Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341955

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1955 lượt.

iấc mơ này khiến Tiểu Xuân cảm thấy rất nặng nề, một cảm giác nặng nề lạnh lẽo.
Giống như nàng đã từng nói với Hạ Hàm Chi… “Có một số việc, ta không nói, không có nghĩa là ta không cảm giác được.”
Tiểu Xuân chồm người, khẽ ôm lấy Lý Thanh, mặt Lý Thanh vùi sâu vào ngực nàng, nàng cảm thấy hắn vô cùng yếu ớt.
Có một số việc làm cho nàng cảm thấy bất an, nhưng nàng không có cách nào cả. Nàng chỉ hi vọng đó là do nàng quá lo mà thôi.
Ăn xong, họ bắt đầu đi tìm chỗ ở.
Thành Du Thủy đã sớm kín người, ngoài đường có thể dễ dàng nhìn thấy mấy vị giang hồ nghỉ đêm ngay bên ngoài. Bọn người Tiểu Xuân chạy qua vài con đường nhưng không có nhà trọ nào còn trống.
“Làm sao đây….” Tiểu Xuân đứng bên đường, vẻ mặt u sầu hỏi Mai Như. Mai Như vuốt vuốt vai, vẻ mặt bình thản nói: “Làm sao là làm sao, ngay cả thanh lâu cũng không có chỗ mà ở, còn có thể làm sao nữa. Hỏi ta thì ta nghĩ chúng ta cứ vào núi tùy tiện ngủ một đêm, phí giờ đi tìm chỗ làm gì.”
Tiểu Xuân liếc nhìn Vệ Thanh Phong. Kể từ khi rời khỏi Danh Phẩm Hiên, Hạ Hàm Chi cứ như là một cái bánh bao không nhân khô quắt, không có tí tinh thần nào, mọi chuyện đều do Vệ Thanh Phong sắp xếp, cho dù có ở khách sạn rách nát đến đâu, y cũng không lên tiếng.
Vệ Thanh Phong hiển nhiên cũng hiểu họ không thể tìm được chỗ để đặt chân trong thành Du Thủy, y nói với mọi người: “Hôm nay chúng ta phải vào núi nghỉ một đêm rồi.”
Trần Bì ở bên cạnh nói: “Đại sư huynh, chúng ta đi mau đi, kẻo cửa thành đóng mất.”
Vệ Thanh Phong gật gật đầu, vô tình y nhìn về phía Tiểu Xuân, sau đó lại nhanh chóng dời mắt đi.
“….” Tiểu Xuân kéo Lý Thanh, đi về phía cửa thành. Nàng vừa đi vừa khẽ nói với Lý Thanh: “To Con, tối nay chúng ta vào núi ở. Vài hôm trước chúng ta cũng ở trong núi mà, không sao cả.” Nàng nói mấy câu không quan trọng như thế, nàng không cần Lý Thanh phải trò chuyện với nàng. Chính nàng cũng cảm thấy thật kì lạ, trước đây khi Lý Thanh không nói tiếng nào, nàng nói với hắn mấy câu lập tức sẽ cảm thấy không vui, nhưng bây giờ Lý Thanh nói càng ít, Tiểu Xuân lại vẫn để mặc hắn yên lặng.
Đến khu rừng núi, người cũng không ít hơn bao nhiêu.
Tiểu Xuân khá là khiếp sợ khi nhìn thấy người phủ đầy sườn núi.
“Sao có thể chứ?!”
Mai Như cười ha ha, nói: “Đại hội luận kiếm của Mẫn Kiếm sơn trang mỗi năm một lần, vô cùng hiếm thấy, bao nhiêu môn phái trên giang hồ đều muốn đến xem náo nhiệt, đông người thì có gì mà không bình thường?”
Tiểu Xuân liếc xung quanh, sau đó nổi giận nói: “Không phải bảo là ‘đại hội luận kiếm’ sao! Đám bên kia khiêng theo mấy cây thương kia để làm gì hả !?”
Mai Như ngáp một cái, nói: “Đừng câu nệ như vậy, mặc dù chỉ kẻ dùng kiếm mới có thể so tài, nhưng không cấm những người đến tham gia náo nhiệt mà. Đại hội luận kiếm là việc trọng đại của võ lâm, không đến thì không phải là người giang hồ rồi.”
Tiểu Xuân khẽ nói: “Gì mà việc trọng đại của võ lâm chứ, Kiếm Các mấy năm nay cũng có tham gia đâu.”
Mai Như liếc nàng một cái, nói: “Đừng tưởng cứ nói nhỏ là ta không nghe được, hừm.” Nàng thuận theo lời của Tiểu Xuân: “Được rồi, Kiếm Các xuất trần thoát tục, khinh thường tham dự mấy chuyện phàm tục này.”
Tiểu Xuân nhăn mặt nói: “Ý tỷ là Kiếm Các bây giờ trở nên phàm tục rồi à?”
“….” Mai Như nghẹn một lúc, nàng giơ tay túm lấy cằm Tiểu Xuân, khẽ lắc lắc, nói: “Chậc chậc, sao trước đây ta lại không phát hiện muội mồm miệng lẻo mép như vậy hả?”
Tiểu Xuân cười hắc hắc, kéo nàng đi về phía vắng người.
Bởi vì thật sự có quá nhiều người, mà ngọn núi cạnh Mẫn Kiếm sơn trang này cũng không lớn như núi Bạc Mang, chỉ là một tòa núi nhỏ mà thôi, cho nên cũng rất khó để tìm được đất trống.
Cuối cùng cũng có người nhận ra Vệ Thanh Phong. Người nọ đi đến ôm quyền, nói với Vệ Thanh Phong: “Vị tráng sĩ này, ta thấy bội kiếm của ngươi thật giống Đoạn Đào, chẳng lẽ ngươi là đại đệ tử của Kiếm Các – thiếu hiệp Vệ Thanh Phong sao?”
Vệ Thanh Phong đáp lễ nói: “Không dám nhận.”
“Quả nhiên là Vệ thiếu hiệp.” Người nọ đã trung niên, có râu mép, trên người mặc quần áo tập võ, bên hông có một đôi đoản kiếm màu xanh, vóc dáng người này không cao nhưng lại vô cùng khỏe mạnh.
“Không ngờ năm nay Kiếm Các cũng đến tham gia đại hội luận kiếm, nhiều năm qua Kiếm Các không tham dự các hoạt động của giang hồ, lần này tham dự, e là rồng thật ra biển, có chuẩn bị mà đến.”
Vệ Thanh Phong lắc đầu nói: “Tiền bối quá khen, Kiếm Các chỉ là đến để học hỏi mà thôi.”
“Mọi người vào rừng làm gì?”
Vệ Thanh Phong: “Là như vầy, chúng ta lần đầu tiên đến tham dự đại hội luận kiếm, không biết sẽ có nhiều người như thế, trong thành đã hết chỗ nên muốn vào núi để qua đêm, không ngờ….”
“Ha ha.” Người nọ cười sảng khoái “Không ngờ trên núi cũng nhiều người như thế!”
Vệ Thanh Phong thiện ý cười một tiếng, người nọ vẫy tay, nói với Vệ Thanh Phong: “Vệ thiếu hiệp, bọn ta đến sớm, may mắn chiếm được một khoảng đất trống, nếu ngươi không chê, mời qua đây nghỉ một đêm.”
Vệ Thanh Phong ôm quyền, hành lễ với người nọ: “Vậy xin đa tạ.”