Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341951
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1951 lượt.
cười ha ha cầm bánh bao: “Không sao không sao, bánh bao ngon, bánh bao ngon.”
Bên kia, Trần Bì phân chia bánh bao cho mấy đệ tử khác. Tiểu Xuân quay lại lấy mấy cái, đưa cho Vệ Thanh Phong.
“Đại sư huynh, ăn bánh bao đi.”
Vệ Thanh Phong đang buộc ngựa lại, y quay đầu, thấy Tiểu Xuân đang cầm bánh bao trong tay, vui vẻ cười một tiếng, nói: “Muội ăn đi, ta không đói bụng.”
Tiểu Xuân: “Đã trưa rồi, sao huynh lại không đói bụng chứ?”
“Người ta bản lĩnh thâm hậu, mới như thế đã là gì, kiểu này thì chắc không tới hai canh giờ thì cũng không kêu đói đâu.”
“….” Tiểu Xuân quay sang, nhìn Mai Như đang đứng dưới tàng cây nói mỉa. Tiểu Xuân nói với nàng: “Ban nãy ta mới đưa sang cho Đại Tông sư, Đại Tông sư cũng ăn mà.”
Mai Như thổi thổi tay, nói “Tuổi càng lớn thì càng tham thôi.”
Tiểu Xuân đá nàng, hạ giọng nói: “Tỷ nói nhỏ thôi, lỡ sư phụ nghe thấy thì sao!”
Mai Như trợn trắng mắt, tựa lên thân cây nhắm mắt nghỉ ngơi.
Vệ Thanh Phong nhìn Tiểu Xuân, cười nhạt nói: “Không cần để ý, muội ăn trước đi.”
Tiểu Xuân không còn cách nào đành mang bánh bao trở về. Lúc trở về, nàng liếc thấy Hạ Hàm Chi đang đứng cách đó khá xa, y nhắm mắt, lười nhác dựa vào trên tường, vẻ mặt không hề có biểu cảm. Tiểu Xuân do dự một chút, rốt cuộc đi đến,
Nàng đi đến trước mặt Hạ Hàm Chi, nói: “Hạ Hàm Chi, huynh có đói bụng không, ta mới mua được bánh bao này.”
Một lúc lâu sau Hạ Hàm Chi mới mở mắt, y từ trên cao nhìn xuống Tiểu Xuân, sau đó nhắm mắt lại.
“….” Tiểu Xuân hít sâu, lại nói: “Đi đường đến trưa, hay là ăn chút gì đi. Thành Du Thủy nhiều người như thế, đêm nay chúng ta muốn tìm chỗ ở cũng khó khăn, nếu không ăn sẽ rất mệt mỏi.”
Hạ Hàm Chi từ từ mở miệng nói: “Đổi mấy cái khác lại đây.”
Tiểu Xuân: “?”
Hạ Hàm Chi nhìn Tiểu Xuân nói: “Ta nói đổi mấy cái khác lại đây.”
Tiểu Xuân nhìn mấy cái bánh bao, lại nhìn Hạ Hàm Chi, tỏ vẻ kì quái nói: “Sao lại đổi? Mấy cái này là mấy cái nguyên vẹn hiếm hoi rồi, mấy cái còn lại đều dẹp nát hết cả.”
Hạ Hàm Chi: “Nát rồi làm sao cô ăn.”
Tiểu Xuân cười cười nói: “Bọn ta không sao, ta ăn nát cũng được.” Nàng nói rồi, lại nói thêm một câu: “Chỉ cần bên trong có thịt là được rồi.”
Tiểu Xuân vốn đang đùa, ai ngờ sắc mặt Hạ Hàm Chi lại càng kém, y khẽ nói một câu: “Đổi lại, nếu không ta không ăn.” Sau đó liền nhắm mắt, không nói thêm gì nữa.
Tiểu Xuân thầm oán một câu “khó hiểu thật”, sau đó đi đổi mấy cái bánh bao cho y.
“Này, bây giờ được chưa?”
Hạ Hàm Chi không nói nhiều, nhận mấy cái bánh bao. Tiểu Xuân không thể tưởng tượng nổi nhìn y, nói: “Thật là kì quái, trước đây lúc nào cũng muốn thứ tốt nhất, hôm nay lại như trúng tà không chịu lấy.” Hạ Hàm Chi trợn mắt nhìn nàng, Tiểu Xuân rụt rụt cổ.
Nàng cầm hai cái bánh bao, tìm được Lý Thanh.
Lý Thanh ban nãy được Tiểu Xuân đỡ xuống ngồi ở một góc, lúc Tiểu Xuân đi đến chỗ hắn, hắn đang nghiêm chỉnh ngồi xổm trên đất.
Tiểu Xuân đột nhiên có ý muốn trêu đùa hắn, nàng rón rén đi đến. Bởi vì có rất nhiều người, trên đường tiếng người ồn ào, che giấu tiếng bước chân của nàng. Tiểu Xuân đi đến trước mặt Lý Thanh, nàng cầm bánh bao đặt trước mũi Lý Thanh.
Lý Thanh không có phản ứng.
Tiểu Xuân lắc lắc tay, lại đưa lại gần mũi Lý Thanh.
Lý Thanh vẫn không có phản ứng.
Tiểu Xuân cau mày, mắt nàng liếc nhìn bánh bao, sau đó thổi một cái lên cái mũi cao thẳng của Lý Thanh.
Lý Thanh rốt cuộc cũng có phản ứng, hắn hơi run run, sau đó hắt xì một cái. Ngay lập tức, Tiểu Xuân cảm thấy mấy thứ như nước mũi nước miếng phun đầy tay nàng.
“…..”
Tiểu Xuân cảm thấy dạo gần đây nàng làm gì cũng không thuận lợi.
Nàng ngây người ném bánh bao trong tay, chùi tay, lấy ra một cái bánh bao khác, ngồi xổm trên đất mà gặm.
Lý Thanh cảm nhận được hơi thở của Tiểu Xuân, hắn vươn tay, vừa lúc chạm phải bắp đùi của Tiểu Xuân. Mặt mũi Tiểu Xuân tối sầm, nàng vỗ bẹp một cái lên tay Lý Thanh.
“Đàng hoàng chút đi!”
Lý Thanh buồn buồn kêu ùng ục, cúi đầu ngồi cạnh Tiểu Xuân. Tiểu Xuân cắn bánh bao, vừa ăn vừa cảm thán: “Không hổ là thành lớn đệ nhất của Trung Nguyên, cái gì cũng tốt, bánh bao cũng thơm hơn so với chỗ chúng ta.”
Lý Thanh không trả lời, chỉ cúi đầu.
Tiểu Xuân rốt cuộc cảm thấy tâm trạng Lý Thanh có vẻ không tốt, nàng để bánh bao xuống, chùi chùi tay lên quần áo, quay sang ngồi xổm đối diện với Lý Thanh.
“To Con?”
Lý Thanh: “Ùng ục….”
Tiểu Xuân giơ tay, sờ sờ đầu hắn.
“Sao vậy, mấy hôm nay trông huynh thật không tươi tỉnh chút nào.”
Lý Thanh lắc đầu, Tiểu Xuân suy nghĩ một lúc, lại nói: “Lẽ nào đi ra ngoài lâu nên nhớ nhà?”
Lý Thanh khẽ nói: “Không phải….”
Tiểu Xuân nhìn Lý Thanh cả buổi trời, cảm thấy có mấy chuyện mà chính nàng cũng không giải thích được. Gần đây nàng vẫn thường hay nằm mơ, trong mơ tối đen, nàng cứ như một đám mây, chen chúc cùng vô số đám mây khác trôi lơ lửng ở phía chân trời, một trận gió thổi qua, thổi tất cả đến một nơi khác.
Giấc mơ này không có hồi kết, nó cứ lặp đi lặp lại, mãi đến khi Tiểu Xuân tỉnh giấc.
G