Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341888

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1888 lượt.

m Chi ngừng một lúc, sau đó nhẹ giọng nói: “Có.”
Tiểu Xuân: “Là gì?”
Hạ Hàm Chi lắc đầu: “Bây giờ còn khó mà nói được đó là gì.”
Tiểu Xuân cau mày nói “Nói chuyện với huynh đều khiến ta vô cùng khó hiểu.”
Hạ Hàm Chi cười nói: “Có là chắc chắn rồi, chỉ là….” Hạ Hàm Chi nhìn Tiểu Xuân, nghiền ngẫm cười “Chỉ là, còn chưa biết gọi là gì.”
Tiểu Xuân lại bỉu môi: “Nói năng lung tung.”
Hạ Hàm Chi: “Tóm lại, mấy thứ này bây giờ cô không cần biết, cứ học dùng kiếm của mình cho tốt là được.”
Tiểu Xuân gật gật đầu: “Ừm, vậy huynh muốn dạy ta bộ kiếm pháp kia à?”
Hạ Hàm Chi đứng thẳng người, nói với Tiểu Xuân: “Ta không muốn dạy cô kiếm pháp của Mẫn Kiếm sơn trang.”
Tiểu Xuân khẽ nhướng mày: “Vừa rồi không nói sao giờ mới nói hả?”
Hạ Hàm Chi; “Ta đã nói rồi, kiếm pháp trên đời gần trăm nghìn loại, không phải loại nào cũng thích hợp với cô. Mà kiếm pháp của Mẫn Kiếm sơn trang lại càng không phù hợp.”
Tiểu Xuân: “Không hợp chỗ nào?”
Hạ Hàm Chi: “Quá khó.”
Tiểu Xuân: “…..”
Hạ Hàm Chi khẽ cười, lại nói: “Đùa với cô thôi. Kiếm pháp của Mẫn Kiếm sơn trang sở dĩ không hợp với cô là vì đường kiếm của nó thuần dương.”
Tiểu Xuân: “Vậy thì sao, nữ đệ tử của Mẫn Kiếm sơn trang học loại khác mà.”
Hạ Hàm Chi nghiêng đầu, khẽ nói: “Cô nên học loại kiếm pháp tính âm.”
Tiểu Xuân: “Vì sao?”
Hạ Hàm Chi cười nhạt, trên mặt lại tỏ vẻ như đang suy nghĩ.
Tiểu Xuân dùng đầu ngón tay chỉ chỉ Hạ Hàm Chi: “Ta ghét nhất là vẻ mặt này của huynh, vẻ mặt dồn người khác vào đường cùng, bụng đầy ý xấu nhưng cái gì cũng không chịu nói.”
Hạ Hàm Chi: “Đây là thái độ đối với sư phụ à?”
Tiểu Xuân nhún nhún vai: “Ai nói huynh là sư phụ ta, sư phụ ta là đại tông sư.”
Hạ Hàm Chi: “Cô vẫn chưa gia nhập Kiếm Các mà.”
Tiểu Xuân vung vung thanh kiếm trong tay, nói: “Dù sao cũng sắp rồi.”
Hạ Hàm Chi: “….”
Lại qua một lúc, Hạ Hàm Chi cuối cùng không muốn nói chuyện tào lao nữa, y khẽ xoay cổ tay, nhánh cây trong tay y cũng linh hoạt xoay một vòng.
“Được rồi, chúng ta bắt đầu.”
Tiểu Xuân: “Huynh muốn dạy ta kiếm pháp của ai vậy?”
Hạ Hàm Chi: “Của ta.”
“Hả?”
Tiểu Xuân còn đang nghi ngờ, Hạ Hàm Chi đột nhiên nói một câu: “Chú ý nhìn cho kĩ.”
Nói xong, Hạ Hàm Chi nhảy lên mặt đất bằng phẳng, vung kiếm lên. Y mặc một bộ quần áo bằng lụa đen, bay bay theo gió núi, dưới ánh trăng, y như một con rồng đen nổi lên mặt nước, làm chuyển động cả núi sông.
Một đoạn nhánh cây ngắn ngủn lại trông cứ như một thanh kiếm, vừa nhẹ nhàng vừa linh hoạt, trong không trung vẽ ra từng luồng kiếm phong lẫm liệt.
Tiểu Xuân thấy thế thì ngây dại.
Hóa ra y lợi hại như thế….Mấy ngày nay mải lo đùa giỡn, Tiểu Xuân suýt nữa đã quên mất người trước mắt chính là người một mình đối đầu với mọi người trong Kiếm Các, trừ đại tông sư và Vệ Thanh Phong.
Nhìn nhánh cây kia, Tiểu Xuân im lặng. Trước đây nàng không hề để tâm đến lời nói của Hạ Hàm Chi, nhưng khi y bắt đầu múa kiếm, Tiểu Xuân mới chính thức hiểu rõ câu nói kia của Hạ Hàm Chi—-
Chiêu thức của kiếm có thể thay đổi, nhưng bản chất của kiếm thì không
Bản chất của kiếm.
Bản chất của kiếm….
Đây là lần đầu tiên Hạ Hàm Chi múa kiếm trước mặt Tiểu Xuân, mà đây cũng là lần đầu tiên Tiểu Xuân nhìn thấy một cao thủ hàng đầu múa kiếm.
Đêm đó, mãi về sau vẫn thường xuất hiện trong giấc mơ của Tiểu Xuân. Mặc dù sau này nàng có thể nhìn thấy nhiều người khác múa kiếm, nhưng vẫn không ai có thể so sánh với màn múa kiếm khiến nàng khắc sâu này của Hạ Hàm Chi.
Kèm theo kiếm khí, một luồng khí lạnh bốc lên xung quanh thác nước, Tiểu Xuân ôm chặt cánh tay, mắt thoáng nhìn thấy Tinh Hà đang cắm trên mặt đất, lại càng cảm thấy lạnh.
Bộ kiếm pháp kia cũng không có nhiều chiêu thức, Hạ Hàm Chi sau khi múa một lần thì ngừng lại, y nhìn về phía Tiểu Xuân.
“Học bộ này thì sao?”
Tiểu Xuân chớp mắt mấy cái.
Hạ Hàm Chi: “Sao hả, không thích?”
Tiểu Xuân lắc đầu.
Hạ Hàm Chi khẽ cười một tiếng, nói: “Vì sao không nói chuyện?”
Tiểu Xuân há miệng, phát hiện mình hơi run rẩy, không chỉ răng, mà còn có tay, chân, tất cả đều đang run rẩy.
Tiểu Xuân biết đây không phải là vì lạnh.
“Ta….ta muốn học cái này!”
Hạ Hàm Chi gật gật đầu, “Tốt.”
Trong lòng Tiểu Xuân vô cùng kích động, nàng quả thật rất thích bộ kiếm pháp đó, quả thật rất muốn học bộ kiếm pháp đó.
“Bộ kiếm pháp đó tên là gì?”
Hạ Hàm Chi: “Không có tên.”
Tiểu Xuân kích động nói: “Sao lại không có!? Kiếm pháp cũng giống như kiếm, đều phải có một cái tên mới trở thành thứ hàng đầu!”
Hạ Hàm Chi: “Vậy à?”
Tiểu Xuân xông lên trước, mắt sáng như đuốc nhìn chằm chằm Hạ Hàm Chi nói: “Kiếm pháp này thật sự là do huynh tự sáng chế ra à?”
Hạ Hàm Chi gật gật đầu.
Tiểu Xuân: “Đặt tên đi!”
Hạ hàm Chi cúi mắt nhìn cô gái nhỏ trước mặt, khẽ cười nói: “Cô cảm thấy cái tên quan trọng như vậy à?”
Tiểu Xuân gật mạnh đầu.
Hạ Hàm Chi: “Vậy cô đặt đi.”
“Ta?” Tiểu Xuân mở to mắt “Huynh bảo ta đặt à? Đây là kiếm pháp của huynh mà, sao có thể để ta đặt?”
Hạ Hà


Insane