Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341909

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1909 lượt.

cháu.”
Trong lòng Tiểu Xuân mơ hồ hiểu ông lão đang nói đến chuyện gì, nhưng nàng vẫn cười lắc đầu.
“Cháu cũng đang nói thật, không sao đâu ạ.”
Lý Thanh đứng bên cạnh không có việc gì làm, đột nhiên kéo góc áo Tiểu Xuân, Tiểu Xuân quay đầu: “Sao vậy?”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Ông lão nói với Tiểu Xuân: “Cô nương.”
“Dạ?”
Ông lão: “Lý Thanh, đành phiền cháu rồi.”
Tiểu Xuân quay đầu nhìn ông lão.
“Ông ơi, ông biết rồi ạ?”
Ông lão gật gật đầu.
Tiểu Xuân hơi buồn bực: “Thế nhưng….”
Ông lão chỉ khẽ lắc đầu, nói: “Nếu như cô nương lo cho lão hủ, vậy thì không cần.”
Tiểu Xuân: “Thân thể của ông vẫn chưa khôi phục hoàn toàn đâu ạ.”
Ông lão vui vẻ, gương mặt tràn đầy nếp nhăn có chút nghịch ngợm.
“Sắp khỏi rồi, sắp khỏi rồi.”
Tiểu Xuân lại nói mấy câu, nhưng thái độ của ông lão vô cùng kiên quyết, cuối cùng Tiểu Xuân không còn cách nào, đành đồng ý.
“Vậy cũng tốt, cháu đi với huynh ấy đến Kiếm Các, ông yên tâm, cháu sẽ chăm sóc huynh ấy thật tốt.”
Ông lão hài lòng gật gật đầu, trở vào nhà.
Tiểu Xuân nói với Lý Thanh: “Được rồi, ta cũng phải về, ngày mai ta phải đi gặp Linh Nhi, không đến đây được.”
Lý Thanh nghe thấy không được gặp Tiểu Xuân, lập tức mất tinh thần.
Tiểu Xuân: “Huynh đừng cứ dựa vào ta như thế, đang có rất nhiều chuyện đợi huynh làm, huynh định lười biếng à. Ngày mai huynh dùng mấy cọc gỗ còn dư làm hàng rào bao quanh sân, làm vòng lớn một chút.”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Tiểu Xuân: “Ta đi đây.”
Tiểu Xuân rời khỏi nhà Lý Thanh, mang theo tâm trạng phức tạp trở về nhà mình.
Ban đầu nàng vô cùng hăng hái muốn gia nhập Kiếm Các, giờ ước muốn trở thành sự thật rồi, nàng lại không hề có sự hưng phấn như mình vẫn nghĩ.
“Rốt cuộc là khác ở chỗ nào nhỉ.”
Tiểu Xuân nằm trên giường, dằn vặt cả ngày rồi, thân thể nàng vô cùng mệt mỏi, nhưng trong lòng lại truyền đến từng cơn lạnh lẽo, khiến nàng không thể ngủ say.
Tiểu Xuân nghĩ lại toàn bộ mọi chuyện diễn ra vào ban ngày.
“Ôi đầu đau quá, ngủ ngủ.”
Cuối cùng, Tiểu Xuân càng nghĩ càng đau đầu, dứt khoát trở mình, buồn bực chìm vào giấc ngủ.
Ngủ một giấc, cuối cùng lại bị Linh Nhi làm tỉnh lại.
“Má Xuân! Cô muốn chết à—–!”
Tiểu Xuân mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn nóc nhà hồi lâu mới đột nhiên nhớ đến một chuyện.
“Ôi trời!” Tiểu Xuân lập tức nhỏm dậy, chạy ra sân, vừa lúc nhìn thấy Linh Nhi vẻ mặt đầy tức giận đứng bên ngoài.
Tiểu Xuân lập tức tươi cười: “Linh Nhi ngoan, cô đến rồi à?”
Linh Nhi giận phát điên.
“Tối hôm qua các người đi đâu!? Ta chờ các người cả đêm!”
Tiểu Xuân: “Hôm qua có quá nhiều chuyện, nên ta quên mất. Nào, đừng đứng đây, chúng ta vào nhà rồi nói.”
Tiểu Xuân túm Linh Nhi vào nhà, lại còn bưng chén trà đến trước mặt Linh Nhi.
Linh Nhi vẫn giận dữ vô cùng: “Ta đợi thì cũng thôi đi, dượng ta cũng đợi cả đêm, cô có biết cơ hội này khó có đến mức nào không? Giờ thì hay rồi, người ta chả thèm mướn một tên ngốc nghếch đâu, muốn làm sao thì làm đi.”
Tiểu Xuân: “Xin bớt giận xin bớt giận.”
Tay Linh Nhi vỗ bàn một cái: “Không phải là chuyện có bớt giận hay không, sáng nay ta đi hỏi thêm mấy người, không ai chịu mướn hắn cả, làm sao bây giờ?”
Tiểu Xuân: “Vậy thì thôi chứ sao.”
Linh Nhi: “…..”
“Là ai van xin ta suốt mấy ngày để đi tìm việc cho hắn?”
Tiểu Xuân: “Là ta.”
Linh Nhi: “Cô còn nhớ cơ đấy.”
Tiểu Xuân kéo tay Linh Nhi: “Linh Nhi, ta muốn nói với cô một chuyện.”
Linh Nhi nhấp một ngụm trà.
Tiểu Xuân: “Ta và to con đều được vào Kiếm Các rồi.”
Trà trong mồm Linh Nhi lập tức văng phụt ra ngoài.
“Khụ khụ khụ!” Linh Nhi ho đến không thở ra hơi “Cô nói cái gì!?”
Tiểu Xuân: “Ta biết điều này hơi khó tin, nhưng cô nghe ta nói hết đã.”
Tiểu Xuân kể lại chuyện hôm qua một lần, thế nhưng đã bỏ qua chuyện Lý Thanh chính là thanh kiếm đi.
Linh Nhi đờ người nghe hết.
“Nói cách khác, cô giờ chính là đệ tử Kiếm Các?”
Tiểu Xuân: “Phải.”
Linh Nhi dừng một chút, sau đó hét lớn: “Sớm biết vậy ta cũng đi—-!”
Tiểu Xuân cười nói: “Đừng nóng đừng nóng, ta giúp cô trải đường, năm sau cô đi thi đi.”
Linh Nhi khinh thường hứ một tiếng: “Ta không thèm, ta còn bận đi xem bệnh hết tám thôn mười dặm đường, ai thèm đi làm ba cái việc không đàng hoàng như cô chứ.”
Tiểu Xuân cười hắc hắc: “Linh Nhi là tốt nhất, sao ta có thể so với cô chứ.”
Được Tiểu Xuân khen, Linh Nhi lại không hề đáp lại như mọi lần, mà hơi buồn bực ngồi đó.
Tiểu Xuân: “Sao vậy?”
Linh Nhi cúi đầu, nhìn tay mình.
“Kiếm Các xa như vậy, cô lên đó rồi bao lâu mới về một lần.”
Tiểu Xuân: “Xa cái gì mà xa, ở ngay trước mắt cơ mà.”
Linh Nhi trừng mắt nhìn nàng: “Nhưng nó cao!”
Tiểu Xuân: “Cũng đúng.”
Linh Nhi nhếch môi nói: “Cô đúng là đồ vô lương tâm, tự mình chạy đi, sau này ta tìm ai nói chuyện đây chứ.”
Giọng Linh Nhi càng lúc càng nhỏ, Tiểu Xuân nghe thấy thế trong lòng cũng hơi nghẹn.
“Được rồi được rồi, cũng không phải là sinh ly tử biệt, làm gì mà dữ vậy. Tôi đồng ý với cô, nếu không có chuyện gì lập tức xuống