Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341932

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1932 lượt.

gồi xa quá, nàng chẳng nghe được gì cả.
“Sao hả sao hả, họ nói gì vậy?” Tiểu Xuân chồm chồm về phía trước, Lý Thanh túm góc áo của nàng, không để cho nàng chồm ra xa hơn. Hắn khẽ nói: “Y bảo không muốn đấu nữa.”
“Ai cơ?” Tiểu Xuân lúc này mới nhớ đến Lý Thanh không phải là người, thính giác của hắn rất nhạy cảm. Tiểu Xuân kề sát Lý Thanh bên cạnh “Ngươi nói ai không muốn đấu cơ?”
Lý Thanh: “Y.”
Tiểu Xuân: “….” Nàng biết Lý Thanh ngốc, không thể phân biệt tên người, nàng đổi cách thức hỏi hắn: “Là người ở cùng với chúng ta hay là người chúng ta gặp ở cuộc thi?”
Lý Thanh há mồm, sửng sốt một lúc, sau đó cúi đầu, buồn bực nói: “Người ở cùng.”
“Ồ ồ, là Hạ Hàm Chi.”
Tiểu Xuân vỗ vỗ vai Lý Thanh: “Ngươi đừng đùa, bọn họ nói gì, nói cho ta nghe với.”
Lý Thanh còn muốn chơi, Tiểu Xuân tức giận nhéo hắn một cái, Lý Thanh kêu ùng ục một tiếng, sau đó nghiêm túc thuật lại cho nàng nghe.
Sau khi Hạ Hàm Chi nói mình không muốn đấu nữa, Vệ Thanh Phong nói: “Ban đầu là ngươi muốn tỷ võ, bây giờ ngươi lại nói không muốn đấu.”
Hạ Hàm Chi khoanh tay, thản nhiên nói: “Dù sao, tất cả những gì nên hiểu ta đều đã hiểu, đấu hay không đấu cũng không có gì khác biệt.”
Vệ Thanh Phong giương mắt nhìn y: “Thế nào là điều nên hiểu, thế nào là điều không nên hiểu?”
Hạ Hàm Chi không đáp lời y, mà tiến lên hai bước, y và Vệ Thanh Phong chỉ cách nhau một bước ngắn. Hạ Hàm Chi khẽ cúi người dò xét, y hơi thấp hơn Vệ Thanh Phong một chút, lúc đi qua, môi vừa lúc kề sát tai của Vệ Thanh Phong.
Người có ngồi gần hơn nữa cũng không thể nghe được cuộc nói chuyện giữa bọn họ.
Nhưng đối với Lý Thanh mà nói thì đây chỉ là chuyện nhỏ.
Hạ Hàm Chi thản nhiên nói bên tai Vệ Thanh Phong: “Ngươi không thể đoạt được “nó”, cho dù ngươi có đoạt được, cũng không thể dùng được, cần gì phải tranh với ta chứ.”
Vệ Thanh Phong vẫn đứng thẳng người, ánh mắt y nhìn thẳng về phía trước, mắt không hề gợn sóng.
“Hạ Hàm Chi, không phải tất cả mọi chuyện trên đời đều có thể như ý muốn của ngươi.”
Hạ Hàm Chi đứng thẳng người, y lẳng lặng nhìn về phía Vệ Thanh Phong. Một lúc lâu sau, y nhếch khóe môi, cười nhạt. Vừa cười, y cũng đưa tay chậm rãi đặt tên thân kiếm Tinh Hà.
“Đã như vậy, thì đến đây đi.”
Tay Vệ Thanh Phong cũng đặt trên Đoạn Đào. Y lẳng lặng nhìn Hạ Hàm Chi, trầm giọng nói: “Trận này, ngươi dùng gì làm vật cược?”
Hạ Hàm Chi cười nói: “Tiết kiệm chút sức lực đi, lẽ nào ngoài “nó” ra, ngươi còn có vật khác muốn cược sao?”
Đối với nụ cười chế giễu của Hạ Hàm Chi, vẻ mặt Vệ Thanh Phong không hề đổi sắc.
“Có.”
Lúc này đến phiên Hạ Hàm Chi cảm thấy kì lạ. Y đè tay lên chuôi kiếm, nhìn Vệ Thanh Phong, chờ câu nói tiếp theo của y. Ánh mắt Vệ Thanh Phong bình thản nhìn Hạ Hàm Chi.
“Ta và ngươi đều biết, trận đấu này, bất kể ai thắng, đối phương cũng sẽ đều không từ bỏ. Cho nên, thay vì làm việc tranh đoạt vô vị này, ta muốn cược vật khác.”
Hạ Hàm Chi: “Nói.”
Vệ Thanh Phong dừng một chút, dường như không biết nên mở miệng thế nào. Y nhìn Hạ Hàm Chi, khẽ cau mày nói: “Ngươi không nên tự mình chọn đệ tử. Kiếm Các chưa từng có tiền lệ như thế.”
“?”
Hạ Hàm Chi bị câu nói khó hiểu này của Vệ Thanh Phong làm sửng sốt. Y suy nghĩ một chút nói: “Cũng không phải “nó” ở chỗ ta thì là của ta, sao hẹp hòi dữ vậy hả?”
Chẳng biết vì sao, Vệ Thanh Phong lại càng nhíu mày, giọng nói của y bình tĩnh, nói ngắn gọn: “Ta không nói “nó”!”
“….” Hạ Hàm Chi nheo mắt lại, vẻ mặt y bắt đầu thay đổi liên tục. Trong đầu y nghĩ đến một khả năng, sau đó lại cảm thấy đầu lưỡi hắn hơi đau.
“Không lẽ ngươi muốn….”
Vệ Thanh Phong xen ngang lời y: “Ta thắng, giao người cho ta.”
Hạ Hàm Chi lúc này thật sự bị bất ngờ. Bất quá, y nghĩ lại, cảm thấy điều này Vệ Thanh Phong nói cũng không sai.
Có lẽ Vệ Thanh Phong biết quan hệ giữa Tiểu Xuân và Lý Thanh, có được Tiểu Xuân thì coi như nắm được phân nửa của Lý Thanh rồi.
Nghĩ đến đây, Hạ Hàm Chi khẽ cười một tiếng.
“Tới Kiếm Các đã lâu, ta vẫn chưa từng gọi ngươi một tiếng đại sư huynh, bây giờ cũng nên xem lại rồi.” Hạ Hàm Chi vờ vịt gật đầu một cái với Vệ Thanh Phong: “Đại sư huynh, ngươi cao tay.”
Vệ Thanh Phong không nói gì, keng một tiếng, Đoạn Đào đã được rút ra khỏi vỏ.
Ngay lập tức, Đoạn Đào như xé gió vung ra, xuất hiện trong tay Vệ Thanh Phong. Thân kiếm Đoạn Đào rất dài, toàn thân màu nâu đen. Kiếm Đoạn Đào vô cùng u tối, cho dù dưới ánh mặt trời chói chang, cũng không hề có chút ánh sáng nào tỏa ra.
Vệ Thanh Phong bình tĩnh nói: “Đoạn Đào không dùng để tỷ võ, hôm nay, xem như phá lệ.”
Hạ Hàm Chi không tỏ vẻ gì: “Vinh hạnh.”
Vừa dứt lời, tay phải y lập tức vung ra, kiếm Tinh Hà vốn đang ở bên tay phải của y, y thuận tay rút kiếm ra. Ngay lập tức, mũi kiếm nhọn hoắc nhắm thẳng về phía Vệ Thanh Phong.
Vệ Thanh Phong: “Đắc tội.”
Hạ Hàm Chi: “Xin phụng bồi.”
Nhiều lời nữa thì cũng vô dụng, Vệ Thanh Phong chém một nhát, Hạ Hàm Chi đưa ngang kiếm chống đỡ. Mọi người thấy như hoa cả mắt, lúc nhìn kĩ lại, Đoạn Đào và Tinh H


XtGem Forum catalog