Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342558
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2558 lượt.
t.” Đinh Tiểu Dã lại cắn cô một cái.
Phong Lan nghẹn ngào ngạt thở. Lúc này đây, đôi mắt nét mày của anh, hơi thở của anh, lúm đồng tiền từng khiến cô tò mò và đôi môi đã làm cô khao khát, đều kề ngay trước mắt cô. Trên đời này tại sao lại có người như thế, như thể được đúc nặn theo khuôn hình trái tim cô rồi lại đặt vào đó, đầy ắp khít khao không một kẻ hở, dù biết là ma chướng, cô cũng không biết phải rút lui bằng cách nào.
Cô lạc giọng thầm thì: “Cứ xem xét kĩ đi, phải kiên nhẫn nhé… biết đâu để khám phá ra hết cái béo bở trên người tôi, phải cần nhiều, rất nhiều thời gian.”
Nếu Như Yêu Phải Một Người
Phong Lan nói lời từ chối Tăng Phi trong lần hai người gặp lại ngay sau khi đi công tác về.
Tăng Phi không tỏ ra ngạc nhiên lắm. Anh chỉ hỏi cô: “Cho anh biết lý do được không? Tốt nhất là lý do nào mà nghe xong cảm thấy thoải mái một chút, như thế thì khi mẹ với chị gái anh hỏi, anh cũng đỡ xấu hổ.”
Phong Lan nói: “Trong thời gian anh đi vắng, em đã suy nghĩ kĩ rồi. Để là một đối tượng kết hôn, em không tìm ra điểm gì không tốt ở anh, nhưng em không thể tưởng tượng ra nổi hình ảnh sau này của chúng ta nằm cùng một giường đắp cùng một chăn, giống như trước mặt bạn bè mà cởi hết quần áo vậy, em cảm thấy rất kỳ cục. Em không thể vượt qua được điều này, em xin lỗi, Tăng Phi, em không thể lấy anh được.”
Tăng Phi nói: “Thế thì anh tự bịa ra một lý do vậy, vì lý do này của em làm anh không thể ngẩng mặt lên nổi. Thảo nào đến con bé Thôi Yên còn quấn tã kia cũng dám cười anh không hiểu gì về phụ nữ, xem ra đúng thật là anh không hiểu gì hết.”
Phong Lan tìm một cách nói khác. “Rất quan tâm để ý đến một người, chắc là phải có chứ.”
“Anh đã từng rât muốn chăm sóc một người.” Tăng Phi thừa nhận.
Phong Lan dường như cũng biết anh muốn nói đến ai, cô hỏi: “Rung động và trách nhiệm, anh có phân biệt được rõ ràng không?”
Tăng Phi nói: “Điều đó quan trọng lắm không?”
“Đối với phụ nữ thì rất quan trọng.”
Phong Lan khi còn non nớt cũng từng theo đuổi phong cách sống duy mỹ lãng mạn hoa mộng, lúc đó cô tin tưởng rằng tình yêu là thứ cảm xúc nhẹ nhàng trong trẻo như dòng nước nhỏ dịu dàng.
Đến khi cô ít nhiều cũng có kinh nghiệm tình trường, mới hiểu ra rằng tất cả những thứ kia chỉ là sự lừa phỉnh những thiếu nữ còn ngây thơ trong sáng.Tình yêu – ít ra trong phạm vi hạn hẹp, ngay cả nếu không gây mưa giông sấm giật động đất gì thì thủa ban đầu cũng phải khiến người ta đỏ mặt bồi hồi, ăn ngủ không yên. Tình yêu bắt nguồn từ ham muốn nhưng lại kết thúc bởi trách nhiệm, nhưng nếu đảo ngược định luật này thì lại không hợp lý. Trách nhiệm chỉ có thể sinh ra nghĩa vụ, không thể vun đắp thành cảm xúc.
Đây cũng là nguyên nhân chính khiến Phong Lan dù biết rõ Tăng Phi rất tốt nhưng vẫn không thể gật đầu. Hôn nhân đối với Phong Lan giống như một cánh cửa, mặc dù rất khao khát được bước vào nhưng cô cần phải tìm được chìa khóa mở cửa, chìa khóa này chính là cảm giác yêu một người,chỉ một khoảnh khắc rung động thôi cũng được. Cho dù sau khi đã mở được cửa ra, chức năng sử dụng của nó không còn lớn nữa, thậm chí một ngày nào đó có thể biến mất, cô cũng muốn được cầm chắc lấy nó, mới có thể an nhiên mở cửa bắt đầu quãng hành trình đơn điệu trần trụi sau đó.
Thật không may là người như Tăng Phi luôn cảnh tỉnh cô, tâm tư của đàn ông và đàn bà từ xưa đến nay chưa bao giờ giống nhau.
Tăng Phi đi rồi, Phong Lan hỏi quản lý nhà hàng: “Đinh Tiểu Dã đi đâu rồi?” Cô cố gắng giữ giọng bình thản, để người khác nghe như thể một câu hỏi liên quan đến công việc bình thường.
Người quản lý ngẫm nghĩ một chút, “À, thanh suốt treo rèm che ở phòng ăn VIP bị hỏng, tôi bảo cậu ấy đi kiểm tra xem sao.”
Phong Lan cau mày nói: “Cái rèm đó không phải là mới lắp đầu năm nay hay sao? Sao đã hỏng rồi?”
“Hay là tôi gọi điện thoại báo cửa hàng mành rèm cho người đến kiểm tra?” Người quản lý đề nghị.
“Tạm thời chưa cần.” Phong Lan nói. “Để tôi xem hỏng ở đâu, chị cứ đi làm việc của chị đi.”
Phong Lan đi vào phòng ăn VIP, tiện tay kéo cửa lại. Rèm che sát đất kéo kín không thấy có gì bất thường. Cô giơ tay vén một góc rèm lên, một giây sau cả người bị cuốn vào trong bức rèm.
“Làm gì đấy?” Đinh Tiểu Dã đặt tay lên tường ở ngay bên tai cô, mặt có vẻ háo hức.
Phong Lan nói: “Tôi đến kiểm tra rèm cửa.”
“Ồ… suýt nữa thì hiểu nhầm.” Đinh Tiểu Dã ngạc nhiên nói, “Tôi cứ tưởng chị nóng ruột không đợi nổi nên đi tìm tôi!”
“Tại sao tôi phải nóng ruột?” Phong Lan giả vờ không hiểu
Đinh Tiểu Dã cười mỉm, nói: “Tôi cũng không biết.”
Phong Lan lấy đầu ngón tay gạt tấm rèm che cửa sổ màu hồng tím, trên đó in họa tiết mang màu sắc Nam Á, cô mắc kẹt giữa bức rèm và bức tường cạnh cửa sổ rộng sát nền nhà, một bên là ánh mặt trời chính Ngọ rọi thẳng khiến người ta không có chỗ nào tránh né, một bên là thứ “tình trong như đã” khiến người ta dậy sóng lòng. Bức rèm dưới ngọn gió chiều nhẹ nhàng lay động, cuốn vào cô, ôm lấy cô, như