Tác giả: Ôn Sưởng
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 134987
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/987 lượt.
mặt cô đến bên tai, rồi hôn lên đôi mắt đỏ ngầu của cô. Có muốn con cái hay không hình như bây giờ không phải lúc nên kiên trì, nhưng ông trời, đừng để cô ấy khóc nữa, trái tim con không chịu nổi.
Thẩm Châm vươn tay che mắt anh, đến gần hôn anh, cái mũi, khuôn mặt, bờ môi, chiếc cằm, nụ hôn ấm áp rời khỏi nhưng bàn tay lại không buông xuống, Thẩm Châm động đậy khéo môi, khi phát âm chỉ có cái miệng chuyển động, không có âm thanh, Cố Tích Hoa chỉ cảm thấy thỉnh thoảng có luồng khí lướt nhẹ qua, anh không nghĩ ra đó là gì, sau đó ánh mắt liền lấy lại ánh sáng, anh trông thấy nụ cười và ánh mắt trong veo của Thẩm Châm, viền mắt vẫn đỏ, trên trán còn đổ mồ hôi, nhưng không thấy vẻ yếu ớt của ban nãy.
“Sau này em không được khóc nữa.” Anh nói.
Thẩm Châm nghĩ nghĩ, rồi lắc đầu.
Cố Tích Hoa đưa ra khuôn mặt lạnh lùng: “Không được khóc.”
Thẩm Châm bĩu môi, đối với người đàn ông ngoài mạnh trong yếu cô chẳng sợ chút nào —— “Ngày kết hôn nhất định sẽ vui mà khóc.”
Cố Tích Hoa kéo cô vào trong lòng lần nữa: “Em biết anh chỉ cái gì, Thẩm Châm.”
Cô ở trong lòng anh tham lam hít một hơi lớn, tất cả đều là mùi hương của Cố Tích Hoa, cô cười cười: “Em biết rồi.”
Sao lại gặp được anh chứ, Thẩm tiên sinh.
Ở trong xe thân mật một hồi hai người mới đi ăn cơm, lúc đi qua rạp chiếu phim chợt nhớ tới hai người chưa từng cùng nhau xem phim lần nào vì thế họ ngừng xe lại coi lịch chiếu phim, tìm được một bộ phim hai người đều cảm thấy ổn rồi mua ghế tình nhân, thời gian là tám giờ bốn mươi tối, vừa khéo có thời gian trống để đi dùng bữa. Bên cạnh rạp chiếu phim không có cửa tiệm nào đặc biệt, tiệm cơm Tây không ít, nhưng Thẩm Châm chẳng thích ăn bò bít-tết máu me, hoàn cảnh gì đó không thể làm cơm ăn, chỉ cần hai người yêu nhau, đi đâu cũng có bầu không khí, huống chi hiện tại cũng mọc lên những quán ăn Trung Quốc, cửa tiệm có hoàn cảnh yên tĩnh lại thời thượng ở đâu cũng có, không nhất thiết phải chạy tới những chỗ xa hoa, hơn nữa Thẩm Châm không phải là người chú trọng bầu không khí dùng bữa, nếu không chú trọng, cô thật cảm thấy bầu không khí náo nhiệt ầm ĩ tại quán lẩu rất tốt.
Cố Tích Hoa không ăn cay, dù ăn cũng không thể quá cay, cô rất thích món lẩu, hỏi thử Cố Tích Hoa chịu nổi không? Nghĩ tới nghĩ lui, Thẩm Châm quyết định vẫn không ăn cay là được. Bên cạnh rạp chiếu phim có nhiều tiệm thức ăn nhanh, hai người vào McDonald, Thẩm Châm nghĩ rằng tuỳ tiện ăn là được, chỉ cần ăn với anh thì ăn gì đã không còn quan trọng. Cố Tích Hoa tất cả đều nghe theo Thẩm Châm, cô vui là được rồi.
Hai người mua đồ ăn rồi ngồi trong tiệm trò chuyện câu được câu không, Thẩm Châm quen quan sát người xung quanh.
Khách tới đây thường thường là đi cùng con nít, trẻ con bốn năm tuổi cầm hamburger cắn từng miếng, tương cà chua dính trên mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, đôi mắt giống như trái nho đen, ngây thơ lại đáng yêu. Cô luôn thích con nít.
Nhưng thật sự không quyết định sinh con.
Tiệc rượu thiệp cưới hội trường bánh kẹo cưới anh có thể bảo người khác lo tất cả, thử áo cưới…
Thẩm Châm phớt lờ, bộ dạng như oán phụ lẩm bẩm nhìn anh, mở to mắt nhìn anh chăm chăm.
Cố Tích Hoa vui vẻ, xoa tóc cô giống như vuốt ve con cún nhỏ: “Làm gì?”
Cầu hôn đó! Trong lòng Thẩm Châm hò hét, chưa cầu hôn thì tại sao phải đi thử áo cưới? Cầu hôn cầu hôn cầu hôn cầu hôn…
Cái này hoàn toàn chỉ là hình thức, cha mẹ hai bên đã gặp mặt, thiệp cưới đã in xong, tiệc rượu cũng đặt rồi, còn thiếu một danh sách khách mời tiệc cưới của hai bên… Không cầu hôn em sẽ không gả sao?
Thẩm Châm mặc kệ, cô muốn cầu hôn.
Đừng trách cô, một người phụ nữ nếu yêu một người đàn ông, tất nhiên là mong đợi được cầu hôn…
Nếu hiện tại Thẩm Châm không muốn đi thử, vậy sau này hẵng nói, đúng lúc có thể chờ mùa áo cưới mới nhất, cũng có thể tìm kiếm nhà thiết kế đặt làm áo cưới, tại khoảnh khắc này trong cuộc đời, xa xỉ một chút cũng chẳng sao. Cố Tích Hoa nghe theo cô thôi.
Hai người ăn xong thì đi xem phim, một bộ phim hài kịch tình yêu ấm áp lãng mạn, là phim Mỹ, diễn viên chính và tình tiết phim cũng ổn, không nhàm chán cũng rất nghệ thuật, nhưng mà…
Cảnh diễn thân mật hơi quá trớn…rất cuồng nhiệt…rất mãnh liệt…
Xé quần áo dã chiến…quá dâng trào…
Toàn thân Thẩm Châm cứng ngắc, cảm thấy người nào đó đang kề sát mình rất nóng… Hơi thở của người nọ còn cố tình phả trên cổ cô… Cảm thấy tiếng thở dốc ồ ồ trong phim giống như kề sát bên tai… Bình thường Thẩm Châm xem phim còn mạnh bạo hơn thế này, nhưng là một mình cô xem, hoặc xem cùng cô bạn Tống Thanh Vãn, tự nhiên thoải mái, ngẫu nhiên còn bình luận chút ít, nhưng hiện tại…
…Không giống vậy đâu… Ngồi bên cạnh là người đàn ông, chính là người đàn ông thân thiết nhất với cô từ trước đế nay…
Thẩm Châm mất tự nhiên động đậy, giả vờ muốn đứng lên từ trong lòng anh, không biết khi nào thì bàn tay của người nào đó đã trên vòng eo, quấn lấy chặt chẽ, Thẩm Châm mới đứng lên một chút thì đã bị kéo trở về