Bán Tình Yêu Hận Là Cách Tôi Chiếm Đoạt Em
Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342569
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2569 lượt.
sẽ đánh giá con như thế nào?”
Cửa thang máy mở ra, mẹ Phong Lan bước vào, trong lòng vẫn chưa hết bàng hoàng về câu nói của con gái vừa nói ra, lo lắng hỏi: “Thế con với cậu ta đã đến mức nào rồi?”
Phong Lan đứng nguyên trong thang máy, ấn lại nút 1. dღđ☆L☆qღđCô nói: “Mức nào thì cũng nhiều hơn mẹ nghĩ một mức... Mẹ về nghỉ trước đi. Mẹ càng ngăn cản con, con càng thích cậu ấy cho mà xem.”
Thang máy xuống đến tầng một, Phong Lan chạy ra khỏi cửa sảnh tòa nhà, với tốc độ đi của Đinh Tiểu Dã thì chắc anh đã ra khỏi khu nhà rồi. Cô hoặc là kịp chặn anh lại trước khi anh lên xe bus để nói lời xin lỗi, hoặc là làm gì khác thì bây giờ cô vẫn chưa nghĩ ra, cứ gặp được đã rồi tính, bây giờ cô chỉ muốn nhìn thấy Đinh Tiểu Dã.
Khi Phong Lan hổn hển chạy tới bến xe bus, chuyến xe cuối cùng quay về trung tâm thành phố đang từ từ rời bánh. Phong Lan vô vọng chạy theo vài bước, chỉ chực trào nước mắt. Cô nghĩ đến ngay cả số điện thoại của Đinh Tiểu Dã mình cũng không có, cái gã Đinh Tiểu Dã quái gỡ đó, không chừng còn chẳng có điện thoại di động.
Cô ngốc nghếch đuổi theo cái gi đây? Chuyện vốn đã không thể thành, mẹ cô can thiệp thêm thì đó cũng chẳng phải là lý do dẫn đến thất bại.
Phong Lan quay về bến xe trống vắng, ngồi đó thẫn thờ một lát, sau đó mới chầm chậm lết trên đôi giày cao gót đang khiến chân cô đau nhức trở về nhà. Khi đi qua tấm biển báo trạm xe bus, có người từ phía sau kéo cô quay người lại.
Phong Lan bị cướp mãi đâm nản, thậm chí chẳng thèm chửi. Vẫn còn cướp được à, nhà địa chủ chẳng còn gạo nữa đâu mà phải mất công.
Cô lựa thế cầm túi đập vào kẻ đó thì tay lại bị giữ chặt trên không trung. Đinh Tiểu Dã cười kheo hàm răng trắng bóng, nói: “Túi của chị nặng quá, bị đập vào người chắc không dễ chịu gì.”
“Cậu chưa đi sao?” Phong Lan ngơ ngác nhìn theo hướng xe bus đã đi khỏi từ lâu.
Đinh Tiểu Dã nói: “Tôi nhìn thấy chị chạy ra đây, tự nhiên muốn biết xem chị định làm gì.”
Phong Lan vén lọn tóc vướng trên má ra sau tai. “Cậu hãy coi như chưa nghe thấy mẹ tôi nói gì nhé.”
“Rồi sao nữa?”
“Tôi xin lỗi thay cho mẹ tôi.”
Đinh Tiểu Dã cười, Phong Lan cảm thấy nụ cười lần này của anh có vẻ là lạ, trong nháy mắt cô đã bị anh ấn vào đằng sau tấm biển quảng cáo ở trạm xe bus rồi anh tấn công cô bằng những cái hôn như đổ trời sập đất… Phong Lan thấy trước mắt tối sầm lại, lưng đập vào biển quảng cáo, bị anh giữ chặt lấy gò má, đôi môi hứng những nụ hôn như cắn xé và máu chảy rần rật trong huyết quản khiến cô đau đớn, đau giống như “tình yêu” cô đang giẫm dưới chân, giằng xé con tim nhưng lại đầy mê hoặc.
“Chị cũng chuyển lời đến mẹ chị giúp tôi, nói là “không sao đâu”!” Đinh Tiểu Dã vẫn ôm lấy gương mặt của Phong Lan, mỗi từ anh nói ra, môi lại khẽ chạm vào môi cô.
Tay Phong Lan vòng quanh cổ anh thật chặt. Cô rất ân hận đã không học hỏi Đàm Thiếu Thành, muốn giống như mãng xà phải làm thế nào, quấn lấy người cô muốn, quấn thật chặt, siết đến khi anh quay cuồng ngạt thở, siết đến khi anh thôi giãy giụa hòng thoát ra, nếu như chỉ có làm như vậy anh mới thuộc về cô thì cho dù chiêu này là hèn mọn, trước đây từng khiến cô cảm thấy xấu hổ, thì cô cũng không hề do dự mà làm theo ngay.
Cô liếm môi, ngờ rằng trên môi nhất định phải có vết thương, nếu như chạm vào mà cảm thấy đau thật thì cô tin đây không phải là mơ. Cô nói: “Đinh Tiểu Dã, cậu không bị thiệt thòi gì đấy chứ?”
Đinh Tiểu Dã nói: “Tôi không sợ thiệt, thường thì tôi sẽ đòi lại, mà còn đòi gấp đôi.”
Phong Lan vuốt ve đám tóc lởm chởm sau gáy của anh, trán chạm vào trán anh, thầm thì: “Có cô gái nào từng nói với cậu rằng cậu cắn người y như dã thú không?”
“Tôi cứ tưởng tôi là nàng Bạch Tuyết chứ.” Đinh Tiểu Dã nén tiếng cười, Phong Lan có thể cảm nhận được độ rung từ lồng ngực anh.
“Cậu vẫn nhớ chuyện đó à?”
“Đừng ngốc nữa, hoàng tử gi gỉ gì gi cái gì cũng tốt ăn miếng táo tiêm thuốc độc từ miệng nàng Bạch Tuyết, chị nghĩ là hoàng tử vẫn có cuộc sống hạnh phúc viên mãn suốt đời sao?”
Phong Lan dịu mắt, như thể có một làn sương đọng. Nếu như đây là giấc mơ, người ta được sống trong mơ mà không cần tỉnh lại cũng là một niềm hạnh phúc vô bờ. Cô nói: “Đinh Tiểu Dã, cậu nói dối tôi đi, nói anh yêu em đi.”
Đinh Tiểu Dã vuốt nhẹ môi cô bằng đầu những ngón tay của mình, hỏi: “Chị thích nghe nói dối sao?”
Phong Lan hơi ngửa đầu ra sau, lưng cô tựa vào biển hiệu quảng cáo của một nhãn hàng dệt may nào đó, có hình ảnh một gia đình đầm ấm, ánh sáng dịu nhẹ ấm áp từ hộp đèn bao bọc lấy cô, khiến cô có một cảm giác tràn ngập hạnh phúc.
Cô nói: “Kiểu gì tôi cũng không thấy nổi sự chân thành. Tôi biết cậu sẽ không lấy tôi, tôi cũng chuẩn bị lấy người khác. Mà nói chung tôi cũng chỉ yêu hình ảnh của cậu, cho nên nói dối tôi cũng không sao, cứ làm giống như thật đi, ít ra khi cậu lừa dối tôi một cách nghiêm túc, tôi còn cảm thấy vui.”
Đinh Tiểu Dã nhếch mép, lời anh nói mơ hồ trên môi cô: “Thử nói xem, chị có gì đáng để tôi lừa.”
“Tôi có cả con người tôi đây, với một ít tiền nữa.”
“Có thể xem xé