Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341948

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1948 lượt.

át hiện mỗi lần nàng chất vấn Hạ Hàm Chi vì đối xử với Vệ Thanh Phong không tốt, vẻ mặt Hạ Hàm Chi đều vô cùng hưởng thụ, cho nên nàng im lặng, không thèm nói nữa.
Hạ Hàm Chi thản nhiên nói: “Sao? Sao hả? Làm sao? Ta cố ý cái gì?”
Tiểu Xuân lắc đầu nói: “Không có gì, ta chỉ cảm thấy huynh tự bỏ tiền túi để bọn ta ở nơi tốt như thế, ta rất biết ơn huynh.” Tiểu Xuân vừa nói vừa làm đại lễ với y, sau đó xoay người đi tìm Lý Thanh, bỏ mặc Hạ Hàm Chi vẻ mặt cứng đờ đứng đằng sau.
Lý Thanh rất thích nơi này, Tiểu Xuân biết.
Y được sắp xếp ngủ cùng phòng với Ngô Sinh, lúc Tiểu Xuân vào phòng, Ngô Sinh đang đỡ Lý Thanh ngồi vào bàn.
“Này, này, tới đây đây ngồi.”
Ngô Sinh kéo bàn tay to của Lý Thanh, để hắn sờ sờ vào mặt bàn: “Huynh huynh huynh sờ sờ thử đi, ở đây có có có ít trái cây khô và hạt hoa, huynh muốn ăn ăn ăn thì tự lấy.” Cuối cùng, do Ngô Sinh không thể khống chế lực tay của Lý Thanh, bàn tay to của Lý Thanh vung một cái, đồ trong mâm văng ra không ít.
Ngô Sinh vội khom lưng nhặt lên, Lý Thanh dường như không rõ lắm đã có chuyện gì xảy ra, hắn kêu ùng ục hai tiếng.
Ngô Sinh nói: “Không không không có gì, huynh cứ ngồi đó là được.”
Lúc Tiểu Xuân vừa đẩy cửa vào thì nhìn thấy một màn này, nàng đến nhặt giúp Ngô Sinh.
Ngô Sinh: “Tiểu Tiểu Tiểu Xuân, sao sao sao cô lại đến đây?”
Tiểu Xuân cười hắc hắc: “Ta đến hỏi xem hai người có đói bụng không, có muốn ăn gì không, ta nghe nói vịt quay rượu vàng của Danh Phẩm Hiên rất nổi tiếng, ngoài giòn trong mềm, béo mà không ngấy, huynh thích nấu ăn như thế, nhất định phải thử, lúc về lại làm.”
Cái này chỉ là đùa vui thôi.
Hạ Hàm Chi đừng ngoài cửa, nghe Tiểu Xuân nói chuyện với Ngô Sinh. Y rất muốn nói cho Tiểu Xuân biết, vịt quay rượu vàng của Danh Phẩm Hiên là độc nhất thiên hạ, không tính thịt vịt, nguyên liệu cũng đã hơn bảy mươi loại, với số lương bổng Kiếm Các phát cho, khoảng một hai năm mới đủ để ăn một con.
Chỉ là y không nói, có mấy lời dù là sai nhưng có phản bác thì cũng chỉ là thừa thãi.
Hạ Hàm Chi đột nhiên cảm thấy, đệ tử Kiếm Các không quá khó tiếp nhận như y đã từng nghĩ. Thực tế, y lại cảm thấy ngược lại, y thậm chí cảm thấy mình có hơi thích những người như Tiểu Xuân và Ngô Sinh vậy.
Hơi ngốc một chút, nhưng rất lương thiện, lại còn rất vui vẻ.






Hạ Hàm Chi đứng ở cửa một lúc, Lý Thanh là người đầu tiên phát hiện ra y.
Thật ra Lý Thanh đã phát hiện ra y từ sớm, nhưng Hạ Hàm Chi không lên tiếng, hắn cũng không biết tại sao.
“Ùng ục….”
Lý Thanh khẽ kêu ùng ục một tiếng, Tiểu Xuân lập tức ngẩng đầu hỏi hắn: “Sao vậy?”
Lý Thanh xoay mặt về phía cửa, Tiểu Xuân nhìn sang, liền thấy Hạ Hàm Chi. Hạ Hàm Chi chả quan tâm mình vừa bị người ta phát hiện, giơ tay lên nói với mọi người: “Ta đã gọi chủ quán đưa bữa tối lên lầu, mọi người ở trong phòng ăn luôn cũng được.”
Hạ Hàm Chi gật đầu “Vậy thì chúng ta ăn được rồi.”
Bốn người ngồi vòng quanh bàn, Tiểu Xuân phát hiện trong tay Hạ Hàm Chi có một vò rượu, tản ra mùi hương nhàn nhạt: “Huynh còn uống rượu nữa à?”
Hạ Hàm Chi chưa kịp trả lời, bên ngoài có một người đi đến. Mọi người quay đầu nhìn sang, hóa ra là Vệ Thanh Phong, sắc mặt y lạnh nhạt cầm theo một cái băng ghế, ngồi vào bên bàn.
Mọi người còn chưa kịp phản ứng, Hạ Hàm Chi đã cười nhạt, nói tiếp: “Gió rượu hoa trăng, vừa đủ để giết thời gian.”
Tiểu Xuân bừng tỉnh, nhìn Hạ Hàm Chi nói: “Xùy, mấy cái khác thì không nói, nhưng hoa ở đâu ra chứ?”
Hạ Hàm Chi rót một chén rượu, bưng lên, y dựa lưng vào ghế, khẽ giơ về phía Tiểu Xuân, như là mời rượu, lại như đang trả lời.
Tiểu Xuân thấy vậy tất nhiên là hiểu, nàng biết Hạ Hàm Chi đang đùa nàng, máu nóng dâng lên, nàng định mở miệng đáp lễ mấy câu, chỉ là khóe mắt nàng nhìn thấy vẻ mặt không hề thay đổi của Vệ Thanh Phong, rốt cuộc nàng vẫn nhịn xuống.






Khoảng cách rất xa, Hạ Hàm Chi không thể nghe thấy phòng đối diện đang nói chuyện gì, nhưng Lý Thanh lại có thể.
Vẻ mặt Lý Thanh trở nên hoang mang khó hiểu, hắn cảm thấy vô cùng phức tạp. Cảm giác phức tạp này khiến đôi mày rậm của Lý Thanh cau lại, càng nghĩ càng buồn rầu.
Hạ Hàm Chi đứng cạnh hắn, y không nhìn về phía phòng đối diện, thậm chí còn lười quay đầu lại. Y chỉ dựa vào trên hành lang bằng gỗ, khoanh tay nói chuyện với Lý Thanh.
“Ngươi có nghe thấy nàng đang nói gì không?”
Lý Thanh không nói gì.
Hơi thở của Lý Thanh càng lúc càng dồn dập, hắn cứ lắc đầu liên tục. Hơi rượu còn chưa tan, sắc mặt Lý Thanh tái nhợt, trán rỉ mồ hôi.
Hạ Hàm Chi thấy dáng vẻ này của hắn, hơi nhíu mày, y dừng một chút, sau đó lại nói.
“Ngươi có biết Tiểu Xuân đang làm gì không, ngươi có biết vì sao nàng phải làm như vậy không?”
“Ta…” Lý Thanh không nói nên lời, hắn cúi đầu, khổ sở ngồi xổm trên đất. Dù hắn có muốn hay không, âm thanh ở căn phòng đối diện vẫn không ngừng truyền đến bên tai hắn. Tiểu Xuân và Vệ Thanh Phong đang nói gì đó, giọng điệu của


XtGem Forum catalog