Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342521
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2521 lượt.
hải nói rõ với Trương Thiên Nhiên rồi. Cô với Đinh Tiểu Dã sau này sẽ như thế nào, hoàn toàn không biết chắc, nhưng khi anh vẫn còn ở đây thì cô không thể có người khác được. Không phải vì lý do đạo đức, mà là trong đầu cô chỉ có người này, những chuyện khác, cô lực bất tòng tâm.
Phong Lan định để Trương Thiên Nhiện đợi một chút rồi sẽ xuống. Cô chưa kịp tắt điện thoại thì đã bị rút phắt di động khỏi tai. Cô quay người, liền đụng phải Đinh Tiểu Dã, hai ngón tay cái vẫn ướt sũng của anh lướt trên di động, cười hỏi: “Ai đấy?”
“Một người bạn nói mang quà sinh nhật đến cho tôi, tôi xuống một lát rồi quay lên ngay.”
Đinh Tiểu Dã nhìn cuộc gọi đến hiển thị trên màn hình, lẩm bẩm: “Trương Thiên Nhiên… Bạn gì thế? Bạn định tán em à? Bạn để sơ cua à? Xem ra lúc tôi không có mặt, em cũng không hề rảnh rỗi nhỉ?”
Anh nói năng thật khó nghe, Phong Lan cũng có chút khó chịu, hơi dỗi: “Cậu bỏ rơi tôi, còn không để tôi đi tìm người khác sao? Anh ấy thích tôi, tôi tìm hiểu, có làm sao!”
“Không vấn đề. Tôi đưa em xuống rồi tư vấn cho nhé? Đàn ông con trai nhìn nhau, đánh giá mới chuẩn.” Đinh Tiểu Dã ra vẻ “tốt bụng”.
Phong Lan biết anh cố tình muốn gây rắc rối, nghĩ đến nhưng việc anh làm trước đây, cũng nổi cơn. “Cậu chính là hình mẫu của loại người xấu xa. Tôi chỉ cần loại ra những người giống cậu, còn lại tất cả đều là đàn ông tốt.”
“Em tìm đàn ông tốt làm gì?” Đinh Tiểu Dã cười đểu. “Làm ơn đi, đừng làm hỏng đàn ông tốt nữa. Nhưng kiểu “hiền lành, đức độ” không phù hợp với em chút nào đâu, em thích loại “kích động, nổi loạn” cơ.”
Anh xoay xoay chiếc điện thoại của cô trên tay, khẽ huýt sáo bên tai cô. Mặt Phong Lan đỏ bừng, lấy tay ấn vào mặt anh, đẩy ra xa. “Biến! Tôi sinh ra để cậu trên tức, để cậu hành hạ vùi hoa dập liễu đúng không!”
“Tôi vùi hoa dập liễu em lúc nào cơ?”
Giọng của Đinh Tiểu Dã nhấn mạnh vào trọng điểm khiến cô càng tức tối. Cô nói giọng khiêu khích: “Không quan tâm đến cậu nữa, tôi xuống dưới nhà đây. Cứ nói năng huyên thuyên nữa là tôi sẽ nghĩ cậu ghen đấy, cậu không nhỏ nhen thế chứ?”
“Tôi ở nhà rửa bát, em đi gặp hàng sơ cua đi, nói năng vậy đã được chưa? Nhỏ nhen thì đã làm sao?” Đinh Tiểu Dã cười hi hi, đẩy cô đi.
“Cậu bảo ai “hàng sơ cua”?” Phong Lan thực sự giận dữ. “Đinh Tiểu Dã, năm nay tôi ba mươi tuổi rồi, chắc cậu cũng chẳng cưới tôi, không chừng tôi sẽ lấy anh ấy thật. Tôi đã bảo tôi muốn sống một cuộc sống gia đình bình thường, tìm một người đàn ông tốt tương như dĩ mạt – đồng cam cộng khổ, sống với nhau đến bạc đầu răng long… những chuyện đó cậu làm nổi không?”
Đinh Tiểu Dã ngập ngừng một chút rồi nói: “Đầu bạc răng long xa xôi quá, đồng cam cộng khổ - môi liền môi răng liền răng thì không có vấn đề gì.”
Nói rồi anh liền bất ngờ hôn cô, son môi của cô bị anh làm lem hết cả, lúc này cô mới hiểu ra “tương như dĩ mạt” của anh là ý gì.
“Nếu tôi mà chết thì tám phần là do ngộ đọc chì.” Đinh Tiểu Dã lau vết son dính trên môi mình, mặt không hề có chút lo âu mà còn cười ý nhị. Trò dính son môi này anh chơi thành nghiện mất rồi!
“Còn có một khả năng là chết vì bị tôi đập!” Phong Lan cảnh báo.
““Tương như dĩ mạt” chẳng lẽ không phải là nước bọt giao với nước bọt sao?” Anh thành tâm thỉnh giáo. “Tôi đã hiểu câu thành ngữ này sai rồi sao?”
Bị anh cố tình trêu ghẹo mãi, Phong Lan phát chóng mặt, không biết nên trưng bộ mặt nào đi gặp Trương Thiên Nhiên nữa.
“Cậu không thế, chắc gì đã tốt hơn tôi.” Cô mắng. “Tôi không thể để người ta vô vọng đợi mãi dưới tầng được.”
Cô định lấy lại chiếc di động của mình, Đinh Tiểu Dã liền giơ cao nó lên trời, cô không chịu nổi nữa, vừa cáu vừa buồn cười, đành phải thuận theo anh. “Để tôi gọi cho anh ấy, nói vài câu thoái thác đối phó được không hả?”
Đinh Tiểu Dã thôi cười, vung tay ném di động lên sofa, nói: “Em nên đối phó với tôi trước.”
Phong Lan cúi người, vươn qua tay vịn của sofa. Chỗ để tay làm bằng gỗ, tuy nhẵn nhụi nhưng rất cứng. Cả người anh phủ lên lưng cô, khiến cô đau đến mức mắt mũi tối sầm, sau khi định thần lại, cô liền mở miệng mắng ngay: “Khốn kiếp, người tôi cũng làm từ thịt da thôi, hiểu không?”
Đinh Tiểu Dã nói: “Chỗ nào là thịt cơ? Để tôi sờ xem sao…”
Lòng bàn tay của anh đầy vết chai, chạm vào thô ráp bạo liệt, không cho cô thanh minh phản đối, cũng không cho cô chống cự, như thể muốn lột da bẻ xương cô vậy.
“Này, này, váy của tôi có khóa kéo đây!” Phong Lan khó khăn lắm mới thốt lên được tiếng phản kháng. Đinh Tiểu Dã trong khi đang tìm “khóa kéo”, liền bị lật theo cô xuống sofa, dưới người cô bây giờ đã là chiếc đệm mềm mại, chưa kịp vui mừng, tiếng vải bị xé rách chợt làm cô phát điên.
“Cậu muốn chết phải không? Đây là chiếc váy yêu thích nhất của tôi!”
Đinh Tiểu Dã từ phía sau lần lên khuôn mặt của cô để tìm đôi môi, người Phong Lan bị vặn đến độ không thể chịu nổi nữa, run rẩy van xin: “Nhẹ tay, cậu hãy nhẹ tay chút! Để tôi xoay người lại đã… tôi đâu phải là cái quẩy!”
“Phong Lan,em có thể im miệng được không?”
Phong Lan không muốn nói những lời thừ