Tác giả: Ôn Sưởng
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341048
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1048 lượt.
m mại, cô còn cố ý ôm lấy cổ anh, đùi dưới chăn còn vắt qua eo anh. Anh chàng Cố nào đó mới sáng sớm đã đổ đầy mồ hôi trên trán.
Tối qua nên ngủ ở sofa, anh suy nghĩ.
Tiếng bước chân đứng ở ngoài cửa, Thẩm Châm thu tay chân lại, ngoan ngoãn nhanh nhẹn nhắm mắt, mái tóc rối bời che đi khuôn mặt, nhưng không ngăn được khoé miệng nhếch lên.
Đi về sẽ trừng phạt em. Không trên đường cũng được. Cố Tích Hoa chỉ có thể nghĩ vậy trong lòng, chịu đựng ngọn lửa của cô nàng nào đó châm lên giờ đã biết điều không động tay chân nữa.
Thẩm Châm vốn tưởng rằng sẽ nghe tiếng cửa “cạch” vang lên, kết quả bà Thẩm chỉ đứng ngoài cửa một lúc, sau đó tiếng bước chân xa dần. Thẩm Châm ngơ ngác, mở to mắt nhìn Cố Tích Hoa đang cười như không cười, còn có đôi mắt sâu thẳm đang nhìn cô…
“…À thì…nên dậy thôi…” Thẩm Châm hơi sợ.
“…Còn sớm.” Sau khi biết bà Thẩm không đi vào, giọng điệu của người nào đó rất thảnh thơi.
“…Vậy anh ngủ thêm một lát…Em…” Một ánh mắt bay tới khiến cho câu nói run rẩy “Em dậy trước” ngoan ngoãn nuốt lại vào trong bụng. Giờ phút này trong lòng cô lên án bà Thẩm ngàn vạn lần… Rốt cuộc con có phải là con gái của bà không, bà Thẩm!!!
Ánh mắt u ám khiến Thẩm Châm vội vàng dính tới, vòng tay qua, gác chân lên, ra vẻ đáng thương: “Em sai rồi…Thẩm tiên sinh…” Sau đó cô như con nít mà hôn anh loạn xạ, cái miệng nhỏ nhắn hôn khắp nơi, như là chim gõ kiến, hôn đến nỗi ngọn lửa mà Cố Tích Hoa muốn dập tắt nay không thể làm được. Cô nhóc này biết mình sai chỗ nào rồi ư?
Thực ra Thẩm Châm suy nghĩ rất đơn giản, chẳng phải là buổi sáng muốn thân mật một chút thôi sao, ừ, cô chủ động, tha cho cô nhé? Vì thế sau khi hôn loạn xạ xong đôi mắt Thẩm Châm lấp lánh nhìn anh —— tha cho em đi tha cho em đi tha cho em đi…
Một sợi dây gọi là “lý trí” trong đầu Cố Tích Hoa chợt đứt đoạn… Anh kéo người qua hung hăng “chà đạp”…
Đợi lúc bọn họ đi xuống thì đã bảy giờ rưỡi, ông Thẩm ra ngoài tập thể dục dưỡng sinh vừa lúc trở về, bà Thẩm đã bưng bánh bao dầu cháo quẩy và sữa đậu nành lên bàn, thấy Thẩm Châm như cô vợ nhỏ đi theo sau Cố Tích Hoa, trên mặt còn mang theo đôi mắt óng ánh sóng nước má ửng đỏ, trong lòng bà hiểu cả.
Người trẻ tuổi mà, tinh lực tràn đầy.
Nhưng nên tiết chế một chút mới tốt.
Bà Thẩm quyết định tìm một cơ hội thích hợp nhắc nhở Thẩm Châm.
Trên bàn cơm, Thẩm Châm đang uống sữa đậu nành.
Bà Thẩm bình tĩnh hỏi: “Có cần thay ra giường không?”
Thẩm Châm “phụt” một cái phun sữa đậu nành đầy bàn, bị sặc đến mức ho dữ dội —— “Khụ…Không…không cần…khụ khụ…” Khuôn mặt cô đỏ bừng. Cố Tích Hoa vỗ lưng giúp cô thuận khí, sắc mặt vô cùng bình tĩnh: “…Uống cẩn thận.”
F*ck! Vấn đề ở đây không phải là uống cẩn thận đâu?! Thay ra giường?! Cái gì cũng chưa làm thì thay ra giường gì chứ! A hừ… mày nghĩ gì đấy Thẩm Châm!
Cố Tích Hoa vừa rót nước cho cô, rồi hầu hạ cô nàng từ từ uống, lại thuận khí, lúc này anh mới trở về chỗ ngồi của mình. Bà Thẩm ở một bên càng nhìn càng vui, cười đến nếp nhăn hiện lên mặt. Quả thật là một tri kỷ chu đáo tỉ mỉ, nha đầu nhà bà có vận cứt chó gì mới nhặt được một người đàn ông tốt như vậy về nhà.
Hai người ăn xong bữa sáng đều phải đi làm, không dây dưa nhiều nữa mà đi ngay. Lúc này bà Thẩm mới tháo mở món quà của con rể tương lai, khi chiếc hộp đóng gói tinh xảo được mở ra, tay bà Thẩm run lên —— quả thực không thể nào đẹp hơn nữa?!
Ông Thẩm vốn cho rằng quà tặng cho mình nếu không là thuốc lá nổi tiếng thì là rượu thượng hạng, hoặc là nhiều loại khác nhau, bởi vì gói đồ hơi to, kết quả vừa mở ra, khi phát hiện là một bộ dụng cụ câu cá nhập khẩu, ông quả thực yêu thích không buông tay. Cần câu này lấy đi câu cá ở hồ sen quả là phí của trời mà.
Đương nhiên cả nhà đều vui.
Hai người nếu muốn kết hôn, thì nhà cửa là thứ không thể thiếu. Sau khi về nước Cố Tích Hoa ở tại nhà Cố Nam Thành, anh chưa bao giờ nghĩ tới muốn về nước định cư, cũng không nghĩ rằng mình sẽ ở Trung Quốc thật lâu, bình thường khi về nước giải quyết việc công anh đều ở khách sạn, lần này là vì bà Triệu uy hiếp đoạn tuyệt quan hệ mẹ con mà buộc anh trở về Trung Quốc tìm vợ, thời gian ở lại khá dài nên anh tạm thời ở chỗ Cố Nam Thành, nếu muốn kết hôn anh cần phải mua nhà. Hơn nữa nghe ý tứ của Thẩm Châm, cô cũng không muốn di dân, vì thế Cố Tích Hoa suy nghĩ cho tương lai, quyết định quay về Trung Quốc phát triển. Đương nhiên đây cũng không phải là bây giờ mới cân nhắc suy xét, sau khi gặp Thẩm Châm lần thứ hai thì anh đã nghĩ đến chuyện này, bằng không bạn cho là vì sao anh lại bận rộn như vậy?
Thế nhưng ——
Trong chuyện mua nhà, hai người nảy sinh bất đồng rất lớn, hơn nữa ngọn nguồn của vấn đề khiến hai người chiến tranh lạnh một tuần.
Vì sao chứ?
Nguyên nhân sự việc là thế này ——
Hai người không sai, chỉ là quan điểm bất đồng, không phải ngồi xuống hiểu nhau tìm điểm chung là được sao. Hai người kết hôn, một người muốn con cái, một người không muốn con cái, điểm chung chỗ nào chứ? Hai