Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341941
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1941 lượt.
g được, ngươi cưỡi ngựa này đi.”
Mai Như và Lý Thanh thì khỏi nói, vẫn luôn ở cạnh Tiểu Xuân, Hạ Hàm Chi thì cứ dính chặt như sam, đuổi thế nào cũng không chịu đi, Lưu Viễn Sơn thấy Tiểu Xuân thì lại cứ nói chuyện tới nói chuyện lui, Vệ Thanh Phong không nói nhiều lắm, nhưng y lúc nào cũng đi gần Tiểu Xuân.
Ngoài Trần Bì đánh xe cho Đại Tông sư, chỉ còn lại Trương Trị. Trương Chưởng viện hóa ra là một người thích náo nhiệt, thấy cả đám người đi bên đó liền sáp vào,
Lưu Viễn Sơn lại nói chuyện mà mình vẫn canh cánh trong lòng, chính là chuyện Tiểu Xuân đến Thanh Đào viện.
“Sao muội không nói với đại ca đã đi rồi, sao mà đi xa thế, đại ca không đi thăm muội được.”
Tiểu Xuân muốn nói, chuyện này thật ra là vì….
“Không cẩn thận….nên đi qua thôi.”
“Aizzz…” Lưu Viễn Sơn nhíu chặt mày than thở, Hạ Hàm Chi đứng cách đó không xa hờ hững nhìn y, vẻ mặt Lưu Viễn Sơn lập tức trở nên không tốt lắm. Tiểu Xuân sợ hai người này giương cung bạt kiếm, vội đổi để tài.
“Hôm nay chúng ta, chúng ta đi đến đâu vậy nhỉ?”
Vệ Thanh Phong trả lời nàng, đoạn đường này là do y chịu trách nhiệm. Y nói với Tiểu Xuân: “Chúng ta đi đường gần, trước tiên sẽ đến trấn Xảo Lai, sau đó đi qua núi Kiều, đi vào trung tâm của trung nguyên.” Y giải thích “Đường này không phải đi qua thành trì, là đường nhanh nhất rồi.”
“Ồ ồ.” Tiểu Xuân không biết gì về đường xá cả, bất quá, nàng tin rằng, điều Vệ Thanh Phong nói thì nhất định là đúng.
“Hôm nay e là không đến trấn Xảo Lai kịp rồi, chắc là phải qua đêm trên núi.”
“Được rồi, chúng ta mang rất nhiều lương khô mà, qua đêm ở đâu cũng không thành vấn đề.”
Thấy Tiểu Xuân phối hợp như thế, Vệ Thanh Phong nhìn nàng cười một cái, Tiểu Xuân nhếch miệng, vui vẻ rụt cổ lại.
Chân Mai Như khẽ thúc vào bụng ngựa, nhanh chóng đi đến cạnh Tiểu Xuân, nàng khẽ nói: “Đừng cười nữa, còn cười ngốc nữa là tên to con kia đi xuống sông luôn bây giờ.”
Tiểu Xuân ngạc nhiên quay đầu lại, phát hiện Lý Thanh đi lệch đường.
“Bên này! Lý Thanh! Bên này!”
Nàng kêu vừa kịp lúc, Lý Thanh lập tức rẽ vào lại.
Tiểu Xuân phát hiện nàng không thể tùy tiện buông tay ra, cho dù lúc cưỡi ngựa nàng cũng đưa một tay ra kéo lấy hắn.
Suốt đường đi Lý Thanh đều rất lơ mơ.
Không chỉ suýt nữa đi lạc, có đôi khi hắn đang đi lại tự nhiên đứng khựng lại, hoặc là đột nhiên nghe được âm thanh gì đó thì lại sững sờ ngẩn người. Khi họ đi ngang qua quán trà nhỏ trên đường núi, bên trong có mấy người hay đi đó đây đang ngồi, Lý Thanh nghe thấy tiếng tách trà va vào nhau, cùng với tiếng gọi của chủ quán, thì lại đột nhiên đứng đờ người tại chỗ.
Mọi người vô cùng khó hiểu, Đại Tông sư lên tiếng nghỉ ngơi một chút. Họ đi vào quán trà, mua mấy chén trà lạnh giải khát.
Tiểu Xuân kéo Lý Thanh ngồi cạnh mình, đưa nước trà cho hắn, khẽ nói: “Huynh uống không?”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Tiểu Xuân cười hắc hắc, kề chén trà ngay miệng hắn, Lý Thanh liền uống một ngụm.
“Sao hả, khác nước ở núi Bạc Mang à?”
Lý Thanh liếm liếm môi, gật gật đầu.
Tiểu Xuân rót nước đầy chén, lại đưa cho Lý Thanh uống.
“Uống nhiều nước một chút, sao lần này huynh ra ngoài lại có vẻ càng lúc càng ngốc rồi?”
“Không có mà.” Mai Như ở bên cạnh thản nhiên nói: “Vẫn thế thôi.”
Tiểu Xuân nhìn nàng, nói: “Hắn cứ ngẩn người mấy lần, tỷ không thấy à?”
Mai Như cười một tiếng, nói: “Muội biết bây giờ hắn đang cảm thấy thế nào không?”
Tiểu Xuân lắc đầu.
Mai Như nói: “Hắn được hình thành nên ở núi Bạc Mang, đã quen với không khí ở núi Bạc Mang. Bây giờ đi khỏi đó, hắn còn cảm thấy xa lạ với mọi chuyện xung quanh thôi.”
Tiểu Xuân kinh ngạc nói: “Ảnh hưởng lớn đến vậy à?”
“Ừm….” Mai Như suy nghĩ một chút “Thật ra thì cũng không ảnh hưởng quá lớn, chỉ là hắn…..tình trạng bây giờ của hắn, muội cũng biết đó.” Vốn đã ngốc rồi, thay đổi nơi chốn lại càng khiến hắn u mê.
Tiểu Xuân yên lặng, nàng nắm tay Lý Thanh dưới bàn, giống như đang bảo hắn, đừng lo.
Khi họ đang ngồi tán gẫu, Vệ Thanh Phong đi đến. Quán trà ở đây nhỏ, chỗ ngồi cũng ít, Mai Như, Tiểu Xuân và Lý Thanh ngồi cùng nhau, những người khác đều tản ra ngồi ở các chỗ khác nhau. Vệ Thanh Phong đi đến nói với Tiểu Xuân: “Nghỉ ngơi tốt chưa?”
Tiểu Xuân cười nhìn y: “Bọn muội cũng không có gì, lúc nào cũng có thể đi.”
Vệ Thanh Phong gật gật đầu, y không nói, nhưng cũng không có ý muốn đi. Ở quán trà đơn sơ này, Vệ Thanh Phong phải cúi đầu mới không bị đụng nóc quán trà, thân hình y cao lớn nên không thể đứng thẳng được. Tiểu Xuân do dự một chút, nói: “Đại sư huynh, có phải huynh, huynh muốn cùng uống trà với bọn muội không?”
Vệ Thanh Phong nhanh chóng nói: “Được.”
Mặt Mai Như không tỏ vẻ gì nhìn Tiểu Xuân, ý bảo “ở đây làm gì còn chỗ”, Tiểu Xuân không nhìn nàng, đẩy nàng qua phía kia một chút. Mai Như bị đẩy qua ngồi băng ghế bên cạnh, nàng vịn cạnh bàn kêu lên: “Ngã mất ngã mất!”
Vệ Thanh Phong ngồi xuống chỗ Tiểu Xuân vừa chừa ra. Thật ra thì người sáng suốt đều có thể nhìn ra tư thế của y chẳng giống ngồi tí nào, nửa người y dồn sức n