XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342531

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2531 lượt.

Tiểu Dã đang mặc áo dỡ, quay đầu sang hỏi.
“Không có gì, tôi đi lấy khăn cho cậu lau tóc.”
Phong Lan mới đi được một bước đã bị Đinh Tiểu Dã kéo lại.
“Vừa xong em chưa nói hết câu.” Anh nhắc.
Nhìn dáng vẻ của anh có vẻ bất cần tất cả, không ngờ lại rất quan tâm đến điều đó. Phong Lan không giấu giếm chế giễu, quay đầu ngạc nhiên. “Phải bắt tôi khen ngợi thân hình cậu đẹp mới được hả?”
“Tôi hỏi nửa vế sau câu nói của em.” Đinh Tiểu Dã cũng đã nhìn ra ý trêu chọc của Phong Lan nhưng vẫn muốn nghe đoạn tiếp sau nên đành chấp nhận bị cô trêu.
“Thế các cô khác nhận xét ra sao?”
“Trả lời không đúng câu hỏi.”
Đinh Tiểu Dã buông tay cô ra, để cài cúc áo trước ngực, tỏ vẻ mất hứng.
“Thế mà cũng giận?” Phong Lan đưa tay huơ huơ trước mặt Đinh Tiểu Dã, anh đang cúi đầu cài nốt chiếc khuy áo cuối cùng, một giọt nước chảy theo lọn tóc vẫn chưa khô trước trán anh rơi xuống, chạm đúng tay Phong Lan. Phong Lan cười, đưa tay quệt giọt nước lên vai anh, anh cũng cười ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt chất chứa vẻ bất mãn, tò mò, nhẫn nại và một chút nũng nịu trẻ con.
Nói hay không!
Trực giác đó của Phong Lan càng trở nên mãnh liệt. Nói cái gì mà “lừa bao nhiêu con gái rồi, cũng mắc câu không ít rồi”? Cô càng hoài nghi không biết những cô gái đó có thực sự tồn tại hay không.
“Được rồi, cái gì của cậu cũng tốt đẹp hết. Chỉ có mấy vết thương trên người là hơi chướng mắt thôi.” Phong Lan cũng biết chừng mực, không trêu anh nữa. Cô nhớ lại những vết thương trên người anh mà ban nãy mình vừa nhìn thấy. Đặc biệt là gần rốn có một mảng tím bầm. Tăng Phi ra tay quá mạnh.
““Nhưng mà” của em là vậy hả?” Đinh Tiểu Dã trợn mắt.
“Đừng xem nhẹ, lỡ làm sao là phiền đấy.” Phong Lan xót xa ấn khẽ vào chỗ anh bị thương nặng nhất. “Có cần tôi bôi thuốc cho không? Mẹ tôi có đưa cho tôi chai rượu thuốc…”
Đinh Tiểu Dã hơi sững lại trước sự động chạm bất ngờ của Phong Lan, ngượng ngùng ngăn tay của cô lại. “Em đừng có sờ vào tôi thì không sao đâu!”
Phong Lan tức tối. “Trung trinh bất khuất thế cơ à!”
Đinh Tiểu Dã nhè nhẹ cầm tay cô trả về, nói bằng giọng nghiêm túc: “Bây giờ tôi đau khắp cả người, lại đói bụng nữa, toàn bộ thân tâm đợi đại tiệc sinh nhật của em đây.”
Phong Lan đành đi về phía bếp, vừa lục lọi trong tủ lạnh vừa quan sát Đinh Tiểu Dã. Anh đang xắn tay áo lên.
“Sao cậu không hỏi tại sao trong nhà tôi lại có quần áo đàn ông ?” Phong Lan hỏi.
Đinh Tiểu Dã nói theo: “Ơ… thế tại sao?”
“Là trước đây tôi định mua tặng Chu Đào Nhiên, nhưng rồi không tặng nữa. Yên tâm đi, quần áo đều mới cả.” Phong Lan đánh trứng gà, nhưng vẫn luôn miệng nói chuyện với Đinh Tiểu Dã. “Anh ta luôn bảo tôi có mắt thẩm mỹ chọn quần áo, nên tôi toàn làm hết việc đó cho anh ta, cuối cùng anh ta lại trách tôi tặng toàn quần áo đắt tiền.”
“Đắt lắm không?”
“So với cậu hiện tại thì đắt.”
Đinh Tiểu Dã cẩn thận chỉnh trang lại quần áo trên người mình, cười bảo: “Thế tôi tự nhiên vớ bở à?”
Phong Lan cũng cười, đây mới là Đinh Tiểu Dã mà cô thích. Cô lên cơn bộc bạch tâm sự: “Người ta cứ bảo của ít lòng nhiều, chẳng lẽ của nhiều thì lòng lại ít à? Chu Đào Nhiên bảo anh ta chọn Phùng Oánh là vì muốn làm vợ chồng bình thường, sống cuộc sống thực tế. Tôi cũng chỉ muốn thế thôi mà! Tôi giàu hơn anh ta, đó là thực tế, bởi vì chuyện đó mà tấm lòng tôi không bằng người khác sao?”
“Tại sao không nói thẳng cho anh ta biết?” Đinh Tiểu Dã tỉnh bơ nói.
Phong Lan thở dài. “Tôi nghĩ rồi. Chia tay rồi cũng phải nói ra cho rõ ràng. Nhưng khi tạm biệt anh ta, lại nhận ra điều đó không còn cần thiết nữa. Hà tất phải phí công đi nói những điều đó? Quá khứ là quá khứ, cho dù là thật lòng hay giả dối, đều không liên quan gì đến anh ta nữa.”
Phong Lan bận rộn trong phòng bếp, đến lúc cô bày ba món mặn, một món canh lên bàn, Đinh Tiểu Dã cũng đã giúp cô sửa xong vòi nước bị rò rỉ, còn tiện tay sửa cả bàn uống trà ở ban công không bị lung lay nữa.
“Ăn cơm thôi!” Phong Lan gọi anh từ trong phòng bếp.
Đinh Tiểu Dã lau tay rồi đi tới bàn ăn, trên bàn bày cà chua xào trứng, trứng chiên hành hoa, trứng hấp cách thủy và canh trứng. Phong Lan ngượng nghịu vội giải thích trước khi anh kịp chất vấn: “Lâu lắm không nấu cơm ở nhà, trong tủ lạnh ngoài vỉ trứng gà ra thì chẳng còn thứ gì, tôi không muốn ra ngoài mua. Phải có bột mới gột nên hôg, gái đảm cũng không thể nấu cơm mà không có gạo, cậu ăn tạm thế này nhé.”
“Đối với một người bình thường, một ngày có cần ăn nhiêu trứng thế này không?” Đinh Tiểu Dã cúi người ngửi thử hương vị, có vẻ khá ổn.
Phong Lan múc canh cho anh, miệng nói: “Cậu bị thương, ăn nhiều cho bổ…”
Câu này nghe có vẻ hơi lạ, tay cô dừng lại một chút, quả nhiên thái độ của Đinh Tiểu Dã rất vi diệu. Anh nói: “Phong Lan, em thật biết cách chửi người.”
Phong Lan đỏ mặt, cô vốn không có ý gì khác, tại sao cứ đối diện với Đinh Tiểu Dã là cô lại không thể kìm nén những ý nghĩ thô thiển cơ chứ?
Hai người ngồi đối diện nhau, Đinh Tiểu Dã đang định uống hớp canh, Phong Lan liền đứng dậy bảo: “Không