Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341953
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1953 lượt.
r>Người nọ cười ha ha dẫn đường, y dẫn mọi người đến cạnh một thác nước, vị trí nơi này rất tốt, phạm vi rộng rãi, có thể nhìn thấy một góc Mẫn Kiếm sơn trang ở xa xa. Vệ Thanh Phong sau khi nói cám ơn thì sắp xếp cho mọi người nghỉ ngơi.
Tiểu Xuân nhìn Vệ Thanh Phong, bỗng nhiên cảm thấy vui vẻ, nàng đứng lên đi đến đằng sau Vệ Thanh Phong. Vệ Thanh Phong là ai chứ, Tiểu Xuân sao có thể che giấu, khi Tiểu Xuân còn cách y khoảng hai ba bước, Vệ Thanh Phong đã quay người.
“?” Vệ Thanh Phong thấy người đến là Tiểu Xuân, dừng một chút, khẽ hỏi: “Sao vậy?”
Tiểu Xuân khẽ cười một tiếng, nói nhỏ với y: “Đại sư huynh, huynh nói thật đi, người ban nãy, huynh có quen không?”
Mặt Vệ Thanh Phong cứng đờ, nói không nên lời.
Tiểu Xuân khẽ vỗ đùi một cái, nói: “Muội thấy huynh đúng là không nhận ra người ta, vậy mà vẫn có thể khiến ông ấy chia địa bàn cho chúng ta, huynh đúng là…” Tiểu Xuân nói rồi, tặng y một ngón tay cái.
Vệ Thanh Phong bị nàng chọc cười, y vỗ nhẹ lên đầu Tiểu Xuân, nói: “Muội đúng là cái gì cũng biết nhỉ?”
Tiểu Xuân tự hào: “Tất nhiên rồi.”
Vệ Thanh Phong vén lại mấy sợi tóc của Tiểu Xuân, mắt của y khẽ nhìn Tiểu Xuân, nhẹ giọng nói: “Cũng không hẳn….”
Tiểu Xuân: “?”
Vệ Thanh Phong: “Đâu phải cái gì muội cũng có thể biết đâu chứ….”
Tiểu Xuân: “Gì cơ?”
Vệ Thanh Phong lắc đầu, nói: “Ta đi múc nước, mọi người ăn vài thứ đi.”
Tiểu Xuân ồ một tiếng, Vệ Thanh Phong xoay người đi. Tiểu Xuân trở lại bên người Lý Thanh, Mai Như cũng đang ngồi đó, nàng nói với Tiểu Xuân: “Muội có thể nói cho đại sư huynh của chúng ta biết, người ban nãy là Chưởng môn của Phù Kiếm Cư, tên Lưu Xung, ông ấy đã từng gặp Vệ Thanh Phong một lần.”
Tiểu Xuân: “Sao tỷ biết?”
Mai Như không đáp, nói tiếp: “Chỉ là ta cảm thấy muội có nói như thế y cũng sẽ không nhớ ra, muội có thể nói cho y biết, hai người họ từng gặp nhau vào sáu năm trước, nói vậy chắc y sẽ nhớ.”
Tiểu Xuân: “….”
Mai Như nói xong, xoay người, ngủ.
Đệ tử của Phù Kiếm Cư đốt một đống lửa ở giữa, lúc Tiểu Xuân quay đầu vừa lúc nhìn thấy Lý Thanh đang nhìn về phía đống lửa kia, ánh sáng chiếu lên mặt hắn, Tiểu Xuân đi qua, ngồi xuống cạnh Lý Thanh.
Lúc họ ngồi cùng nhau, Tiểu Xuân mới có thể nhìn rõ mặt Lý Thanh, mặt của hắn dù dưới ánh lửa nhưng trông vẫn có vẻ cứng ngắc lạnh như băng.
Tiểu Xuân ngồi một lúc thì hơi mệt, nàng từ từ nhắm mắt lại, thân thể không tự chủ được tựa vào người Lý Thanh. Lý Thanh giật mình, hắn chờ cho Tiểu Xuân ngủ say, mới ôm nàng vào lòng, Tiểu Xuân ngủ say thoải mái xoay người.
Mỗi lần ngủ ở trong núi, Tiểu Xuân đều ngủ như vậy, nàng vô cùng quen thuộc với vòng tay và hơi thở của hắn.
Một tay Lý Thanh đặt sau cổ Tiểu Xuân, miệng hắn thầm đọc cái gì đó, bàn tay cũng xoa một cách có lực.
Tiểu Xuân lại nằm mơ thấy giấc mơ kia, nàng lại hóa thành một đám mây, chen chúc với vô số những đám mây khác, bị vây trong một luồng khí đen tối, nàng cảm giác được xung quanh lạnh như băng, nhưng nàng không sợ. Giấc mơ này nàng đã mơ thấy nhiều lần, nàng đã quen dần.
Mà sự lạnh như băng này, càng ngày càng yếu đi.
Đêm ấy, khi Tiểu Xuân tỉnh lại, trước mắt vô cùng mông lung. Mọi người xung quanh đều đang nghỉ ngơi, Tiểu Xuân muốn nhắm mắt lại tiếp. Khi nàng đang định nhắm mắt, nàng nhìn thấy hai bóng người đứng cách đó không xa, đang nhìn về phía Mẫn Kiếm sơn trang.
Thân hình của hai người kia trong đêm đen tạo thành hai bóng hình thon dài cân xứng, họ đều nhìn về phía Mẫn Kiếm sơn trang.
Núi yên tĩnh, người cũng yên tĩnh, cả đất trời đều yên tĩnh.
Trong mông lung, Tiểu Xuân nhìn về phía hai bóng người kia.
Nàng cảm thấy họ đang nói gì đó, nhưng dù nàng có nghe thấy, nàng cũng chẳng hiểu.
Tiểu Xuân nhận ra, đó là Mai Như và Hạ Hàm Chi.
Tiểu Xuân chưa kịp nghĩ gì thì cơn buồn ngủ lại ập đến, nàng nhắm hai mắt lại.
Dù sao cũng là người tập võ, hôm sau, mọi người tỉnh dậy rất sớm. Còn một ngày nữa mới đến đại hội luận kiếm, hết hôm nay, họ có thể đến đó rồi.
Tiểu Xuân mở mắt, cảm thấy xung quanh rất mát mẻ, nàng chui khỏi lòng Lý Thanh, dang tay dang chân, hít sâu mấy lần. Gió trên núi mát lạnh và sảng khoái tràn vào phổi, cứ như đã tẩy rửa hết mọi thứ, khiến người ta tỉnh táo hẳn.
Tiểu Xuân thu tay chân lại, nàng quay đầu thì thấy Lý Thanh đang tựa đầu vào thân cây khô.
“Huynh ngủ thiếp đi à?” Tiểu Xuân nói nhỏ một câu, ngồi xổm xuống cạnh Lý Thanh. Đầu Lý Thanh cúi rất thấp, Tiểu Xuân nhìn không rõ mặt hắn. Tiểu Xuân cảm thấy Lý Thanh hơi kì lạ, nàng rất ít khi nhìn thấy hắn ngủ, hiếm thấy hơn nữa là nàng đã tỉnh mà hắn vẫn không có phản ứng gì.
Lý Thanh khẽ lắc đầu.
Tiểu Xuân nói: “Đối diện là Mẫn Kiếm sơn trang, chúng ta đến nơi rồi.” Nàng khẽ nói “Ngày mai chính là đại hội luận kiếm, chờ sau khi tỷ thí xong, đợi Kiếm Các giành được hạng nhất, chúng ta sẽ về nhà.”
Lý Thanh kêu ùng ục một tiếng, Tiểu Xuân cười nói: “Sao hả, muốn về rồi à?”
Lý Thanh nắm tay Tiểu Xuân, không nói gì. N