Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341950

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1950 lượt.

àm cho nhột, hơi né ra sau.
“Hừm, làm gì đó, đừng có làm loạn.”
Thân thể Lý Thanh dù trống rỗng nhưng sức lực vẫn hơn Tiểu Xuân nhiều, cánh tay hắn cứ như vòng sắt, vững vàng vây Tiểu Xuân ở bên trong. May mà Tiểu Xuân cũng không muốn tránh ra thật, nàng đổi tư thế thoải mái hơn, tay vuốt đầu Lý Thanh, vừa xoa vừa oán giận nói: “Huynh nói xem, sao huynh dễ bị lừa như thế, Hạ Hàm Chi rõ ràng đang trêu chọc huynh, vậy mà huynh cũng uống thật! Sao mà huynh thành thật quá vậy hả!”
Không biết Lý Thanh nghe có hiểu không, chỉ là đầu vẫn chôn chặt bên hông Tiểu Xuân, cổ họng phát ra vài tiếng động.
Tiểu Xuân khom lưng, kề sát lỗ tai hắn, khẽ nói: “Huynh nhớ kĩ, sau này không được làm loạn như vậy, nghe thấy chưa?”
Lý Thanh lầm bầm cả buổi trời, Tiểu Xuân vỗ đầu hắn, hắn mới buồn bực nói một câu: “Nghe thấy rồi….”
“Còn về Hạ Hàm Chi….” Tiểu Xuân liếc ra ngoài, phòng của Danh Phẩm Hiên rất lớn, phòng trong và phòng ngoài đều được một tấm ngăn ngăn lại, Tiểu Xuân nhìn thấy góc áo trắng của Hạ Hàm Chi ở xa xa, đoán chừng y vẫn đang ngồi đó. Tiểu Xuân quay đầu, khẽ nói với Lý Thanh: “Gần đây không biết y bị gì, cứ là lạ thế nào ấy….”
Lý Thanh nhúc nhích, hắn ngẩng đầu, mặc dù mắt đã bị che kín, nhưng Tiểu Xuân vẫn cảm thấy được hắn đang nhìn mình.
Lý Thanh trông hơi chật vật, hắn kéo áo Tiểu Xuân, khẽ nói: “Ta phải làm thế nào…ta phải làm thế nào đây….”
Tiểu Xuân nâng mặt Lý Thanh, nàng còn giúp hắn lau mồ hôi.
“Cái gì mà làm thế nào?”
Lý Thanh nói không nên lời: “Y, y….”
Tiểu Xuân: “Y? Ý huynh là Hạ Hàm Chi?”
Lý Thanh gật đầu.
Tiểu Xuân vuốt tóc Lý Thanh, nàng quấn tóc Lý Thanh trên tay mình, quấn mấy vòng, quấn đến mức không thể quấn được nữa, mới buông ra. Nàng không nói, Lý Thanh cũng không nói, hắn ngửa đầu, há mồm, vẻ mặt hoang mang, dáng vẻ ngốc nghếch.
Lần này, Tiểu Xuân suy nghĩ thật lâu, cuối cùng, nàng nhếch miệng, khẽ cười một tiếng rồi nói:
“Chưởng viện này của chúng ta, gần đây có vài tật xấu, có lẽ là vì đại hội luận kiếm….” Tiểu Xuân cúi đầu, xoa xoa đôi lông mày đen dày của Lý Thanh “Nhưng y chăm sóc chúng ta rất nhiều, y là người tốt.”
“Cho nên thời gian này chúng ta cứ thuận theo y đi, y muốn làm gì thì làm đó.” Tiểu Xuân cười nói “Chờ tỷ thí xong, y không còn tật xấu nữa thì chúng ta sẽ đòi nợ.”
Lý Thanh nghe Tiểu Xuân nói: “Theo y….”
“Ừ.” Tiểu Xuân vỗ vỗ vai Lý Thanh: “Y sẽ không bắt nạt huynh thật đâu, chúng ta rộng lượng, nhường nhịn y một chút.”
Lý Thanh ngơ ngác nghe Tiểu Xuân nói, một lúc sau, hắn hiểu rõ rồi gật đầu.
“Được.”






Lại mấy ngày trôi qua, đoàn người Kiếm Các cuối cùng cũng đến Mẫn Kiếm sơn trang.
Mẫn Kiếm sơn trang nằm ở vùng trung tâm của Trung Nguyên, hơi lệch về phía nam bên cạnh thành Du Thủy. Quy củ của Mẫn Kiếm sơn trang vô cùng nghiêm ngặt, ngoài ngày đại hội luận kiếm, những lúc khác, người ngoài không được bước vào sơn trang, cho nên, những người tham dự đều chen lấn trong thành Du Thủy.
Lúc bọn Tiểu Xuân vào thành, đã đến giờ cơm trưa, vốn định tìm quán cơm nào đó lấp đầy bụng sau đó thì tìm chỗ ở, ai ngờ cả thành người chật như nêm, phàm là những nơi có bán thức ăn đều toàn người là người, chen chúc ăn, đứng ăn, còn cả một đám người ngồi bệt hẳn lên bậc thang để ăn.
Tiểu Xuân chưa từng nhìn thấy nhiều người như thế, nàng hoảng hồn nói: “Có chuyện gì vậy, sao lắm người thế?”
Mai Như và Tiểu Xuân đứng giữa đám người bị đẩy tới đẩy lui, đứng không vững, Mai Như gào lên: “Làm sao ta biết được!”
Khi Tiểu Xuân đang muốn đấu võ mồm với Mai Như tiếp, một lồng bánh bao được bưng ra.
Mùi thịt tản ra, hấp dẫn ánh mắt của mọi người.
Tiểu nhị bưng bánh bao ra ngoài, đặt lên quầy hàng được dựng tạm của quán cơm.
“Bánh bao bánh bao, bánh bao mới ra lò đây…!!”
Y còn chưa hét xong, một đám người từ đằng sau đã tràn vào, Tiểu Xuân lập tức lảo đảo, động tác Lý Thanh vô cùng nhanh, hắn kéo cánh tay Tiểu Xuân, vững vàng đỡ lấy nàng. Tiểu Xuân kéo Lý Thanh chen về phía trước: “Mau mau! Chậm chân sẽ hết!” Tiểu Xuân vén tay áo, cố sức chen lên.
Có điều Tiểu Xuân quả thật là có lợi thế hơn những người khác. Nhờ Lý Thanh vẫn luôn đứng vững bên người Tiểu Xuân, dáng người hắn cao to đứng giữa đám người, giống như tường đồng vách sắt, giúp Tiểu Xuân loại được không ít người.
Tiểu Xuân cứ như bán mạng mua được mấy túi bánh bao, đợi nàng liều chết chui ra ngoài, bánh bao đều đã biến thành bánh dẹp rồi.
Tiểu Xuân cầm mấy cái bánh bao đi ra, những người khác đều đã sớm chen ra ngoài. Mai Như đầu tóc rối bù ngồi dưới tán cây sửa sang lại. Ngoài Tiểu Xuân, Trần Bì cũng mua được mấy cái bánh bao, y và Tiểu Xuân gom mấy cái bánh bao lại, Tiểu Xuân chọn mấy cái còn nguyên vẹn, đưa qua cho Đại Tông sư.
Đại Tông sư đang ngồi dưới chân tường, trợn tròn mắt nhìn một cái bánh bao đưa đến trước mặt mình. Tiểu Xuân cung kính đưa bánh bao cho lão, nói “Sư phụ, quá đông người, chúng con đưa tới mấy cái bánh bao, người dùng trước đi.”
Đại Tông sư