XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thẩm Tiên Sinh, Cố Phu Nhân

Thẩm Tiên Sinh, Cố Phu Nhân

Tác giả: Ôn Sưởng

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 134980

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/980 lượt.

h.
Lúc bưng đồ ăn lên bàn, Cố Tích Hoa đi qua giúp đỡ, con gái nhà bà ăn cay bà biết, vì thế đương nhiên có thể nhìn ra Cố Tích Hoa đặt đồ ăn Thẩm Châm ưa thích gần chỗ của cô, món canh trứng nhồi củ cải vốn đặt khá xa, sau đó bởi vì cần chỗ đặt thêm một món nữa, vì thế Cố Tích Hoa đứng dậy múc một bát canh lớn cho Thẩm Châm, đó là canh giải nhiệt hạ hoả. Bà Thẩm cố ý nấu cho con gái nhà mình thích ăn cay, ông Thẩm sống hơn nửa đời người cũng chẳng biết canh trứng nhồi củ cải có ích lợi gì, nhưng Cố Tích Hoa lại biết, hiển nhiên là vì phương diện ở chung lâu dài với Thẩm Châm.
Người không ăn cay rất dễ dàng nhìn ra, nhưng trên bàn cơm Cố Tích Hoa không hề đề cập đến, cay hay không ăn anh đều ăn, hơn nữa cách ăn uống càng thiên về những món cay. Điều này khiến bà Thẩm hoảng hốt nghĩ rằng thằng bé này là đang thử thay đổi thói quen ẩm thực của mình để hợp với Thẩm Châm.
Vừa nghĩ thế, bà liền mềm lòng.
Là người đàn ông tốt. Bà Thẩm hài lòng nhoẻn miệng cười.
Đây là phòng ngủ của Thẩm Châm trước khi dọn ra ngoài đi làm, phía sau cửa còn dán chữ viết nguệch ngoạc “Cố lên, Thẩm Châm”, màu đỏ chói lọi, viết đậm lại lớn, Thẩm Châm viết hồi cấp ba nên nét chữ còn non nớt. Cố Tích Hoa ngắm nhìn căn phòng hơn hai mươi mét vuông này, thấy hình chân dung của Thẩm Châm dán trên tường, nhìn như là năm lớp chín, tóc không dài bằng bây giờ, cũng không uốn xoăn, tóc dài thẳng tắp, trẻ tuổi hồn nhiên. Anh cũng trông thấy những quyển sách giáo khoa và một ít sách tài liệu từ hồi tiểu học đến cao trung được xếp gọn gàng, trên mỗi quyển sách đều viết nắn nót “Thẩm Châm”, nét bút xinh xắn ngay thẳng. Còn có chiếc đèn bàn sực nức mùi học trò, quyển vở đa dạng, đủ loại bút viết xinh xắn…
Thẩm Châm nằm sấp trên giường, nhìn theo bóng dáng của Cố Tích Hoa di chuyển.
Bạn có biết đây là cảm giác kỳ diệu biết bao không?
Thời học trò của cô không có anh, nhưng cô từng tưởng tượng đến anh vào thời gian đó —— tương lai có một ngày, sẽ có một người đàn ông xem bạn như vật báu, anh cho bạn tình yêu, xem ảnh hồi nhỏ của bạn, đọc nhật ký thời học trò của bạn, tưởng tượng quá khứ của bạn, buồn cười vì vẻ hồn nhiên ngớ ngẩn của bạn, hiểu biết tình cảm thiếu nữ của bạn, chua xót tiếc nuối vì anh đã bỏ lỡ thời gian thanh xuân của bạn, anh đặt xuống một nụ hôn dịu dàng trên trán bạn, thầm thì nói lời âu yếm…
Nhất định là cách thổ lộ của mình không đúng… Thẩm Châm mơ mơ màng màng suy nghĩ —— vì sao một phút trước người kia còn dịu dàng vô hạn, sau đó trong nháy mắt liền nhào qua đây sắc tính quá trớn?
“Thời gian dịu dàng đã nói đâu?” Thẩm Châm bắt lấy kẽ hở mà thở hồng hộc lên án.
“Ai nói với em chứ?” Cố Tích Hoa nhướng mày, bàn tay to tiếp tục châm dầu vào lửa người dưới thân.
Thẩm Châm: “………..”
“Chiếc giường này, bàn học kia, từng góc của căn phòng này… Anh đều muốn đè em lên… Thẩm Châm, đây là phòng của em…” Anh chưa bao giờ hiện diện trong quá khứ của em, anh điên cuồng muốn lưu lại dấu vết và mùi hương của mình. Em là của anh, đợi anh trong quá khứ, hiện tại thuộc về anh, sau này chỉ có anh.
Thẩm Châm không biết rằng từng chỗ trong căn phòng này mà cô để lại dấu vết đối với Cố Tích Hoa mà nói chính là xuân dược.
“Cố Tích Hoa, Cố Tích Hoa, Cố Tích Hoa…” Thẩm Châm lẩm bẩm, “Ưm….a….” Chịu không nổi, người đàn ông vô lại này, càng ngày càng được voi đòi tiên… Thẩm Châm nghĩ rằng, nếu không dừng tay có lẽ sẽ gặp sự cố…
“Phu nhân, vi phu cần giải toả…”
Vì thế tay trái của Thẩm Châm cũng chịu chung số phận với tay phải T T………
Buổi sáng khi Thẩm Châm thức dậy, cô phát hiện mình được khoá trong lồng ngực an toàn ấm áp, trong không khí tất cả đều là mùi hương của Cố Tích Hoa, hơi thở của anh phả trên mặt cô, lông tơ trên mặt ngứa ngáy, lại khiến người ta vô cùng yên tâm. Cô chưa từng yêu đương, lần đầu hôn môi, lần đầu nắm tay, lần đầu dựa gần người khác phái như vậy, tất cả đều là Cố Tích Hoa. Mặc dù bản chất chẳng ngây thơ gì, không có chút nào khiến cô cảm nhận được cảm giác đơn thuần khờ dại của mối tình đầu như người ta nói, thế nhưng, tất cả những điều này đều khiến cô hạnh phúc. Cô khát khao mọi thứ của người đàn ông này, cô lưu luyến mùi hương của anh, chẳng có lúc nào là không muốn dính chặt với anh. Chỉ cần là anh, làm cái gì cũng được.
Thẩm Châm cọ cọ trong lòng anh, thoải mái lại thích ý.
“…Buổi sáng đàn ông rất dễ bộc phát thú tính.” Anh nói, bàn tay không an phận trượt vào áo ngủ của cô, âm thanh khàn khàn tràn ngập từ tính.
Thẩm Châm vươn cánh tay mảnh khảnh nõn nà vòng qua cổ người nào đó, không lùi mà tiến tới, lại khiến Cố Tích Hoa có chút kinh ngạc —— “Học biết chủ động?” Âm thanh nghe như rất hài lòng.
Âm thanh Thẩm Châm lộ ra vẻ vui sướng khi người gặp hoạ: “…Đúng bảy giờ mẹ em nhất định sẽ đi vào.” Đây là thói quen của bà Thẩm, qua bảy giờ mọi người trong nhà đều phải thức dậy, Thẩm Châm nằm nướng, đúng bảy giờ bà Thẩm lập tức sẽ đến xốc chăn cô lên. A, bây giờ là sáu giờ năm mươi chín.
Tiếng bước chân dần dần đến gần.
Trong ngực Cố Tích Hoa là người con gái mề