Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2557 lượt.
ời ta là nhân viên phục vụ.”
“Con đâu có ý đó. Mẹ nói gì vậy!” Phong Lan thấp giọng phàn nàn.
Đinh Tiểu Dã vẫn giữ nụ cười thường trực, lúm đồng tiền một bên má ẩn hiện.
“Mẹ không bảo cô có ý đó, mẹ cũng không nghĩ vậy. Nếu bác nhớ không nhầm thì cháu là người tỉnh X phải không, trông không giống lắm nhỉ!” Mẹ Phong Lan tiếp tục “nói chuyện” với Đinh Tiểu Dã.ieendaanleequuydonn
“Cháu là người Hán.” Đinh Tiểu Dã nhớ lại lúc gặp Phong Lan lần đầu tiên, cô hình như cũng hỏi anh câu này.
“Thế à? Thế tốt rồi. Bác cũng không có định kiến gì về dân tộc hay vùng miền, ở đâu cũng có người tốt người xấu, chuyện đó không nói lên điều gì.”
“Mẹ à, mẹ nói những chuyện này làm gì vậy?” Phong Lan không chịu nổi nữa, nhíu mày nói.
Mẹ Phong Lan đáp: “Ồ, con cũng bảo vệ “nhân viên” ra phết nhỉ, mẹ có nói cậu ấy cái gì đâu, người ta còn chẳng nhạy cảm như con. Này cháu, bác nói năng thẳng như ruột ngựa, cháu không giận bác chứ hả?”
Đinh Tiểu Dã trả lời đầy ý vị: “Không có gì đâu ạ, con gái bác cũng thế.”
Thái độ không hề tự ti cũng không cao ngạo của anh làm bà Phong phải thay đổi cách nhìn, nụ cười trên mặt mẹ Phong Lan tươi hơn, hỏi thăm vẻ rất thân thiện: “Cháu năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Nhà có bao nhiêu người? Mọi người làm nghề gì?”
“Mẹ kiểm tra hộ khẩu đấy à?” Phong Lan phản đối.
“Những câu này lúc cậu ấy nhận việc con cũng hỏi rồi chứ? Là nhân viên của mình, tìm hiểu một chút đâu có gì là quá đáng.” Bà Phong khéo léo bẻ cong lời con gái
Đinh Tiểu Dã trả lời bằng giọng nói rất khuôn mẫu chuẩn mực: “Năm nay cháu hai mươi bảy tuổi, bố mẹ cháu đều mất cả rồi ạ.”
“Ồ , thảo nào…” Mẹ Phong Lan kéo dài âm cuối.
Phong Lan thực sự không chịu nổi nữa. “Mẹ “thảo nào” là sao? Mẹ nói thế nghĩa là thế nào, đi về nhà rồi nói được không mẹ?”die,n; da.nlze.qu;ydo/nn,
“Con cái nhà càng lớn càng không có lịch sự phép tắc gì cả, mẹ đã nói xong đâu, con cứ cướp lời mẹ là sao? Người ta không biết con lại nghĩ con cũng không có bố mẹ dạy.” Mẹ Phong Lan nói với giọng gay gắt.dღđ☆L☆qღđ
Phong Lan cấm khẩu, mọi người đều nói tính tình mẹ và con gái giống nhau như lột, thật ra so với tính cách mạnh mẽ thích chỉ huy của mẹ thì cô chỉ có thua chứ không bao giờ bằng được, mẹ cô một khi đã có ý kiến về chuyện gì là không dễ dàng thay đổi quan điểm, người khác càng phản đối bà càng kiên quyết. Phong Lan chỉ biết bối rối lo lắng, khó xử liếc trộm Đinh Tiểu Dã, mặt anh vừa nãy còn nét cười nhưng ngay lập tức đã tan biến.
“Cháu đừng hiểu nhầm, ý bác muốn nói là, bố mẹ cháu qua đời sớm là rất đáng thương. Bác không biết cháu đã ném trải được mùi vị của tình cảm bố mẹ dành cho con cái chưa. Con gái bác hơn cháu gần ba tuổi, nhưng trong mắt bác nó lúc nào cũng chỉ là đứa trẻ. Con gái bác dại dột, dễ bị người ta lừa, bác phải luôn nhắc nhỏ nó. Tục ngữ có câu: “Trộm trong nhà khó lòng đề phòng.”. Bác sợ nó nhất thời hồ đồ, mê muội trước lời ngon ngọt đường mật và của lạ. Biết người biết mặt chứ khó biết lòng dạ thiên hạ, thế gian này kiểu người gì cũng có, sắp kết hôn rồi, mọi người đều biết rõ gốc gác gia cảnh của nhau, sau này chồng nó sẽ thay các bác trông nom chăm sóc nó, người làm cha mẹ như các bác mới yên tâm được…”
“Ai bảo con muốn cưới? Mẹ nói thế có ích gì? Sao lại phải nói thô thế? Thế gian này chỉ có mình mẹ là thông minh sáng suốt, còn ai cũng ngu ngốc dại dột hết…” Phong Lan không ngờ mẹ mình lại nói thẳng tuột ra như vậy, cô nghe mà chỉ muốn độn thổ.
“Con cáu gì với mẹ chứ…”
“Cháu về trước đây ạ, để mọi người nói chuyện.”
Đinh Tiểu Dã hướng về phía mẹ Phong Lan cúi đầu, không nói thêm câu nào, đi về thẳng.
Phong Lan điên tiết nói với mẹ: “Mẹ coi con như học sinh trung học vậy sao? Cứ thấy con đi với bạn học nam nào là lại xông tới truy hỏi ba đời tổ tông nhà người ta. Trong khi sự thật thì con với mấy bạn đó không có chuyện gì sất, mẹ càng như thế này thì con càng không muốn an phận.”
Thấy Đinh Tiểu Dã đã đi khuất hẳn, mẹ Phong Lan mới đi theo cô vào thang máy, nghiêm mặt nói: “Đừng nhắc đến chuyện ngày xưa nữa. Con làm như mẹ không nhìn thấy con với cậu nhân viên phục vụ đó đưa đưa đẩy đẩy nhau hả, mẹ đến xấu hổ vì con!”
“Ban nãy mẹ nói những lời đó đầy quang minh chính đại, có thấy xấu hổ đâu!” Phong Lan nhắm mắt nói. “Con ba mươi tuổi rồi, không còn là mười ba tuổi nữa, mẹ có thể đưng can thiệp vào chuyện của con nữa được không?”
“Chính vì con không còn nhỏ nên mẹ mới sợ con lại sai lầm lần nữa. Lần trước mẹ đến cửa hàng, nhìn thấy thằng bé đó đã tự nhủ trong lòng, đẹp trai thì có ích gì? Bạn trai cũ của con có thằng nào xấu trai đâu! Bằng tuổi con bây giờ người ta đều đã có con đi học mẫu giáo cả rồi, còn con vẫn một mình. Cậu ta biết rõ con là bà chủ, thế mà còn không biết đường mà tránh, lại còn cố ý mồi chài con…”
“Con nói thật cho mẹ biết nhé, mẹ ạ, là con cố mồi chài cậu ấy đấy. Người ta còn lờ con đi kia kìa!” Phong Lan nói bất chấp hậu quả.
“Con sợ mẹ sống lâu phải không? Từ nhỏ mẹ đã dạy con phải thế nào, con là con gái chưa chồng… Con làm vậy người khác