Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342525

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2525 lượt.

được, phải có nến chứ!”
“Bây giờ đang là buổi trưa đấy!” Đinh Tiểu Dã nhắc cô.
Phong Lan lờ đi như không nghe thấy, chạy đi chạy lại kéo kín hết tất cả các rèm che trong nhà. Rèm chắn nắng vô cùng hiệu quả, trong nhà lập tức tối sầm lại, sau đó cô lấy nên thơm ra, thắp từng ngọn lên. Đinh Tiểu Dã ngồi ngay đơ chịu trận, đợi cô cuối cùng cũng ngồi lại vào chỗ, mới hỏi: “Có thể ăn được chưa?”
Những người đang có tình ý với nhau cần ánh nến để điều tiết cảm xúc, không chọn người yêu dưới ánh đèn, cả ánh nến cũng vậy. Tóc Đinh Tiểu Dã đã mọc dài, gội đầu xong chưa khô hẳn, anh vuốt đại về hết sau gáy, chân râu dưới cằm thì mọc tua tủa, ánh nến làm mờ đi những vết thương trên mặt anh. Nét đẹp trai của anh lộ rõ mồn một, cứ đập vào mắt, khiến người ta dễ bị lơ đãng những chuyện khác, nên bây giờ Phong Lan mới để ý nhìn kĩ anh ăn vận thế nào. Cô chưa bao giờ nhìn thấy anh đóng bộ chỉn chu, bộ Armani này cô vốn định để đến ngày kỷ niệm bốn năm yêu nhau sẽ tặng Chu Đào Nhiên, bây giờ lại ở trên người anh không hề khiên cưỡng.
Phong Lan định nói gì đó, lại không cất lời nữa, chỉ mỉm cười, bỗng nhiên cảm thấy tất cả áo sơ mi trên thế giới này đều nên giữ riêng cho anh mặc, cơm của cả cuộc đời này đều nên được ăn cùng anh.
Cô lại đứng lên. “Đợi tôi một chút!”
“Này, Phong Lan, tôi đói lắm rồi!” Đinh Tiểu Dã phản đối.
“Cậu ăn trước đi, không cần đợi tôi, tôi xong ngay thôi.” Phong Lan chạy về phòng mình, vội vàng mở tủ quần áo chọn một chiếc váy, mặc vào rồi sửa sang đầu tóc, còn trang điểm nhẹ một cách siêu tốc nữa.
Sau này, cô chắc chắn sẽ nhớ lại nhiều lần khoảnh khắc này, cho nên không thể cho phép mình trong khoảnh khắc đẹp đẽ đó lại mặc áo choàng tắm, tóc tai rối bời, mắt còn quầng thâm được.
Đinh Tiểu Dã ngao ngán đứng dựa vào cửa phòng Phong Lan, nhìn cô xoay như đèn cù đến chóng cả mặt, đợi đến khi cô xúng xính bước ra, anh liền cảm khái trong lòng, phụ nữ đúng là loài động vật mà anh không thể lý giải nổi. Tuy nhiên tận mắt chứng kiến người phụ nữ này từ lúc giản dị như làn nước trong, bỗng chốc như được trang bị vũ khí, sáng bừng rực rỡ, điều này mang đến cho anh sự tươi mát mới mẻ chẳng kém một màn ảo thuật.
“Mọi khi em cũng “biến hình” như thế này sao?” Đinh Tiểu Dã quay lại bàn ăn, không quên quay sang liếc cô một cái.
Thay đổi trang phục khiến Phong Lan như được khích lệ, cô ngồi ngay ngắn đối diện anh, hất cằm hỏi: “Không đẹp sao?”
Đinh Tiểu Dã định châm chọc cô vài câu nhưng rồi lại nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ, cô chắc chắn không xấu.
“Cũng tạm.” Anh trả lời lấy lệ.
“Đồ trâu ngắm mẫu đơn.” Phong Lan đã ném bộ quần áo cố tình mua theo phong cách của Đinh Tiểu Dã vào thùng rác. Cô hiểu ra bộ quần áo đó không phù hợp với cô, con người cô là như vậy, nếu trong lòng Đinh Tiểu Dã có cô thì nên chấp nhận dáng vẻ thực sự của cô, cũng giống như cô chưa bao giờ phàn nàn gì về những gì anh có.
Trong cuộc đời của Đinh Tiểu Dã thì hai mươi năm đầu, anh là người rất kĩ tính trong việc ăn uống, nhưng anh thừa nhận, món ăn của Phong Lan tuy đơn điệu, nhưng hương vị lại rất ngon. Ít nhất nhìn bề ngoài không ai nghĩ cô lại có tay nghề cao như vậy. Phong Lan có rất nhiều điểm khiến anh thấy buồn cười, nhưng cũng có nhiều nét làm anh ngạc nhiên, pha trộn lại với nhau thì cảm thấy trời đất luôn sắp xếp hợp lý, Phong Lan chính là Phong Lan.
Nến vẫn chưa cháy hết, bữa cơm đã ăn xong. Phong Lan vẫn thấy tiếc, cô bị tên ma đói đầu thai thành Đinh Tiểu Dã gây truyền nhiêxm nên quên béng mất mở một chai rượu vang, cứ thế ăn như rồng cuốn cùng anh.
Cô rào đón trước. “Tôi có thể nấu ăn, nhưng không rửa bát đâu.”
Mục đích rất rõ ràng. Cô chưa bao giờ cảm thấy việc phụ nữ hoàn toàn không làm việc nhà đáng được ca tụng, với đàn ông cũng vậy.
Đinh Tiểu Dã không nói năng gì, xắn tay áo lên thu dọn bát đũa. Phong Lan không quên cười hí hửng giám sát chặt chẽ, nhắc nhở anh cẩn thận nhẹ tay, bộ bát đũa này là chị dâu người Anh của cô tặng, nếu vỡ hỏng thì rất tiếc.
Đinh Tiểu Dã ghét cô quấy nhiễu, đúng lúc đó cô có cuộc điện thoại gọi đến, liền đi ra ngoài ban công nghe.
Người gọi là Trương Thiên Nhiên. Anh ta xin lỗi tối qua uống nhiều quá, không đưa Phong Lan về nhà được, không biết nghe được từ đâu mà biết hôm nay là sinh nhật Phong Lan, muốn hẹn gặp cô.
Phong Lan lấy cớ con gái không thích ngày sinh nhật lắm, tự nhiên bị già thêm một tuổi, chứ chẳng có gì đáng chúc mừng để từ chối, nhân thể cám ơn ý tốt của Trương Thiên Nhiên. Trương Thiên Nhiên lại nói anh ta đã đứng đợi ngay dưới tòa nhà, nếu Phong Lan không muốn đi chơi với anh ta, ít nhất cũng để anh trao quà tận tay người được mừng thọ, nếu như cô lười ra khỏi cửa thì anh ta có thể lên tận nơi, miễn là cô đồng ý.
Người ta đã nói thế, Phong Lan thực sự không tìm được lý do nào để từ chối. Cô không thể để Trương Thiên Nhiên lên nhà, mà mình không chịu xuống thì lại mất lịch sự. Cô len lén liếc về phía bếp, Đinh Tiểu Dã đang đứng quay lưng với cô, dường như chẳng thèm để ý.
Phong Lan nghĩ bụng, cũng đến lúc p