Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thái Giám Đại Quan

Thái Giám Đại Quan

Tác giả: Fressia Phan

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 134422

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/422 lượt.

ăng Lam đang bóp cổ đệ đệ mình tắc thở tới nơi thì sung sướng dừng lại, tiện tay nhét vào miệng y cái tất chân màu cháo lòng “tỏa hương ngan ngát”. Dận Minh thảng thốt, bị dọa về độ “ở bẩn” của nàng tới mức ngừng nói, để cho tâm trí Lăng Lam được thể sảng khoái muôn phần.
Tiếng tăm của Dận Minh tất nhiên là nổi như cồn, nam bắc đông tây đều đã nghe danh, lần này y được chúa Trịnh vời vào Bắc xem bệnh cho ái thiếp của chúa, thù lao tất nhiên là hậu hĩnh nên hai tỷ đệ họ Lăng này mới lóa mắt lặn lội xa xôi tới vậy về đây.
Quả đúng như lời đồn đại, phủ chúa xa hoa quá thể tới mức Lăng Lam phải nhíu mày. Tử Cấm Thành đúng là có hợm hĩnh hơn chốn này một chút nhưng nhà Thanh có cả một vùng Trung Nguyên và bao nhiêu tiểu quốc để mà thu thuế, được cống nạp nhưng chúa Trịnh này thì sao? An Nam đất không rộng, lại đã chia ra làm hai, vậy mà nơi đây dát vàng dát ngọc như thế này, đủ thấy dân chúng khổ sở ra sao…
Chán ghét với ý nghĩ cảnh vật trong phủ do xương máu của người dân đắp nên, Lăng Lam bỏ lại Dận Minh đơn độc tiến phủ, mình thì bát phố, giả nam trang. Nàng lượn lờ một hồi, quả có thấy nơi đây sầm uất muôn phần, triết phiến cầm trên tay cũng được thể mà xòe ra gập vào vui thích. Phía kia là một đám người vây quanh xem xiếc, chỗ đó là một đoàn mãi võ chiêu thân, ngay cạnh lại là chợ nô lệ với hàng tá người bị xích cổ,… Haizz… thương người chẳng bằng thương ta, Lăng Lam chép miệng nhìn họ một cái rõ thiểu não rồi cũng bỏ đi. Còn nhớ ngày trước nàng cũng giả vờ ủy khuất để Càn Long lượm mình về từ chợ nô lệ, thế mới nói, nếu ngày hôm nay nàng hảo tâm lụm một trong số những kẻ đáng thương đó về nhà, lỡ đâu y lại có cái hẹn lấy đầu của vua Lê chúa Trịnh, nàng làm hỏng đại sự của hắn, mất mạng là chuyện tất yếu. Vậy nên Lăng Lam nàng rất thảnh thơi rời đi, giữ mạng mình vẫn là chuyện quan trọng nhất.
- Cái gì mà “tỷ phu”? Chàng không phải tỷ phu của đệ và cũng chẳng muốn làm tỷ phu của đệ.- Nàng kề môi uống hết một hơi, Dận Minh nhìn mà khâm phục sát đất, thuốc này đắng ngắt, đâu có ngon ngọt gì.
- Bái đường, động phòng đều đã rồi, cớ gì không phải là “tỷ phu”?
- Có bái đường nhưng chưa có động phòng. Vả lại Hoằng Lịch còn chưa viết hưu thư cho ta, tỷ tỷ của đệ đã lên kiệu hoa của kẻ khác rồi, coi bộ không hợp đạo lý lắm…
- Tử Cấm Thành cách đây bao xa mà tỷ còn câu nệ tiểu tiết? Một bức hưu thư có là gì? Chỉ là một tờ giấy có vài nét chữ, nếu tỷ muốn có, ta cũng viết được rồi kí tên Ái Tân Giác La Hoằng Lịch, ai biết đấy là đâu?
Lăng Lam không thèm nói gì nữa, khoác thêm chiếc áo lông to sụ Dận Minh vừa mang về cho mình rồi ngồi run hừ hừ, hai tay xoa vào nhau, thở ra khói:
- Bắc hà lạnh thế này mà Nam hà lại nóng chảy mỡ, đất An Nam này cũng thật lạ!
- Tỷ lo tới chuyện thời tiết như thế thì sao không nghĩ tới có kẻ đang tìm tỷ khắp chốn, chỉ thiếu việc xới tung cả đất Thăng Long này lên?
- Ai?- Lăng Lam nhíu mày thắc mắc.
- Y.- Dận Minh trả lời, tay chỉ ra ngoài cửa sổ. Quả nhiên ở đó có một nam nhân ngồi trên lưng ngựa, bộ lam phục hòa vào cùng đêm đen, độ ấm của nó rõ ràng không đủ để che chở cho nam tử ấy trước cái lạnh của mùa này nhưng người nam nhân lại thở ra khói, mồ hôi ướt thẫm một mảng trước ngực.
- Lam nhi…- Chàng nhìn về phía Lăng Lam, cất tiếng gọi, ánh mắt bất giác đặt lên chiếc áo khoác lông chồn của nàng. Dận Minh thấy chuyện vui thì cũng ra cửa sổ đứng, vòng tay qua vai tỷ tỷ mình cho nàng ngã vào lòng mình, giơ một tay lên vẫy vẫy rồi cười với Hồ Bình rõ khiêu khích.
Hồ Bình nhíu mày, hất đầu hỏi Dận Minh:
- Ngươi là ai? Sao lại ở bên cạnh thê tử của ta?
- Ồ…- mắt Dận Minh sáng lên, cúi xuống thì thầm vào tai Lăng Lam khiến nàng mỉm cười, cảnh đấy dưới mắt Hồ Bình lại muôn phần tình tứ.- Tại đệ không giả nữ nên y không nhận ra kìa. Y gọi tỷ là “thê tử” đó nhé, vậy mà tỷ lại bảo y không muốn làm tỷ phu của ta.
- Tiểu tử nhà ngươi chỉ nên có một tỷ phu thôi…- Giọng nàng cũng rất nhỏ, chỉ đủ để Dận Minh nghe thấy rồi nói vọng xuống với Hồ Bình.- Bình ca, huynh về đi. Đêm cũng khuya rồi, đừng quấy rầy bọn ta.
Hồ Bình định mở miệng nói gì đó nhưng nàng không chịu nghe, đóng cửa sổ lại, kéo Dận Minh vào trong rồi thổi tắt nến.
Ở bên dưới nhìn lên khung cửa sổ tối sầm, một cơn giận bùng lên trong tâm Hồ Bình. Chàng tìm nàng cả đêm để bắt gặp cảnh nàng ở cùng nam nhân khác như thế này hay sao?
Lập tức, Hồ Bình khinh công lên đạp gãy cửa sổ, hiên ngang đứng giữa căn phòng tối om, định tiến lại phía rèm rủ trước giường mờ ảo thì đá vỡ ngay ấm thuốc để cạnh đó, chàng vội vàng tránh ra thì tay quẹt vào bộ ấm chén trên bàn, lại một trận đổ vỡ nữa, bối rối vấp vào chân giường té sấp ra sàn.
Mãi tới lúc ấy mới có tiếng bò lục cục từ trên giường xuống, Lăng Lam thắp nến, nhìn cảnh tượng la liệt mảnh vỡ trước mặt mình và cả nam nhân đang trong tư thế rất “hiên ngang” trên đất. Hồ Bình đứng phắt dậy vì xấu hổ, chân đạp ngay vào một mảnh vỡ lớn, xuyên thủng qua đế giày vào lòng bàn chân chàng. Đau chết thôi nhưng vẫn cắn răng không chịu kêu tiếng nà