Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341907

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1907 lượt.

úi.
Ở sau lưng nàng, một người đàn ông áo đen cao lớn yên lặng đi theo, tóc hắn còn ẩm ướt, được cột tùy ý sau ót, khiến đôi mắt vốn bị băng lại càng bị che khuất. Trên mặt hắn không hề tỏ vẻ gì, đôi môi kiên nghị, cái trán rộng, sống mũi cao thẳng mạnh mẽ. Dung mạo của hắn cũng không tuấn tú, nhưng lại lộ ra phần ý vị hào phóng thật thà, khiến lòng người ta không khỏi run rẩy.
Tiểu Xuân kéo cổ tay Lý Thanh, cúi đầu đi về phía trước.
Sau này tốt nhất là đừng cho hắn tắm rửa, Tiểu Xuân thầm nghĩ.






Tiểu Xuân và Lý Thanh đến sớm hơn mấy người khác.
Tiểu Xuân dẫn Lý Thanh đến viện Ngô Ba ở sau núi, sau đó nhét hắn vào một góc tối.
“Được rồi, ngồi đợi ở đây đi.”
Lý Thanh ngoan ngoãn ngồi ở một bên, Tiểu Xuân ngồi cạnh hắn.
Hai người câu có câu không trò chuyện.
“Được rồi.” Tiểu Xuân đứng lên, che ánh sáng cho Lý Thanh.
“Ơ, muội muội!”
Tiểu Xuân quay đầu lại, lập tức thấy Mai Như đã trang điểm xinh đẹp ngoắc tay với nàng.
Tiểu Xuân: “….”
Mai Như chạy chậm đến đây, hôm nay nàng mặc một bộ quần áo khác, nhưng vẫn là màu đỏ chói lọi, từ xa chạy đến cứ như một đám mây hồng, khiến Tiểu Xuân đầu váng mắt hoa.
“Muội muội giỏi, tỷ tỷ biết muội nhất định thành công.”
Tiểu Xuân bị Mai Như kéo tay, cười hai tiếng, nói: “Tỷ cũng được thông qua à?”
Mai Như: “Dĩ nhiên rồi.”
Tiểu Xuân: “Tỷ so chiêu với đại sư huynh rồi à?”
Mai Như: “Sao có thể chứ?”
Tiểu Xuân cảm thấy kì quái nói: “Vậy sao tỷ thông qua được?”
Mai Như: “Nói thật thôi.”
Tiểu Xuân: “Nói thật cái gì?”
Mai Như khẽ cười một tiếng, nói: “Nói cho y biết mục đích ta đến bái sư.”
Tiểu Xuân mở to mắt: “Tỷ cũng có mục đích nữa à?”
Mai Như: “Dĩ nhiên rồi.”
Tiểu Xuân nheo mắt nhìn nàng, Mai Như cười khúc khích: “Đừng có nhìn tỷ tỷ như vậy?”
Tiểu Xuân: “Tỷ có mục đích gì?”
Mai Như: “Đến ngắm cảnh đẹp.”
Tiểu Xuân: “….”
Mai Như cười híp cả mắt lại.
“Núi Bạc Mang cảnh sắc tươi đẹp, là một trong ba nơi có cảnh đẹp nhất, thế gian khó tìm.”
Tiểu Xuân: “Lý do như thế mà cũng thông qua được?”
Mai Như: “Cho nên ta mới nói đại sư huynh này của muội thật khó lường. Quan sát rõ ràng, có thể nhìn thấu tất cả, võ nghệ lại cao cường, giống như một tán tiên cách biệt trần thế.”
Tiểu Xuân bĩu môi nói: “Bây giờ cũng đã là đại sư huynh của tỷ rồi.”
“Ừm.” Mai Như cười nói “Cũng đúng, giờ cũng đã là đại sư huynh của ta rồi.”
Mai Như cười, ánh mắt chuyển đến phía sau Tiểu Xuân, Lý Thanh đang ngồi đưa lưng về phía hai người.
Mai Như: “To lớn thật, đây là ai? Hôm dự thi chưa từng thấy.”
Tiểu Xuân nghiêng đầu sang, ho khan một tiếng: “À, đây là bạn của muội, tên là Lý Thanh, hắn cũng đã thông qua cuộc thi của đại sư huynh.”
“Ồ?” Lúc Tiểu Xuân nói chuyện, ánh mắt Mai Như vẫn chiếu vào trên người Lý Thanh.
“Lưng rộng thế, sao tráng sĩ không quay đầu lại cho ta xem thử.”
Lý Thanh nhúc nhích.
“Ơ, không muốn cho xem à?”
Tiểu Xuân: “Không phải, hắn—–”
Lúc Tiểu Xuân đang nói, Lý Thanh chậm rãi đứng lên, hắn xoay người, quay mặt về phía Tiểu Xuân và Mai Như. Sắc mặt hắn vẫn hơi tái nhợt, mày khẽ nhíu lại, môi cũng mím chặt.
Tiểu Xuân: “Huynh ngồi xổm xuống đi, sẽ bị ánh nắng chiếu đến mất.”
Lý Thanh ngồi xổm xuống.
Tiểu Xuân quay đầu, nói với Mai Như: “Hai mắt của hắn có bệnh, không thể ra ngoài sáng, xin tỷ đó Mai Như.”
Tiểu Xuân bên này nói một lúc, lại phát hiện Mai Như đang ngơ ngác nhìn bóng lưng của Lý Thanh, môi đỏ khẽ chu ra.
“Mai Như??”
Mai Như lập tức nhìn về phía Tiểu Xuân, ánh mắt kia như có tình ý dạt dào, khiến Tiểu Xuân nhìn thấy mà tê rần cả người.
“Muội muội tốt, vừa nãy muội bảo hắn tên là gì cơ?”
Tiểu Xuân: “Lý Thanh.”
Mai Như nhướn đôi mày thanh tú: “Chậc chậc, thật sự là một tên to con.”
Tiểu Xuân: “???”
Mai Như lắc đầu, lúc đang định bình luận thêm mấy câu thì từ trong viện có một người đi ra.
Hiện giờ trong cả tòa viện Ngô Ba này có tổng cộng hai mươi mấy người, có lẽ tất cả những người thông qua Thiên bài lẫn Địa bài đều đang ở đây.
Người từ trong viện đi ra không phải Vệ Thanh Phong mà chính là tiểu sư đệ phát thẻ bài kia.
Tiểu Xuân thấy rõ người tới, phẫn nộ co cổ lại.
Tiểu sư đệ đi đến trước đám người, đứng lên trên tảng đá kiểm kê số lượng.
“Ừ, hai mươi hai người, tất cả đều đến rồi. Khụ, mọi người tập trung một chút, tập trung một chút.”
Tiểu Xuân và Mai Như đi qua bên kia, Lý Thanh vốn cũng định đứng lên nhưng lại bị Tiểu Xuân nhấn xuống.
“Huynh ngồi ở đây, có việc ta sẽ gọi huynh.”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Mai Như ngạc nhiên mở to mắt: “Ôi dào, hắn nói chuyện thật thú vị.”
Tiểu Xuân cười khan hai tiếng: “Đúng vậy.”
Đi vào viện, mọi người đều xếp thành một hàng, bên trái Tiểu Xuân là Mai Như, bên phải là Trần Bì.
Mai Như nhận ra Trần Bì, đứng ở đó cố gắng nhịn cười, còn Trần Bì rõ ràng cũng nhớ ra Tiểu Xuân và Mai Như, nghiêm mặt đứng bên cạnh. Tiểu Xuân bị kẹp ở giữa, nói cũng không được, cười cũng không xong, chỉ có thể g