.
Tối nay là đêm động phòng của hắn và Đại Mi Vũ, nhưng mà, hắn lại vào nhầm phòng. Thật sự không biết, đợi đến ngày mai hắn tỉnh lại, đầu óc tỉnh táo, tình hình sẽ thành cái gì.
“Được rồi, Tiêm Y, làm theo lời Vương phi đi!” Khinh Y nhíu mày nói, đợi quan hệ của Vương gia và Vương phi hòa giải rồi nói cũng không muộn. Huống chi, Vương gia mặc dù say, nhưng chuyện tình tối nay, cũng không nhất định sẽ quên.
Hai người mặc quần áo cho Bách Lý Hàn, giao cho Trương Tá và Lý Hữu.
Trong mưa đêm lất phất, Trương Tá Lý Hữu dìu đỡ Bách Lý Hàn mê man, có chút khó xử, phải đưa Vương gia đến chỗ nào đây? Đưa đến “Tuyết uyển” động phòng với trắc phi, hay là đưa đến “Y vân uyển” của Vương gia?
Hai người do dự một lúc lâu, rốt cục quyết định đưa Bách Lý Hàn đến “Y vân uyển”.
Đi được nửa đường, không ngờ lại đụng phải thiếp thân nha hoàn của Đại Mi Vũ là Hoa Kiều và Nguyệt Nghiên.
Hai người nhìn thấy Bách Lý Hàn đang mê man, vô cùng ngạc nhiên.
Hoa Kiều lo lắng hỏi thăm: “Hai vị đại ca, Vương gia làm sao vậy?”
Trương Tá cười xấu hổ, hắn đương nhiên không thể nói Bách Lý Hàn đi ra từ Thính Phong Uyển, không thể làm gì khác hơn là nói dối: “Vương gia uống rượu rồi say. Sợ rằng tối nay không thể đến chỗ trắc phi. Chúng ta đang muốn đưa Vương gia đến “Y vân uyển “, các ngươi trở về nói với chủ nhân của các ngươi một tiếng, nói là Vương gia đã say, thỉnh trắc phi không cần đợi nữa!”
“Ai nha, hai vị đại ca, hay là các ngươi đưa Vương gia đến chỗ của chủ nhân chúng ta. Chủ tử biết hôm nay tân khách rất nhiều, sợ Vương gia uống rượu, đã chuẩn bị canh giải rượu rồi. Cứ để Vương gia uống một chén đi. Còn nữa, tối nay là đêm động phòng của chủ nhân chúng ta, làm sao có thể để chủ nhân chịu cảnh phòng trống được!” Hoa Kiều nói chuyện rất trơn tru, nói liên tục như pháo hoa.
Trong phút chốc Trương Tá không thể nói gì, liếc mắt nhìn Lý Hữu, suy nghĩ một chút, cảm giác được cô ta đúng là có lý. Dù sao, tối nay Vương gia đáng lẽ phải ở “Tuyết uyển”.
Vì vậy,