Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341453
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1453 lượt.
iên, anh ta quay lại, cười nham hiểm với cô, “Nếu em muốn đến giúp thì anh cũng vui vẻ chấp nhận thôi.”
Lần này đến lượt cô bĩu môi, “Đừng có mơ!”
Hai người cứ đấu khẩu với nhau như vậy đến khi những người khác mang thuốc về, rồi lại đi bó bột cho Lâm Liên Thành. Cuối cùng, từ bệnh viện ra, anh ta kiên quyết không chịu nằm cáng khiêng, mà vịn vai hai người bạn di chuyển từng bước, từng bước rất khó khăn, song, vẫn còn tâm trạng đùa giỡn với cô, “Anh có bắt em dìu đâu. Sao lại buồn thế? Cứ như có người nợ em tiền vậy.”
Cô lườm anh ta một cái, không nói gì, ngồi xe đến tận ký túc xá nam mới hỏi, “Tối nay muốn ăn gì? Em mang đến cho anh.”
Anh ta nhìn cô, cười mà như không nói, “Cái gì cũng được.”
Cô “ừ” một tiếng, quay đầu bước đi. Kết quả, cô còn chưa về đến ký túc xá nữ thì đã nhận được tin nhắn của anh ta, chỉ mỗi câu ngắn ngủn: “Sao lại không vui?”
Cô không nói ra lý do nên cứ để mặc nó.
Tin nhắn thứ hai nhanh chóng đến: “Đau chân! Tối nay muốn ăn chân giò hầm.”
Cuối cùng, cô không nhịn được cười: “Ăn gì bổ nấy sao?”
Thực ra, cô chỉ giận anh ta không cẩn thận, đang yên đang lành lại để mình bị thương như vậy, ăn uống, sinh hoạt cũng phải nhờ người khác chăm sóc, lộ ra một chút bơ vơ hiếm thấy.
Cũng chính vì anh ta bơ vơ, khiến cô cảm thấy tâm trạng mình rối bời.
Buổi tối, khi cô mang đồ ăn đến, trong ký túc xá chỉ có một mình Lâm Liên Thành.
“Họ không muốn làm kỳ đà cản mũi”, anh ta giải thích chẳng hề nghiêm túc, nhân lúc không có ai, cuối cùng cũng có thể quan sát kỹ nét mặt của cô, mãi sau mới hỏi, “Tâm trạng tốt hơn chút nào chưa?”
“Ai nói tâm trạng em không tốt?”, cô không muốn thừa nhận, tự kéo ghế cho mình rồi cướp máy tính của anh ta xem phim truyền hình Mỹ.
“Có thể tối nay anh không ở đây”, Lâm Liên Thành bỗng nói.
“Tại sao?”, hỏi xong, cô mới kịp phản ứng, giường ký túc đều thiết kế trên tầng hai, phía dưới là bàn học, tình trạng của anh ta bây giờ thực sự là lên xuống cầu thang không tiện chút nào.
“Vậy tối anh ngủ ở đâu?”
Anh ta vừa ăn cơm vừa đọc tiểu thuyết, chẳng thèm ngẩng đầu lên, “Anh thuê phòng ở nhà khách của trường. Lát nữa em đi cùng anh.”
Đúng là đại thiếu gia, nhờ vả người khác mà cũng bá đạo như vậy.
Nhưng cô không có cách nào so đo với anh ta, đành ngoan ngoãn đưa anh ta đi thuê phòng.
Nhà khách ở ngay trong trường, bình thường nhà trường dùng để đón khách. Phong cảnh xung quanh rất đẹp, giá thuê cũng khá đắt, hầu như không có học sinh nào đến thuê.
Nhân viên phục vụ cầm chứng mình thư làm thủ tục trước quầy lễ tân, liếc nhìn hai người vài cái, cuối cùng đồng ý cho Lâm Liên Thành thuê một phòng đơn. Khi nhận thẻ phòng, mặt Thừa Ảnh bất giác hơi đỏ lên, Lâm Liên Thành chống khuỷu tay né sang một bên với bộ mặt cười mà như không, khiến người ta cảm thấy ngứa ngáy.
Một tay anh ta vịn vào vai cô, nhảy lò cò về phòng, vì luôn cười mỉm, hơi thở mát lạnh của anh ta cứ phả vào má cô.
Cô muốn tránh nhưng lại không được, vai cô đã bị anh ta giữ chặt, cuối cùng chỉ có thể hậm hực trừng mắt cảnh cáo anh ta, “Còn cười em nữa là em mặc kệ anh đấy.”
Anh ta chẳng thèm để ý, tràn đầy tự tin kết luận, “Em nhẫn tâm.”
Thái độ của anh ta khiến đầu óc cô rối bời, chỉ có thể thở dài, cuối cùng đưa ra phương sách tấn công, “Anh còn như vậy nữa, em lập tức gọi điện cho bố mẹ anh, bảo họ đến chăm sóc anh.”
Lúc này anh ta mới xuống nước cầu xin, “Đừng mà! Anh sợ nhất là họ đến làm phiền, đặc biệt là mẹ anh, nếu làm kinh động đến mẹ, anh sợ anh sẽ mất hết tự dọ mất.”
“Biết sợ rồi sao?”, cô mở cửa, ném anh ta xuống bên giường, “Vậy thì ngoan ngoãn một chút, đừng có bắt nạt em.”
“Anh đâu có?”, anh ta cười khì khì, tựa vào đầu giường, kề chiếc gối phía sau, nhìn cô bận rộn.
Đến khi nước sôi, gọt xong hoa quả, cô mới thở hổn hển nói, “Em đi đây. Mai anh muốn ăn gì?”
Anh ta không trả lời, đáy mắt phản chiếu ánh đèn đầu giường, trở nên đen láy lạ thường, nhìn cô im lặng không nói.
Ban đầu cô còn nghi hoặc, sau khi nhìn thẳng vào mắt anh ta thì bỗng có chút hoang mang. Lúc này anh ta nói, “Anh thật lòng đấy!”
“… Vâng”, cô đáp rất khẽ.
“Thế nên, em đã suy nghĩ xong chưa?”
Thực ra vẫn chưa đến thời hạn ba ngày, cô ngần ngừ rất lâu mới nói, “Nếu có một ngày chia tay rồi, liệu có đến mức làm bạn cũng không nổi không?”
Anh ta bật cười, “Đừng lo nghĩ làm gì. Chẳng ai biết được chuyện tương lai. Nghĩ nhiều cũng chẳng ích gì.”
Cô không nói thêm gì nữa, chỉ đứng cách mấy bước chân, anh ta nằm dài, nửa tựa vào đầu giường, tư thế thoải mái lười biếng, nhưng thực sự có chút nghiêm túc.
Từ nhỏ đến lớn, bao năm nay, trước mặt cô, chỉ có lúc này là anh ta nghiêm túc nhất, thậm chí còn có chút cảm giác chờ đợi và lo lắng.
Cô bỗng nhớ đến câu nói của bạn cùng phòng, muốn tìm một người hoàn toàn hiểu tính cách mình trên thế giới này thực sự là quá khó.
Cô và anh ta cùng trải qua bao năm tháng, từ thời thơ ấu đến thời niên thiếu, đến giờ đã sớm hòa hợp trên rất nhiều phương diện. Trong biển người mênh mông, không thể c