Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341908
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1908 lượt.
thăm cô, được không?”
Linh Nhi bĩu môi nói: “Quỷ nói láo, cô ngày ngày đều nhìn thấy đại sư huynh, còn có thời gian nghĩ đến ta à?”
Vừa nhắc đến đại sư huynh, Tiểu Xuân lập tức toe toét.
Linh Nhi: “….”
“Trông cái dáng vẻ ngốc nghếch của cô đi, lười nói với cô, ta đi.”
Linh Nhi đứng lên, Tiểu Xuân nói: “Ta tiễn cô.”
Tiểu Xuân và Linh Nhi đi ra sân, Linh Nhi nói: “Khi nào cô lên núi?”
Tiểu Xuân: “Hai ngày sau.”
Linh Nhi: “Lần này e là lần cuối ta gặp cô trước khi cô đi.”
Tiểu Xuân: “Yên tâm đi, ta sẽ thường đến thăm cô.”
Linh Nhi vẫn hơi buồn bực, nàng ôm lấy Tiểu Xuân, sau đó mới đi.
“Aizz” Tiểu Xuân nhìn theo hướng Linh Nhi vừa đi, hốc mắt hơi đỏ.
“Sớm biết như thế, thà rằng không đi.”
Tiểu Xuân không trở lại vào nhà, mà ngồi trong sân, lẳng lặng nhìn núi, đã lâu rồi nàng không có yên lặng ngắm nhìn cảnh núi rừng như thế. Ngồi một lúc, nàng đi dậy đi vào vườn thảo dượt. Vườn thảo dược đã lâu không được chăm sóc, có chút ít cỏ dại.
Tiểu Xuân vén tay áo lên, nhổ hết cỏ dại đi.
Trong đầu Tiểu Xuân nghĩ đến hàng vạn hàng nghìn chuyện.
Lúc chuẩn bị nhổ gần cây cát cánh, nàng dừng một chút.
Cũng chính vì mảnh đất này, nàng bắt được một tên trộm thuốc, sau đó, rất nhiều chuyện đã thay đổi. Tiểu Xuân vỗ vỗ mặt đất, đất rắn chắc, giống hệt như thân thể của tên ngốc nghếch kia. Tiểu Xuân không khỏi bật cười.
Hôm đó, hoa nở khắp núi, sông nước tráng lệ, tất cả đều bình yên như thế.
Tối hai ngày sau, Tiểu Xuân đi tìm Lý Thanh.
“To con, đến đây.”
Lý Thanh ngồi xuống bên cạnh Tiểu Xuân.
“Chúng ta đi thác nước, huynh tự mình tắm rửa một lúc đi.”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Tiểu Xuân đi cùng Lý Thanh đến chỗ thác nước, Tiểu Xuân đạp một phát cho Lý Thanh rơi vào nước.
“Huynh tắm rửa sạch sẽ rồi mới được lên!”
Lý Thanh ngâm trong nước một lúc, Tiểu Xuân nhìn, nói với hắn: “Ngâm nước có ích gì chứ, chà rửa đi.”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Tiểu Xuân: “…..”
Cuối cùng, không còn cách nào, Tiểu Xuân chỉ đành kiên trì đi đến, may là trên người Lý Thanh vẫn còn mặc bộ quần áo rách nát của hắn, Tiểu Xuân cách lớp quần áo chà lung tung trên người hắn.
“Nước có lạnh không?”
Lý Thanh lắc đầu, làm gì có cái gì lạnh hơn hắn nữa chứ.
Tay Tiểu Xuân đè trên đầu Lý Thanh: “Nào, cúi xuống, để ta gội đầu.”
Lý Thanh bị nàng nhấn vào trong nước, tóc tản ra.
Tiểu Xuân xoa xoa mấy cái trên đầu hắn, một lúc sau, nàng vỗ vỗ Lý Thanh.
“Được rồi, ra đi.”
Lý Thanh vẫn không nhúc nhích.
Tiểu Xuân: “?”
Lý Thanh cúi đầu trong nước, không nhúc nhích.
Tiểu Xuân hơi căng thẳng.
Không lẽ kiếm cũng có thể bị chết đuối?!
“To con! Này! To con, huynh ra nhanh lên!”
Tiểu Xuân vừa gọi vừa nắm tóc Lý Thanh kéo lên.
Đột nhiên, thân thể Lý Thanh chợt run một cái, sau đó từ từ đứng lên từ trong nước.
Hắn vừa đứng lên, nước liền rơi xuống. Tiểu Xuân dùng quá nhiều sức nên lập tức ngã ngồi ra đất.
“Huynh làm….” Tiểu Xuân vừa định nói, ngẩng đầu lên nhìn Lý Thanh, nửa câu sau lại bị nghẹn.
Lý Thanh lẳng lặng đứng trong hồ nước, đằng sau là thác nước cao cao, trên đầu là vầng trăng sáng cong cong. Quần áo hắn ướt đẫm, dính sát trên người, dán lên thân thể khôi ngô cường tráng, khiến người ta chỉ cần nhìn thôi cũng đủ cảm nhận được luồng sức mạnh lạnh băng vô cùng mạnh mẽ ấy.
Trước kia, tóc Lý Thanh luôn rối bời, lúc này tóc hắn ướt, rũ xuống, dán ở hai bên mặt, có vẻ vừa thô vừa nặng, đồng thời cũng khiến đường nét gương mặt hắn càng hiện rõ.
Tiểu Xuân cũng hệt như lần đầu tiên gặp hắn, miệng há to không nói thành lời.
Lý Thanh nghiêng đầu, tai hướng về phía bờ dò xét.
“Sao huynh lâu quá mà không ra khỏi nước?”
Lý Thanh: “Ngủ thiếp đi.”
Tiểu Xuân: “….”
Nàng cảm thấy cảm giác chấn động ban nãy hoàn toàn chỉ là ảo giác.
“Nào, ra đi.” Tiểu Xuân dẫn Lý Thanh ra khỏi bờ, lấy trong bao ra một bộ quần áo.
“Hôm qua ta vào trấn nhờ người may cho huynh bộ quần áo mới, huynh thay đi.”
Tiểu Xuân nhét quần áo vào ngực Lý Thanh, để hắn tự thay, Lý Thanh vẫn ôm quần áo không nhúc nhích.
Tiểu Xuân: “Không lẽ huynh không biết thay quần áo à?”
Lý Thanh cúi đầu: “Ta biết.”
Tiểu Xuân: “Vậy còn không đi đi.”
Lý Thanh giũ quần áo, bắt đầu cởi quần áo cũ trên người.
Tiểu Xuân hít sâu, quay đầu.
Âm thanh sột soạt của vải vóc vang lên không ngừng, Tiểu Xuân cúi đầu, không hiểu sao lại cảm thấy mặt hơi nóng lên.
Đều do tên gnốc này.
Tiểu Xuân không biết đang tự trách mình hay đang oán giận Lý Thanh.
Một lúc sau, không còn âm thanh gì nữa.
Tiểu Xuân mở miệng nói: “Thay, thay xong chưa?” Lúc mở miệng nói chuyện, Tiểu Xuân mới phát hiện giọng mình hơi khan.
Lý Thanh: “Ừ.”
Tiểu Xuân ho khan hai tiếng, xoay người lại.
“….”
Lý Thanh: “Ùng ục?””
Tiểu Xuân dời mắt: “Không, không có gì.”
Lý Thanh đi về trước hai bước, đưa tay, Tiểu Xuân đưa tay kéo lấy.
Tay nàng hơi run, Lý Thanh cũng cảm giác được.
“Ùng ục?”
Tiểu Xuân: “Được rồi, đi thôi.”
Tiểu Xuân cột bao lại, vác trên vai, kéo Lý Thanh đi vào n