Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341947

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1947 lượt.

huyện đã kết thúc rồi.”
Hạ Hàm Chi nói đến đây thì chợt bật cười, bởi y phát hiện mấy lời mình vừa nói ra lại dường như không mang theo nhiều sự tiếc nuối đến thế.
“Mà thôi.”
Hạ Hàm Chi khẽ nói, sau đó khom lưng buộc lại tấm vải kia giúp Lý Thanh.
Bên kia, Tiểu Xuân vì một câu nói của Vệ Thanh Phong mà chẳng còn hứng ăn, nàng thử nói vài câu gì đó để Vệ Thanh Phong vui vẻ hơn một chút nhưng dường như không thành công. Tất nhiên, Vệ Thanh Phong có không vui đi nữa thì gương mặt cũng không hề có gì thay đổi.
Cuối cùng, Tiểu Xuân phát hiện hình như Vệ Thanh Phong cũng không cần mình an ủi, nàng im lặng, ngồi yên tại chỗ. Vệ Thanh Phong sờ sờ tóc Tiểu Xuân, nói một câu cám ơn, sau đó thì đi.
Sau khi Vệ Thanh Phong đi, Hạ Hàm Chi cũng trở lại. Y nhìn thấy Tiểu Xuân cúi đầu ngồi cạnh bàn, thức ăn trên bàn chỉ mới ăn được một nửa.
Hạ Hàm Chi ngồi lại vào chỗ của mình, rót một chén rượu, uống một hơi cạn sạch. Tiểu Xuân phát hiện y đến gần, ngẩng đầu lên. Nàng và Hạ Hàm Chi đồng thời mở miệng…
“Lý Thanh đâu?”
“Vệ Thanh Phong đâu?”
“….”
Tiểu Xuân nhìn Hạ Hàm Chi, nàng dường như cũng không định trả lời y: “Lý Thanh đâu rồi?”
Hạ Hàm Chi: “Hắn đang ở phòng ta.”
Tiểu Xuân: “Hắn đỡ hơn chưa?”
Hạ Hàm Chi cười cười với Tiểu Xuân, nói: “Ngủ như chết, yên tâm đi.”
Tiểu Xuân ồ một tiếng, lại yên lặng.
Bàn cơm bị bao trùm bởi sự yên lặng vô cùng quái dị, chỉ có tiếng rót rượu và uống rượu của Hạ Hàm Chi.
Hồi lâu sau, Tiểu Xuân đứng lên, nói: “Ta ăn no rồi, về trước đây.” Nói xong, nàng ra khỏi phòng.
Hạ Hàm Chi liếc nhìn bóng dáng nàng rời đi, y quay đầu nói với Ngô Sinh: “Đệ ở đây chờ.” Sau đó y cũng theo ra khỏi phòng. Tiểu Xuân mới đi một lúc, Hạ Hàm Chi vừa ra khỏi phòng đã thấy nàng. Y đi sau lưng Tiểu Xuân, nhàn nhã nói: “Vừa rồi cô nói gì với Vệ Thanh Phong vậy?”
Tiểu Xuân lắc đầu, giọng nói yếu ớt: “Không có gì.”
Hạ Hàm Chi: “Sao lại không có gì?”
Tiểu Xuân cũng không quay đầu lại, đi vào phòng, vừa đi vừa nói: “Bây giờ ta không có sức ầm ĩ với huynh, ngày khác chúng ta tái chiến.”
“Hừm.” Hạ Hàm Chi buồn cười, y sải mấy bước dài, đuổi theo Tiểu Xuân, chắn ngang đường, đứng trước mặt Tiểu Xuân: “Ta nói một câu cuối cùng rồi đi.”
Tiểu Xuân bặm môi: “Nói.”
Hạ Hàm Chi nói: “Nhóc con, có phải cô thích Vệ Thanh Phong không hả?”






Tiểu Xuân ngẩng đầu nhìn Hạ Hàm Chi.
“Huynh nói gì?”
Hạ Hàm Chi thản nhiên nói: “Ta hỏi cô, có phải cô thích Vệ Thanh Phong không?”
Tiểu Xuân: “Sao đột nhiên lại hỏi như thế?”
Hạ Hàm Chi khẽ cười một tiếng, nói: “Ta thấy cô vẫn luôn muốn sang chỗ y, nếu như cô qủa thật thích y, ta sẽ thuận nước đẩy thuyền, chờ đại hội luyện kiếm kết thúc, ta sẽ giúp cô sang Thanh Đào viện.”
“Đúng vậy!” Tiểu Xuân khẽ cười một tiếng, nàng nhớ lại “Sau núi của Kiếm Các….ta đúng là đã gặp đại sư huynh ở đó. Hôm đó ta đang hái thuốc dưới chân núi, huynh ấy đi từ trên núi xuống.”
“A.” Hạ Hàm Chi trêu đùa “Sao hả, quân tử như ngọc, bắt mất trái tim của cô rồi à?”
Tiểu Xuân không cãi lại, thản nhiên nói: “Sau đó, ta thường xuyên chạy đến phía sau núi của Kiếm Các, khi đó huynh ấy vẫn chưa nổi danh như bây giờ. Sau núi có một khoảng đất trống, huynh ấy vẫn thường luyện công ở đó, huynh ấy rất ít nói, chỉ luyện công, bất kể xuân hạ thu đông, không hề ngừng nghỉ.”
Hạ Hàm Chi: “Vệ Thanh Phong đúng là chịu cực chịu khó.”
“Khi đó, mặc dù huynh ấy không mở miệng, nhưng ta cứ khăng khăng cảm thấy huynh ấy đang nói chuyện với mình.” Tiểu Xuân nói “Khoảng thời gian đó đối với ta cũng không hề khó chịu chút nào. Sau đó ta lại nghĩ, mình phải nói chuyện nhiều hơn, nếu không lỡ sau này có cơ hội nói chuyện với huynh ấy, huynh ấy không nói ta cũng không nói, vậy thì nguy rồi.” Nói đến đây, Tiểu Xuân cười ha ha, nói: “Sau đó ta bắt đầu trò chuyện với những người khác, không ngờ càng nói càng nhiều, về sau càng không kiềm chế được, các nàng đều nói ta quá lắm chuyện, có gặp đại sư huynh, chắc chắn sẽ dọa đại sư huynh mất, ha ha ha.”
Tiểu Xuân cười nói: “Huynh hỏi ta có thích đại sư huynh không, ta có thể nói cho huynh biết, ta và Linh Nhi, và rất nhiều cô nương ở núi Bạc Mang này, đều thích đại sư huynh. Thế nhưng thích là thích, ta biết mình không xứng với huynh ấy, chúng ta chỉ lén nói với nhau để tự mình vui vẻ thôi.”
Hạ Hàm Chi tỏ vẻ khó lường nói: “Chưa chắc đâu.”
Tiểu Xuân vẫy vẫy tay: “Không nhắc mấy chuyện này nữa.”
Hạ Hàm Chi lại không có ý định để nàng đi, y nhìn Tiểu Xuân, ánh mắt không hẳn là thật lòng, cũng không hẳn đang đùa giỡn.
“Tiểu Xuân, nếu cô có cơ hội ở bên Vệ Thanh Phong, cô đồng ý không?”
Tiểu Xuân nghiêng đầu nhìn Hạ Hàm Chi, nói: “Sao trước kia ta không phát hiện huynh lắm chuyện như vậy?”
Hạ Hàm Chi: “Cô cứ trả lời xem.”
Tiểu Xuân yên lặng một lúc, thu hồi nụ cười, nói: “Rốt cuộc huynh muốn hỏi gì?”
Hạ Hàm Chi: “Ta hỏi chưa đủ rõ ràng à?”
Tiểu Xuân nhìn Hạ Hàm Chi hồi lâu, nói: “Ta muốn đi về.”
Hạ Hàm Chi đứng tại c


Duck hunt