Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342560
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2560 lượt.
ên nhìn thấy tia hy vọng, liền nắm chặt tay Đinh Tiểu Dã không buông. “Em có cách, em sẽ tìm ra cách! Chỉ cần chị Phong Lan không nhận lời anh ấy thì em vẫn còn kịp. Anh có thể giúp em giữ chân Phong Lan lại, không cần lâu đâu. Chị ấy không từ chối nổi anh đâu,…”
“Đừng kéo cô ấy vào.”
“Em không có ý định làm hại chị ấy. Chị ấy không yêu Tăng Phi mà! Hai người như thế kết đôi với nhau thì có ý nghĩa gì không? Phong Lan có tiền có nhà, lại xinh đẹp, chị ấy không thiếu gì cả… Còn em chỉ có Tăng Phi…” Gương mặt Thôi Yên giàn giụa nước mắt.
Đinh Tiểu Dã cảm thây buồn cười, con người ta luôn sống trong sự vọng tưởng về người khác. Thôi Yên ngưỡng mộ Phong Lan, Phong Lan lại ngưỡng mộ ai? Trong con mắt người khác, Phong Lan không thiếu một thứ gì, còn với anh, anh chỉ nhớ đến điệu bộ thê thảm của cô khi say rượu.
“Bỏ ra.” Đinh Tiểu Dã nhắc lại lần nữa nhưng giọng nói đã dịu đi rất nhiều. Anh không thích nhìn Thôi Yên như thế này, có những người không chừa một thủ đoạn nào để đạt được mục đích, bởi vì họ theo đuổi mục đích đó quá vất vả, và mục đích đó quá quan trọng đối với họ chăng?
“Anh sẽ giúp em chứ?” Thôi Yên quệt nước mắt, tỏ ý van vỉ.
Trước mắt Đinh Tiểu Dã hiện lên dáng vẻ của Thôi Yên bảy năm trước, lúc đó cô chỉ là một cô bé gầy guộc nhỏ hơn các bạn bằng tuổi, trước mặt ai cũng luôn nở nụ cười dễ mến. Mối quan hệ giữa hai người phức tạp như vậy nhưng cô lúc nào cũng bám theo anh như một cái đuôi, mở miệng là gọi “anh trai”. Hình ảnh của cô bé đó và gương mặt nhòa lệ của cô bây giờ hòa vào nhau. Tại sao đối với nhiều người, tình yêu lại là thứ dễ nhìn thấy mà khó nắm bắt như vậy?”
“Em đi đi.” Đinh Tiểu Dã cuối cùng cũng rút được tay mình ra. “Đừng có gọi điện đến cửa hàng nữa, làm thế không có lợi cho ai cả.”
Thôi Yên gật đầu, không khóc nữa, trong mắt chỉ còn vẻ thương cảm. Cô và Tiểu Dã đều không còn mẹ, nhưng so ra thì cô vẫn còn may mắn hơn.
“Thôi… à Đinh Tiểu Dã, mấy năm vừa rồi anh sống thế nào?”
Đinh Tiểu Dã không định trả lời câu hỏi này.
Thôi Yên cúi đầu nghĩ ngợi, chân thành hỏi: “Có chuyện gì em có thể làm cho anh không?”
Đinh Tiểu Dã nói: “Giữ cho chắc người đàn ông của em, sống tốt cuộc sống của em. Coi như em chưa bao giờ gặp anh.”
Tình Yêu Phiên Bản Sản Xuất Số Lượng Hạn Chế
Phong Lan tiếc nhớ cái xe cưng của mình bao nhiêu thì hy vọng tên khốn một tháng cướp của cô hai lần sớm bị bắt bấy nhiêu, cô đã gọi hai cú điện thoại liên tiếp đến đồn công an để hỏi tiến độ của vụ án đến đâu rồi. Công an lần nào cũng nói đang tích cực điều tra, tạm thời vẫn chưa có manh mối, bên trên đã có nhắc nhở, nhất định sẽ tìm lại được chiếc xe cho cô, chỉ là vấn đề thời gian. Tăng Phi cũng gọi cho cô an ủi, bảo phải kiên nhẫn một chút, anh sẽ cố gắng xử lý nhanh công việc cần kíp trước để có thể về sớm. dღđ。l。qღđ Anh còn dặn dò Phong Lan, bây giờ tên cướp vẫn chưa bị bắt, phải đặc biệt chú ý an toàn cá nhân, không được một mình đi về trong đêm khuya nữa.
Kết quả là, Phong Lan càng có đủ lý do để yêu cầu Đinh Tiểu Dã tối tối đưa cô về nhà. Đinh Tiểu Dã ban đầu cũng định từ chối, nói bếp phó và phụ bếp có dáng người to lớn hùng dũng, mang lại cảm giác an toàn hơn, hai người đó cũng rất vui vẻ khi được làm vệ sĩ bảo vệ cho Phong Lan.
Lý do phản bác của Phong Lan rất chính đáng, rằng ngoài cô ra, trong số tất cả mọi người ở nhà hàng chỉ có mình Đinh Tiểu Dã biết mặt tên cướp đó. Hơn nữa, nếu như không phải là anh nhìn thấy tên cướp đến dò la mà che giấu thông tin không tố giác tội phạm thì Phong Lan đã không bị tổn thất trầm trọng như vậy. Tổng hợp các lý do trên, hộ tống cô về nhà là việc của Đinh Tiểu Dã phải đảm nhiệm.Dieenndkdan/leeequhydonnn
Để tránh việc Đinh Tiểu Dã lại nghĩ ra các lý do khác để trốn tránh phiền hà, Phong Lan cũng không giấu giếm dã tâm Tư Mã Chiêu của mình. dღđ☆L☆qღđ Cô thẳng thắn nói với Đinh Tiểu Dã, công việc này chính là trách nhiệm của anh phải đảm trách, anh cũng biết bây giờ tìm việc khá khó khăn, cho nên tốt nhất là nên biết rõ hoàn cảnh của mình, đừng phản kháng vô ích.
“Chị thật là lắm tà thuyết u mê.” Đinh Tiểu Dã bật cười.
Phong Lan chạy theo kịp anh, ấn chiếc túi của mình vào người anh.
Đinh Tiểu Dã đứng lại, hỏi: “Lại làm gì nữa đây?”
“Cầm túi giúp tôi.” Phong Lan nói rất dõng dạc tự tin.
“Tại sao phải cầm?” Đinh Tiểu Dã vẫn đút tay túi quần như thường lệ. “Chân thì giẫm lên tình yêu, tay cũng có vấn đề rồi à?”
“Cậu mới có vấn đề ấy.” Phong Lan vẫn ấn cái túi vào người anh, nói. “Đinh Tiểu Dã cậu làm quý ông lịch thiệp một chút có được không? Nam giới nên giúp đỡ nữ giới, bởi vì nam giới khi sinh ra đã có sức khỏe vượt trội.”
Đinh Tiểu Dã nói: “Không đúng, bạn trai cũ của chị và tên cướp đều bị chị đánh cho tơi bời khói lửa đấy thôi. Khang Khang phải học chị mới phải, chị nam tính tràn trề!”
Phong Lan dùng túi đẩy Đinh Tiểu Dã một cái. “Cậu mới nam tính.”
“Oái!” Đinh Tiểu Dã không đề phòng, bị đẩy dúi dụi.
Phong Lan nhớ lại