Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342524

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2524 lượt.

ải là hai cái tên “Tăng Phi” và “Thôi Yên” nữa, mà là chủ đề để lấy ra làm chuyện cười. Cho dù có giả vờ hạnh phúc thế nào, tai tiếng đó vẫn sẽ theo cháu và cậu cả đời.”
“Cậu sợ à? Cậu không muốn từ bỏ cuộc sống và danh tiếng tốt đẹp bây giờ, cho nên cậu ruồng bỏ cháu?”
“Cậu sợ. Cậu có sẵn sàng từ bỏ cuộc sống hiện tại của mình để sống cùng cháu đi chăng nữa thì chúng ta cũng sẽ vui vẻ được bao năm? Cháu còn chưa đến hai mươi mốt tuổi, đợi đến khi cháu thực sự chín chắn thì cậu đã già rồi, cuối cùng chúng ta đều phải chịu đau khổ. Cậu không thể đợi đến tận lúc đó rồi mới đổ lỗi cho cháu được.”
Thôi Yên khóc hu hu. “Cháu sẽ không đi đâu.”
Tăng Phi thấy cơn giận của cô hình như đã dịu bớt, từ từ nói: “Cháu không đi cũng được, cậu sẽ đi. Cậu buông bỏ cháu, cháu cũng buông tha cậu. Tha lỗi cho cậu đêm hôm đó đã làm chuyện hồ đồ, cậu sẵn sàng làm bất cứ điều gì để chuộc lỗi…”
“Ngoài việc sống cùng cháu ra?” Thôi Yên ngồi quỳ trên đất, im lặng hồi lâu, đợi đến khi nước mắt đã khô, giọng cũng đã dịu lại. “Cháu hỏi cậu một lần cuối, Tăng Phi, cậu nhắm mắt lại, nghĩ đến cảnh cháu hoàn toàn rời xa cậu, cậu không thấy đau lòng chút nào sao? Tưởng tượng cháu sẽ lấy người đàn ông khác, sống với nhau hạnh phúc, cậu cũng không đau khổ chút nào à?”
Tăng Phi nghe theo lời cô, nhắm mắt lại, hai tay nắm thật chặt rồi lại mở ra. Anh lắc đầu. “Cháu sống hạnh phúc, cậu sẽ rất vui mừng.”
Trong cổ họng Thôi Yên bật ra tiếng khóc hay tiếng cười không rõ, cô ngẩng đầu, nói với Tăng Phi: “Kể cả khi đứa con của cậu sau này gọi người khác là bố, cậu vẫn vui mừng được sao?”






Có Một Cách Đồng Cam Cộng Khổ Khác
Phong Lan dự định sẽ làm rất nhiều việc vào ngày sinh nhật lần thứ ba mươi này, cô hối hận không liệt kê sẵn một danh sách từ trước, đến lần cần kíp, không thể nghĩ ra nổi nên làm gì, việc gì cũng muốn làm, nhưng làm cái gì cũng không phải tối ưu. Xem phim, lãng phí thời gian; đi du lịch, không kịp; đi khu vui chơi, quá đông đúc… Cô và Đinh Tiểu Dã có rất nhiều chỗ trống cần được lấp đầy, chỉ muốn dồn cả cuộc đời vào để sống lúc này.
Cuối cùng hai người quay về chỗ ở của Phong Lan, dường như chẳng ai chủ động đề xuất ý tưởng này, nhưng không hẹn mà cùng đồng thuận.
Trên người Phong Lan lúc này trộn đủ các kiểu mùi sau giấc ngủ vùi vì cơn say đêm qua, cô không muốn lưu chúng lại trên người mình thêm một giây nào nữa. Vừa mới bước vào nhà, cô liền nhảy bổ vào phòng tắm, để mặc Đinh Tiểu Dã một mình trong phòng khách.
Làn nước ấm làm Phong Lan như trở thành một con người mới, khi cô lau tóc rồi bước ra, phát hiện Đinh Tiểu Dã đang ngả ngớn trên ghế xếp ở ban công gặm táo, trông cực kỳ hưởng thụ.
Đinh Tiểu Dã nói: “Không sao đâu, tôi nhân thể kiểm tra hộ em xem hỏng chỗ nào… Em đi nấu cơm được rồi.” Anh bước qua Phong Lan, liếc nhìn cô một cái, tò mò hỏi: “Tại sao trông em có vẻ thất vọng thế?”
“Sao phải cẩn thận thế, sợ tôi quấy rối cậu à? Trong mắt cậu, tôi là loại người đó à?” Phong Lan cáu tiết.
Đinh Tiểu Dã cười hỏi: “Chẳng lẽ không phải sao?”
Phong Lan đạp cho anh một cái.
Sự cố đường ống nho nhỏ được Đinh Tiểu Dã xử lý rất nhanh. Tiếng nước chảy trong phòng tắm vang lên chưa được bao lâu, Phong Lan đã gõ cửa, tiếng nước át tiếng gõ, Đinh Tiểu Dã không phản ứng gì. Phong Lan nghĩ một chút, vẫn đẩy cửa bước vào.
“Này… tôi quên không đưa cậu khăn tắm!” Cô cố gắng để giọng nói có vẻ bình tĩnh tự nhiên, như thể chỉ bước vào phòng sách bình thường vậy.
Đinh Tiểu Dã đang đứng quay lưng về phía cô, nghe thấy tiếng cô, dừng động tác đang kỳ cọ lại, nhưng không hề ngại ngần, chỉ nói: “Cứ để đấy là được.”
Phong Lan không kịp phản ứng.
“Còn muốn nhìn bao lâu nữa?” Giọng Đinh Tiểu Dã tỉnh bơ, không thể đoán được anh đang nghĩ gì.
Phong Lan dằn giọng: “Ai nhìn cậu? Tôi đang nghĩ xem nên đặt khăn ở đâu. Tôi cũng chẳng đến mức chưa nhìn thấy bao giờ.”
Mặt Đinh Tiểu Dã nhìn nghiêng dường như đang cười.
“Đưa cho tôi.”
“Đưa cái gì?”
“Khăn tắm!”
Anh nói rồi định quay người lại cầm, Phong Lan lúc này lại ngượng, đặt khăn tắm lên thành bồn rồi đi ra.
Cô đâu phải là loại người như Đinh Tiểu Dã tưởng. Nhưng mà người “tuyệt đối không phải loại đó” một lúc sau lại hỏi han quan tâm anh chuyện nước nóng hay lạnh, còn lấy quần áo để cho anh thay.
Quần áo bẩn của Đinh Tiểu Dã thay ra bị cô giằng lấy ném vào máy giặt, anh đi ra tìm áo, cô ném cho anh một chiếc áo sơ mi. Anh vừa mặc áo lên người vừa hỏi vu vơ: “Quan sát nhiều lần như vậy, có thu được kết quả gì không?”
Câu hỏi trắng trợn như vậy, Phong Lan không tìm được từ nói để đối đáp, đành chịu lép vế. Cô thừa nhận mình có chút tò mò về một Đinh Tiểu Dã ở dưới lớp quần áo, dù sao thì lần trước cơn say tình nửa đường đứt gánh, áo quần Đinh Tiểu Dã từ đầu đến cuối chưa xộc xệch gì, ngược lại cô đã rơi mất lớp che đậy, điều này khiến cô cứ canh cánh mãi trong lòng.
Cô sờ cằm bình luận: “Cũng tàm tạm. Nhưng mà…”
“Nhưng mà làm sao?” Đinh