Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341440
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1440 lượt.
ăm như vậy, rốt cuộc, tình cảm của Lâm Liên Thành đối với cô là gì?
Từ nhỏ đến lớn, tính cách của Lâm Liên Thành luôn bá đạo, dù trong nhà hay ngoài đường, chẳng ai dám chọc giận anh ta cả, ai ai cũng chỉ có thể thuận theo anh ta, chỉ có cô là có thể không bị anh ta áp chế, hơn nữa, lần nào cô cũng là người chiến thắng.
Anh ta có thể bất chấp cảm nhận của vô số người, nhưng lại chỉ nhường nhịn riêng cô.
Thời gian ở Đài Loan, cách dăm ba hôm, anh ta lại gọi điện cho cô, nói đến khi chẳng còn gì để nói nữa mới thôi. Điều này khiến cô rất vui. Sau đó, cô trở về Đại Lục, khi xuống máy bay, anh ta còn đi đón cô, xách túi lớn túi nhỏ hành lý mang lên xe giúp cô, sau đó dặn dò lái xe nói, “Về nhà!”
Khi đó cô cảm thấy kỳ lạ, “Về nhà nào?”
“Đương nhiên là nhà anh”, anh ta nói một cách thản nhiên, rồi nhìn kỹ lại cô mấy lượt, “Em bị ngược đãi ở Đài Loan sao? Sao lại gầy thế này? Về nhà phải để mẹ anh tẩm bổ lại cho em mới được.”
Thực ra cô đâu có gầy, chỉ là thời gian qua, cô từ một cô bé đã trở thành thiếu nữ, mất đi vẻ bầu bĩnh của trẻ con, khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn, vóc dáng cao cao, cân đối toát lên thần thái của cô thiếu nữ trẻ trung.
Sau đó, anh ta luôn bên cô như hình với bóng, đến khi lên đại học cũng như anh ta nói, vượt nghìn dặm xa xôi cùng đến thành phố xa lạ ở miền Bắc này, chờ đợi sáu bảy năm liền.
Nghĩ kỹ lại, gần hai mươi năm cuộc đời này, anh ta chính là người ở bên cô hơn nửa quãng đường đó.
Không ngủ được, Lệ Quyên nằm giường đối diện với cô khẽ gọi, “Này, nghĩ gì thế? Tớ thấy cậu trở mình suốt cả đêm đấy.”
“Có một vấn đề khó nghĩ”, cô khẽ nói.
“Vấn đề gì khó nghĩ? Nói tớ nghe xem nào!”, câu này là của Trương Khả Quân nằm ở giường gần cửa.
Phòng ký túc có bốn người, trưởng phòng Kỷ Tư Điềm đã đi xem phim, lúc này, Thừa Ảnh mới phát hiện ra còn hai người nữa cũng không ngủ, liền ngồi dậy ôm đầu gối, tựa vào tường, “Có người tỏ tình với tớ.”
Đây vốn là chuyện chẳng có gì mới mẻ. Thường ngày phòng ký túc của họ luôn nhận được các kiểu thư tình, giấy nhắn tỏ tình, không thì cũng là gọi điện trực tiếp hoặc xông vào giao lưu.
Thừa Ảnh ngừng lại một lát, không kể tiếp, Trương Khả Quân phản ứng nhanh nhạy, nghĩ ngợi rồi đoán ngay, “Lẽ nào là Lâm Liên Thành?”
“Cuối cùng anh chàng đó cũng chịu thổ lộ rồi”, Lệ Quyên cũng ngạc nhiên.
Thừa Ảnh còn ngây người, sững sờ cả buổi mới lấy làm lạ hỏi, “Sao các cậu cứ như đã biết từ trước vậy?”
“Cả thế giới chỉ có cậu không biết thôi!”
“Thường ngày cậu nhanh nhạy là thế, sao trong chuyện này lại hồ đồ như vậy?”
“Chúng tớ đã nhận ra Lâm Liên Thành có ý đồ ‘bất lương’ rồi. Ban đầu mình tưởng cậu giả ngốc, ai ngờ cậu ngốc thật.”
“Đúng thế!”
Hai người bạn, mỗi người một câu như thể hát đối vậy. Cuối cùng Trương Khả Quân dứt khoát xuống giường, bật công tắc đèn “tách” một tiếng.
Cả căn phòng sáng trưng, Thừa Ảnh chói mắt không mở ra được, đành gục mặt xuống cánh tay, ai oán, “Cậu làm gì thể?”
Trương Khả Quân đã trèo xuống, đến bên cạnh cô, lấy vai huých huých, vẻ mặt hóng hớt, “Cậu nghĩ thế nào?”
“Cái gì nghĩ thế nào?”
“Có nhận lời anh ta không? Cả cái trường này, không tìm được người nào xứng với cậu hơn anh ta đâu. Hai người đứng bên nhau đúng là cảnh đẹp mê hồn nhất. Nếu các cậu chính thức yêu nhau, e là rất nhiều nam sinh, nữ sinh trong trường đều tan nát trái tim mất.”
Thừa Ảnh dở khóc dở cười, “Như cậu nói, rốt cuộc tớ và anh ta có nên chính thức yêu nhau không?”
“Có! Đương nhiên là có rồi”, Lệ Quyên xen vào, “Thanh mai trúc mã, trai tài gái sắc, quá lãng mạn, quá xứng đôi.”
“Nhưng tớ vẫn chưa nghĩ xong”, Thừa Ảnh tì cằm lên cánh tay, giọng nói có chút phiền muộn.
Thực ra, cô chưa bao giờ nghĩ đến phương diện này, đối diện với lời tỏ tình đột ngột lúc ban ngày, cô chẳng hề chuẩn bị tâm lý chút nào.
Trương Khả Quân quay đầu lại nhìn cô như nhìn người ngoài hành tinh, “Có thể làm bạn gái của Lâm Liên Thành là điều không ít nữ sinh mơ ước, cậu còn nghĩ ngợi sao? Hả? Có cần không?”
“Hết thuốc chữa rồi”, Trương Khả Quân thở dài, trước khi xuống giường còn uy hiếp cô, “Lâm Liên Thành có gì không tốt? Cần tướng mạo có tướng mạo, cần vóc dáng có vóc dáng, tao nhã lịch sự, gia thế lại tốt, không tìm được người thứ hai đâu. Cậu tự xem nên làm thế nào đi.”
Cô đã lấy chăn trùm lên đầu, buồn bã nói, “Lỡ thì cho lỡ luôn. Có gì ghê gớm chứ?”
Tuy nói như vậy, nhưng rốt cuộc cô vẫn không ngủ được.
Sáng sớm hôm sau, Kỷ Tư Điềm quay về, vừa mở cửa ra câu đầu tiên là, “Thừa Ảnh, tớ vừa thấy Lâm Liên Thành dưới lầu, đang đợi cậu à?”
Cô vô thức tỉnh táo lại, xuống giường chạy ra ban công xem. Người ta đang đứng ngoài cổng ký túc xá, một tay đút túi quần, tay kia xách túi.
Vì vẫn còn sớm nên không có nhiều người qua lại, thi thoảng có một hai người, cũng đeo túi xách tựa bên xe đạp đợi bạn gái, thế nên, anh ta đứng đó thể hiện quá rõ ý đồ.
Lâm Liên Thành cao ráo, lại chịu khó luyện tập thể thao nên vóc dáng rất cân đối, mặc đồ gì cũng đều đẹp. Ngày đầu thu, miền Bắc hơi lạnh l