XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341931

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1931 lượt.

hoạt nhìn sạch sẽ hơn thường ngày nhiều. Y lắp bắp nói: “Mọi lần đều tỷ võ ở mặt trước núi, sàn tỷ võ không lớn, chúng ta nên nên đi sớm một chút, nếu không sẽ chen chen chen không nổi, hôm nay nhất định có rất rất rất nhiều người.”
Tiểu Xuân gật đầu đồng ý: “Chúng ta cách đó khá xa, vốn đã không tiện, nếu không đi sớm một chút thì e là không có chỗ.”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Mai Như: “…..” Nàng lắc lắc cổ, hiển nhiên là chưa tỉnh ngủ.
Tiểu Xuân vỗ tay một cái: “Tốt lắm! Chuẩn bị đi—-” khi nàng đang nói chuyện, khóe mắt bỗng thấy dưới tàng cây Vân Đào bên vách núi, có một người đang nằm. Trời rất tối, không rõ là ai, Tiểu Xuân đi đến, ngẩng đầu nhìn—-
Hạ Hàm Chi nhắm mắt, nghiêng chân, dễ dàng nằm dựa trên cây.
Tiểu Xuân: “….”
Không lẽ y quên rồi sao?
Tiểu Xuân khẽ ho một tiếng, Hạ Hàm Chi vẫn không mở mắt.
Tiểu Xuân thử dò hỏi: “Còn, còn ngủ à?”
Hạ Hàm Chi: “Ừm.”
Tiểu Xuân: “….”
Cũng biết không nên quan tâm y, nhưng mà…. Tiểu Xuân quay đầu nhìn về phía sân, những người khác đều đang nhìn về phía họ. Vẻ mặt Ngô Sinh và huynh đệ Vương Thành rất kinh ngạc. Tiểu Xuân biết bọn họ hôm nay ăn mặc chỉnh tề như vậy là bởi vì không muốn để Hạ Hàm Chi mất mặt. Tiểu Xuân hơi xấu hổ, nàng dù gì cũng là người của Thanh Đào viện, nhưng nàng lại không hề suy nghĩ cho Hạ Hàm Chi.
Nàng quyết định đền bù một chút.
“Khụ, huynh, huynh nghỉ ngơi có tốt không?”
Hạ Hàm Chi lười biếng nói: “Cô không ầm ĩ là tốt lắm rồi.”
Tiểu Xuân: “….”
“Vậy huynh chuẩn bị thế nào rồi?”
Hạ Hàm Chi nhướn mắt, liếc nàng một cái: “Sao vậy, muốn giúp Vệ Thanh Phong thăm dò quân tình à?”
Tiểu Xuân dậm chân: “Ta nói này, huynh rộng lượng một chút được không, hai mắt huynh hiện rõ hai chữ “thành kiến”! Ta đây chỉ đang quan tâm huynh thôi!”
“Ồ.” Hạ Hàm Chi ồ dài một miếng, nụ cười thản nhiên: “Quan tâm ta ư?”
…..
Thật ra thì, trước đây vẫn chưa đề cập qua, tên Hạ Hàm Chi này vô cùng tuấn tú, nhất là ở đôi mắt, như núi băng sắc bén, khiến người ta không khỏi trầm mê.
Tiểu Xuân trước giờ chưa từng chú ý, hoặc là, nàng vẫn lựa chọn bỏ qua chuyện này. Nhưng ở thời điểm hỗn độn trăng chưa lặn mặt trời chưa ló này, Tiểu Xuân đột nhiên nhận ra điều này.
Hạ Hàm Chi cười nhạt nhìn Tiểu Xuân.
“Cô nương, hoàn hồn.”
Tiểu Xuân đột nhiên phản ứng lại, nàng hít sâu một hơi, hét lớn.
“Đứng lên! Cùng đi—-!”
Mọi người: “….”
Mọi người đều bị tiếng hét đinh tai nhức óc này của Tiểu Xuân hù dọa, đôi môi Ngô Sinh run run cả buổi trời, không biết muốn gì.
Hạ Hàm Chi cũng dường như bị dọa, vẻ mặt y cứng ngắc.
“Các người đi trước đi, tí nữa ta sẽ đến.”
Tiểu Xuân: “Hôm nay người tỉ võ là huynh, sao huynh không hề quan tâm gì vậy? Huynh nắm chắc mười phần thắng rồi à?”
Hạ Hàm Chi nghe Tiểu Xuân nói, bỗng nhiên cúi đầu, kề gần sát mặt Tiểu Xuân. Tiểu Xuân bị động tác đột ngột của y làm hết hồn, không nói tiếng nào.
“Tiểu Xuân, ta hỏi cô….” Hạ Hàm Chi dùng giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe thấy, nói với Tiểu Xuân: “Trong cuộc tỷ thí này, ta và Vệ Thanh Phong, cô nghĩ ai sẽ thắng?”
Tiểu Xuân không hề nghĩ ngợi, mở miệng: “Đương nhiên là đại—-”
“Suỵt, cô nghe ta nói hết đã….” Hạ Hàm Chi vươn ngón trỏ thon dài, khẽ đặt trên môi Tiểu Xuân: “Ta và y, đều mơ tưởng đến một thứ, mục đích cũng không khác biệt lắm, nhưng có một chuyện y không biết…..”
Tiểu Xuân theo bản năng hỏi: “Chuyện gì?”
Hạ Hàm Chi không đáp lại lời nàng, hỏi ngược lại: “Tiểu Xuân, cô có nhớ ta đã từng dạy cô những gì không?”
Tiểu Xuân: “Không nhớ rõ.”
Hạ Hàm Chi: “Đừng làm loạn.”
“Được rồi.” Tiểu Xuân gãi gãi mặt “Đã dạy ta kiếm pháp.”
Hạ Hàm Chi: “Ta đã nói gì?”
Tiểu Xuân cúi mắt, liếc cỏ dại trên đất, trả lời cho có lệ: “Thì là mấy thứ đó thôi.”
“Tiểu Xuân.” Hạ Hàm Chi gọi tên nàng. Tiểu Xuân giương mắt, vừa lúc chạm phải ánh mắt của Hạ Hàm Chi. Ánh mắt của Hạ Hàm Chi vô cùng thật lòng.
“Ta nói rồi, trên đời này có vô số kiếm, kiếm pháp cũng rất nhiều, nhưng không phải mỗi loại đều phù hợp với cô. Thật ra thì đó là một đạo lý rất đơn giản, ai cũng rõ nhưng không phải ai cũng chịu thừa nhận. Thứ mà chúng cùng tranh đoạt, không phù hợp với Vệ Thanh Phong.”
Tiểu Xuân không vui, nàng mất mặt nói: “Sao hả, không thích hợp với huynh ấy chẳng lẽ thích hợp với huynh sao?”
Hạ Hàm Chi cười nhạt, cười đến mức ánh mắt trở nên sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt Tiểu Xuân.
“Việc thứ đó thích hợp với ta cũng giống như việc thứ đó không thích hợp với y vậy, cũng chẳng ai thừa nhận.”
Tiểu Xuân nhe răng: “Có cái gì đâu! Có ai để ý đến việc thích hợp hay không thích hợp chứ, có bản lãnh thì đi đoạt lấy đi!”
Hạ Hàm Chi bình tĩnh nói: “Cô để cho ta đoạt à?”
Tiểu Xuân: “Sao hả?”
Hạ Hàm Chi khẽ cười một tiếng: “Được rồi, đi thôi.”
Tiểu Xuân khó hiểu liếc y một cái, xoay đi trở lại vào trong sân, vừa quay qua đã thấy Mai Như đứng đó ngủ gục.
Thật ra thì nàng cũng không phải đang đứng ngủ, chỉ là cả thân thể đều ngã lên người Lý Thanh, Lý Thanh không biết làm thế nào, đành dùng hai tay đỡ lấy n