Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thái Giám Đại Quan

Thái Giám Đại Quan

Tác giả: Fressia Phan

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 134425

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/425 lượt.

- Lam nhi à… nàng không lạnh sao?- Phòng chỉ có một chăn, mà chiếc đó đang được Hồ Bình nằm trên giường đắp, Lăng Lam chỉ ngồi im bên bếp lửa.
- Nam nhân lắm lời sẽ bị vợ bỏ đấy.- Lăng Lam lầu bầu, chàng im bặt. Được một lúc thấy vẫn không ổn bèn đứng dậy bọc nàng vào chăn bế lên giường.
- Làm cái chi đấy?- Lăng Lam lạnh nhạt hỏi, ngáp dài một cái. Đêm đã khuya rồi mà nàng chưa chợp mắt được chút nào.
- Nam tử hán đại trượng phu, phơi thây nơi sa trường còn được, chút gió lạnh này có sá gì. Nàng hãy cứ an tâm ngủ đi.
- Hở?- Lăng Lam nhìn vẻ quyết tâm sôi sục thách thức với giá rét đêm nay của Hồ Bình, hờ hững gật đầu bừa một cái.- ờ, tốt thôi, đừng có hắt xì làm người khác mất ngủ là được. Ta ngủ đây.
Dứt lời, nàng ngủ thật.
Cái này thì chỉ có thể trách “ai kia” ngu ngốc muốn tìm kiếm chút mủi lòng từ nữ nhân tên Lăng Lam mà thôi…






Ngày trước khi Lăng Lam còn rất nhỏ, Dận Minh còn chưa ra đời, một đêm khi quân Hoằng Lịch đuổi tới nơi gia đình nàng trốn, phụ thân và mẫu thân hai người liền đem nàng lên lưng ngựa, phi tới bán sống bán chết. Kết quả là chạy thoát nhưng Lăng Lam lại nôn thốc nôn tháo, mẫu thân cười cười, nựng nàng trong lòng, xoa xoa đầu nàng nói rằng nàng đã bị “say ngựa”.
Gia đình nhỏ dừng lại ở giữa rừng vắng- một nơi hẻo lánh gần biên giới phía tây dựng lều sống qua ngày. Phụ thân rất chăm chỉ tập cho nàng cưỡi ngựa, nói rằng mọi thứ rồi sẽ quen, mỗi lần nàng ngã ngựa đều an ủi nàng, nói rằng nếu nàng nghĩ không đau thì sẽ không đau nữa. Lăng Lam chỉ ngu ngốc làm theo, vậy là từ đấy, cứ có chuyện gì tác động vào nàng sâu sắc, cho dù có đau tới thế nào, nàng cũng tự lẩm bẩm với bản thân mình rằng: “Ta không đau, ta không đau…” cứ lặp đi lặp lại như thần chú vậy. Cuối cùng thì nàng cũng lừa được chính bản thân mình rằng nàng không đau, Lăng Lam nàng không hề thấy đau,…
Tới bây giờ thì nàng mới nhận ra rằng một số sự thực cho dù muốn chối bỏ cũng không được. Lừa mình lừa người rằng bản thân không đau thì vết thương ấy ở tim nàng vẫn ở đó, có chạy đi đâu đâu? Đúng như Dận Minh lúc này vừa lau vết máu ở khóe miệng nàng, vừa cất tiếng thê lương:
- Vết thương chảy máu, cho dù ta có vờ không đau thì máu vẫn cứ chảy…
Sáng nay khi thức dậy, nàng không thấy Hồ Bình đâu, trên người nàng vẫn còn nguyên bọc chăn đêm qua không chút xô lệch, chứng tỏ chàng chưa hề động vào người nàng, cho dù chỉ ôm một chút lấy hơi ấm trong giá rét cũng không. Nên mừng hay nên khóc? Chẳng phải chính nàng đêm tân hôn đã từng nói rằng muốn chàng muôn kiếp vạn kiếp cũng đừng xuất hiện trước mắt nàng hay sao? Cớ gì khi chàng thật sự đi rồi, nàng lại buồn?
Haizz… vậy mới nói cái gì tiếp xúc nhiều cũng thành thói quen. Nam nhân mặt dày chưa hẳn đã không có tác dụng. Cầm một cái cưa ngọt như kẹo hồ lô mà dỗ dành thì cái cây nào chả đổ, nhất là lại một cái cưa dịu dàng, tốt mã, biết quan tâm như thế…
Giờ mà nói rằng nàng nhớ hắn thì đúng là có hơi ngượng miệng… nhưng mà sự thật là như thế. Nàng nhớ nụ cười ngây ngốc của hắn, nhớ cái tính trẻ con thỉnh thoảng vô duyên vô cớ lại dẫn nàng ra ngoại thành thả diều, nhớ cả cái kiểu “cưa sừng làm nghé”, tuổi tác rõ ràng không nhỏ mà còn giả đò dễ thương, nhớ cả mấy câu sến như con hến hắn nói cho nàng nghe,… Chung quy lại vẫn là nàng nhớ hắn…
Nhớ quay nhớ quắt, nhớ tới quặn thắt tâm gan thì tất nhiên không phải, nhưng vẫn là nhớ, mức độ nông sâu gì thì cũng vẫn là nhớ. Giống như một người quen choàng khăn cổ vào mùa đông, tự dưng năm nay cái khăn rách te tua cần phải thay mới mà chợ phiên lại cháy hàng, hại người ấy bị gió thổi cho rét run, cứ thấy trông trống văng vắng ở cổ. Hẳn là đã nhớ cái khăn ấy, nhưng nếu mà có một cái khăn mới khác choàng vào thì chắc chắn sẽ quên béng cái khăn cũ kia đi…
Giờ thì trong tình trạng của Lăng Lam mà nói, “cái khăn mới” của nàng biến mất chỉ sau một đêm, nàng thành ra nhớ “cái khăn cũ” là tên Càn Long kia.
Hừ, thế nào mới nói tình ái với nam nhân chỉ chấp với cái áo mặc rồi lại thay, Lăng Lam nàng không hổ danh nhi nữ của Lã Tứ Nương, nam nhân với nàng chỉ giống như cái khăn choàng cổ. Có thì ấm, không có thì hơi rét một tí, cũng chẳng chết được.
Nàng vẫn chùm nguyên cái chăn to sụ trên người, lật đật trở chân xuống giường tới bên cửa sổ. Đất An Nam thật là lạ, trời rõ ràng rét run như thế, cớ sao lại không có tuyết? Chẳng lẽ chỉ vì trót mang danh là một nước phía Nam mà cố chấp không chịu để tuyết rơi?
—o0o—
Hồ Bình cẩn thận nép chậu cây vào trong ngực áo, trở lại quán trọ đêm qua. Cửa phòng Lăng Lam không đóng, gió từ cửa sổ được thể thổi thông thống vào, còn nàng thì lại yếu ớt đứng bên cửa sổ, người chới với ra ngoài, mặt đầy nét sảng khoái như đang hưởng gió xuân. Khí lạnh làm làn da nàng nhợt nhạt tái mét, môi không chút huyết sắc, bàn tay gầy guộc bấu víu lấy tấm chăn đang bao bọc bản thân, cố kéo nó vào sát mình hơn. Chưa bao giờ chàng thấy nàng mỏng manh như thế, chưa bao giờ Lăng Lam trước mặt chàng lại khác lạ tới nhườ