Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341946
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1946 lượt.
u Xuân không nhìn rõ phía bên trong nữa là cái gì.
Thế nhưng căn phòng này rõ ràng rất không hòa hợp với tổng thể của trấn Xảo Lai.
“Ặc….”
Vệ Tử Phong cũng quay đầu nói với Tiểu Xuân: “Tiểu Xuân, đây là khách sạn, trước kia ta đến trấn Xảo Lai cũng ở đây.”
“Ừm.” Hạ Hàm Chi ôm kiếm tựa vào ngựa “Ngươi khẳng định đây là nơi để “ở” sao?”
Vệ Tử Phong nhíu mày.
“Hạ Thu, chú ý cách nói chuyện của ngươi.”
Hạ Hàm Chi nhếch môi, ngoài cười nhưng trong không cười, nói: “Đại sư huynh, ngươi xác định, đó là chỗ để “ở” sao?”
Vệ Tử Phong ngước mắt, trong mắt dường như mơ hồ có sự tức giận.
Tiểu Xuân không biết oán khí của hai người này từ đâu mà có, nàng vội chạy ra ngăn hai người này lại. Nàng quay đầu khẽ nói với Hạ Hàm Chi: “Ở đây thì ở đây đi, hôm qua chúng ta cũng ngủ trong núi mà! Còn nữa, Thanh Đào viện thì sao, Thanh Đào viện nát như thế nhưng chúng ta cũng ở được rất tốt không phải sao?”
Vẻ mặt Hạ Hàm Chi vô cảm: “Đó là vì không có lựa chọn nào khác.”
Tiểu Xuân nháy mắt mấy cái, Hạ Hàm Chi xem như không thấy.
Tiểu Xuân quay đầu, nịnh hót cười cười với Vệ Tử Phong, sau đó lại quay đầu kéo tay áo Hạ Hàm Chi, kéo y vào trong góc. Hạ Hàm Chi biết nàng muốn nói gì, lưa dựa vào tường, bắt đầu giả chết.
“Sao huynh cứ thích làm loạn vậy hả?”
“Ừm.”
“Chúng ta không mang đủ lộ phí, còn phải mua lương thực, chúng ta không thể ở khách sạn tốt được.”
“Ừm.”
“Suốt đường đi đại sư huynh đã hao tổn trí óc suy tính cho chúng ta, hôm qua còn phải gác cả đêm, sao huynh có thể khiến huynh ấy thêm phiền như vậy?”
“Ừm.”
“….”
“Ừm.”
Tiểu Xuân rốt cuộc không thể nhịn được nữa, nàng vỗ tường, cả giận nói: “Huynh cứ ừ tới ừ lui rốt cuộc là đồng ý hay không đồng ý ở hả?”
Hạ Hàm Chi nhìn nàng một cái.
“Không đồng ý.”
“…..”
Hạ Hàm Chi thở dài, y đứng lên, cúi người nói với Tiểu Xuân: “Y đồng ý ở thì ở đi, ta dẫn cô đi chỗ khác ở được không?”
Bởi vì Hạ Hàm Chi cách nàng khá gần, cổ Tiểu Xuân lập tức co lại.
“Vậy là sao?”
Hạ Hàm Chi khẽ cười một tiếng, nói: “Ta nói, ta dẫn cô đi chỗ khác ở, sao hả?”
Tiểu Xuân nhếch môi: “Huynh có bạc à?”
Dáng vẻ Hạ Hàm Chi trông như đang thật sự suy nghĩ, nói: “Coi như là có, mà cũng coi như là không.”
Tiểu Xuân: “Lộn xộn gì vậy hả?”
Hạ Hàm Chi dụ dỗ nàng: “Cô biết Danh Phẩm Hiên không? Đó là khách sạn tửu lâu lớn nhất trấn Xảo Lai, vịt quay rượu vàng của họ là tuyệt nhất thiên hạ, ngoài giòn trong mềm, béo mà không ngán. Cô thích ăn như thế, nhất định phải đi thử một lần.”
Tiểu Xuân nghe thấy thế thì hơi động lòng: “Thật, thật ư?”
Hạ Hàm Chi gật đầu nói: “Dĩ nhiên rồi.”
Tiểu Xuân vẫn còn đang do dự: “Nhưng mà đại sư huynh thì sao, chúng ta đi cùng được không?”
Mặt Hạ Hàm Chi lập tức đen sì.
“Không được, y muốn ở cái phòng chứa củi rách nát này, thì cứ để y ở đi.”
“….” Một chút do dự vừa xuất hiện trong lòng Tiểu Xuân đã lập tức bị bác bỏ, nàng liếc Hạ Hàm Chi một cái, nói: “Vậy ta cũng không đi, bỏ lại đồng môn, một mình hưởng lạc, đây là chuyện mà Lục Tiểu Xuân ta khinh thường!”
Mặt Hạ Hàm Chi âm trầm: “…”
Tiểu Xuân phủi phủi tay định đi về, vừa mới bước ba bước, Hạ Hàm Chi đã phải thỏa hiệp.
“Được rồi, đi cùng thì đi cùng.”
Mọi người theo sự hướng dẫn của Hạ Hàm Chi đến Danh Phẩm Hiên.
Đi một đoạn xa, Danh Phẩm Hiên đã hiện rõ trước mắt. Nơi này có chỗ ngồi sang trọng, cao sáu tầng, đúng là tòa nhà cao nhất trấn Xảo Lai, chỉ cần không có vật gì che chắn, ở bất cứ nơi nào của trấn đều có thể nhìn thấy nó.
Cả đám người Kiếm Các dừng lại trước cửa Danh Phẩm Hiên, bởi vì họ phải đi đường xa, phong trần mệt mỏi nên trông có vẻ hơi chật vật.
Nhưng may mắn là, nhà trọ lớn chính là nhà trọ lớn, tiểu nhị đón khách ngoài cửa chẳng hề có vẻ mặt xem thường, vẻ mặt tươi cười đưa đám người Kiếm Các vào trong.
“Khách quan ngồi tạm, ta gọi người dắt ngựa ra đằng sau.”
Nàng lặng lẽ đánh giá Hạ Hàm Chi. Cho dù gặp cảnh màn trời chiếu đất, quần áo của Hạ Hàm Chi vẫn rất sạch sẽ. Trong đám người của Thanh Đào viện, chỉ có mình y đem tận ba bao đồ, ban đầu Tiểu Xuân còn không hiểu vì sao y có nhiều đồ như thế, sau này nàng mới phát hiện, tất cả những thứ Hạ Hàm Chi mang đều là quần áo.
Chỉ cần quần áo trên người hơi dơ một chút, y lập tức bỏ đi, thay bộ quần áo mới, hơn nữa mỗi bộ quần áo của y đều được chế tác vô cùng khéo léo.
Loại phong cách này không phù hợp với Kiếm Các.
Tối qua Hạ Hàm Chi lại ném một bộ quần áo, Tiểu Xuân thấy thế nói với Mai Như: “Quần áo này còn mặc được mà, bỏ đi thật tiếc.”
Mai Như ngoáy ngoáy lỗ tai, nói: “Chưởng viện của chúng ta tiền nhiều như nước, muốn ném thì ném thôi.”
Tiểu Xuân: “Tỷ nói xem y lấy tiền ở đâu ra chứ, Kiếm Các mỗi tháng chỉ phát lương tháng cho các Chưởng viện chừng mấy mươi lượng, mua cái tay áo của y còn không đủ.”
Mai Như lầm bầm: “Y tới Kiếm Các mới bao lâu chứ, sao muội biết được trước kia y làm gì.”
Tiểu Xuân: “Muội biết mà, trước kia y đều đi bái sư