Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ta Đã Qua

Tháng Ngày Ta Đã Qua

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341441

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1441 lượt.

ạnh, anh ta mặc chiếc áo len đen thụng rất mỏng. Tay áo kéo lên tới khuỷu, lộ rõ cánh tay dài rắn chắc, so với mấy tên đầu tóc bơ phờ bên cạnh đúng là hoàn toàn trái ngược.
Cô nhìn anh ta, còn anh ta như có linh cảm, cũng ngẩng đầu lên, khóe miệng đẹp đẽ hơi nhếch lên, vẫy tay với cô một cách lịch sự.
Không biết từ lúc nào, Tư Điềm đã chen đến bên cửa sổ, nửa bò lên cửa sổ nhìn xuống, bình phẩm, “Chà chà! Dáng vẻ anh ta lẳng lơ quá!”
Thừa Ảnh rút điện thoại di động trong túi váy ngủ ra gọi cho anh ta, đầu bên kia vừa bắt máy, liền nghe anh ta lười biếng nói, “Mau xuống đi!”
Quả nhiên là đến tìm cô! Không khí ngoài trời hơi lạnh như thể vẫn còn khí ẩm và hơi sương, Thừa Ảnh mặc chiếc váy ngủ mỏng manh nên cảm thấy hơi lạnh, cũng không biết anh ta đứng như vậy dưới lầu bao lâu rồi?
Cô không khỏi cau mày, “Sao anh không gọi điện trước?”
“Vừa định gọi thì gặp bạn cùng phòng của em. Dù sao nhờ cô ấy nói với em thì anh đỡ mệt sức chứ sao?”
“Đồ lười biếng!”, cô mắng một tiếng rồi quay đầu đi thay đồ.
Kết quả, xuống dưới lầu cô mới biết anh ta mang đồ ăn sáng đến.
Đôi nhãn cầu của cô như sắp rơi ra, “… Đây không phải là phong cách của anh.”
Anh ta hiếm khi chịu khổ, ra vẻ nghiêm túc hơn, “Bữa sáng tình yêu của anh không phải ai cũng có thể ăn được đâu.”
Rất nhiều năm sau, khi trên mạng bắt đầu thịnh hành từ “bông đùa” này, Thừa Ảnh bỗng cảm thấy dùng từ này để hình dung nét mặt anh ta lúc đó quả là không gì thích hợp hơn.
Thực ra, cái gọi là bữa sáng tình yêu cũng chỉ là đậu nành và bánh bao, nhưng vì được gói ghém khá cẩn thận nên khi đến tay Thừa Ảnh, chúng vẫn còn nóng hôi hổi.
Cuối cùng những thứ này đều bị các bạn cùng phòng chia nhau hưởng hết.
Ăn đồ của người ta, tất nhiên là phải nói giúp người rồi. Lần này, Kỷ Tư Điềm gia nhập đội cổ vũ, cố gắng tâng bốc Lâm Liên Thành lên tận mây xanh.
Lúc ấy, Thừa Ảnh mới phát hiện ra đám nữ sinh này đều là những kẻ thấy sắc quên bạn. Kỷ Tư Điềm hài lòng uống hớp sữa đậu nành cuối cùng, hỏi, “Thường ngày, anh bạn Lâm có hay dậy sớm không?”
Thừa Ảnh lắc đầu, thật thà nói, “Không. Anh ấy thường ngủ đến gần trưa, hầu như chỉ lên lớp tiết cuối cùng của buổi sáng.”
Điều này là một trong những nguyên nhân khiến cô kinh ngạc, vì mang bữa sáng, anh ta đã phải phá lệ dậy sớm. Hơn nữa, con người này chưa từng có ý định lấy lòng bất kỳ cô gái nào. Anh ta chịu xách đồ ăn sáng đứng trước cổng ký túc xá nữ thật đáng để xem xét.
“Nhưng cứ thử yêu một thời gian đi!”, Lệ Quyên chân thành khuyên, “Muốn tìm một người có lòng với cậu, lại hiểu tính cách của cậu thực sự rất khó đấy. Hai người lớn lên cùng nhau, quan hệ hai nhà lại tốt, sau này sẽ tránh được mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu.”
Nửa trước còn có lý, câu cuối cùng khiến Thừa Ảnh càng dở khóc dở cười hơn, “… Cậu nghĩ xa quá rồi đấy.”
Nhưng cô nghĩ đi nghĩ lại mà vẫn không đưa ra được kết luận, phía Lâm Liên Thành lại xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn.
Anh ta đánh bóng bị trẹo chân, đợi khi cô biết được tin chạy tới nơi, anh ta đã được đồng đội đưa đến trạm y tế của trường. Trong trạm y tế hôm đó chỉ có mấy bác sĩ trực ban, thường ngày cũng chỉ phụ trách khám cảm sốt cho học sinh. Bác sĩ làm các bước cấp cứu đơn giản cho Lâm Liên Thành rồi để các bạn của anh ta chuyển anh ta đến bệnh viện Y khoa trực trong học viện để điều trị.
Đó là bệnh viện Tam Giáp, lại vào cuối tuần nên rất đông người đến khám bệnh. Ngoài phòng khám huyên náo, đến đâu cũng phải xếp hàng, chẳng có chỗ để ngồi.
Thường ngày, họ có rất nhiều tiết học ở bệnh viện này. Hôm đó vừa hay gặp bác sĩ mà nhóm bạn của Lâm Liên Thành đã đi theo để thực tập, thế là họ nhanh chóng hẹn được bác sĩ khoa xương khớp.
Cuối cùng cũng có kết quả chụp phim, anh ta bị rách gân chân phải. Chân Lâm Liên Thành đã sưng vù lên, ngồi ghế bên ngoài đợi nhóm bạn đi lấy thuốc giúp.
Thừa Ảnh không cần chạy đã đến bên cạnh.
Cô tựa vào tường hành lang, hai hàng ghế tựa chạy dọc từ Đông sang Tây, mỗi phòng khám đều ngồi chật cứng người. Cô nhường chỗ ngồi duy nhất cho Lâm Liên Thành, đành phải đứng cúi đầu nhìn chân anh ta.
Dường như cô quan sát rất kỹ, chỉ im lặng không nói gì. Anh ta lên tiếng trước, nhưng là giọng bông đùa, “Thế nào? Đau lòng hả?”
Vẫn cứ như vậy. Đã thế này rồi còn sức để đùa.
Cô chẳng thèm liếc nhìn anh ta một cái, lạnh lùng nói, “Em chỉ đang nghĩ, lát nữa chân anh bó bột rồi, tối tắm thế nào thôi.”
Con người anh ta cực kỳ sạch sẽ, mỗi lần đi thể thao về người đầy mồ hôi, việc đầu tiên là phải tắm, gặp người khác thì ắt phải phong độ đường hoàng, theo cách hình dung của Kỷ Tư Điềm thì đúng là lẳng lơ đến phát khiếp.
Quả nhiên, cô thấy anh ta chau mày, lộ rõ nỗi khổ sở.
Tâm trạng u ám bỗng trở nên tươi sáng, cô mỉm cười, “Lần này, bạn cùng phòng ký túc của anh xui xẻo rồi, đã bị anh hấp chín còn phải kỳ cọ cho anh.”
“Nói ghê thế!”, rõ ràng anh ta cực kỳ phản đối chuyện này, mất mặt nói, “Anh chỉ bị đau chân chứ có cụt tay đâu. Anh tự kỳ cọ được.”
Có lẽ bất chợt nghĩ đến điều gì, đột nh