XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342555

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2555 lượt.

uống khỏi xe bus, Phong Lan chỉ im lặng. Đinh Tiểu Dã càng không bao giờ chủ động mở miệng nói trước.
Cô ở cách sau anh một bước cứ thế đi một lát, không nhịn nổi bèn hỏi: “Đinh Tiểu Dã, tôi thật sự không có ý nghĩa gì với cậu hết sao, ngay cả phiền phức cũng không?”
“Ừm.”
“Tôi không tin.”
“Tôi đã từng gặp nhiều chuyện phiền phức hơn nhiều.”
“Ví dụ? Nhất định phải có ví dụ để chứng minh, không thì chỉ là lừa tôi.”
“Ví dụ như… Khang Khang.”
Phong Lan giật mình. “Hả, Khang Khang “thổ lộ” với cậu thật hả?”
Đinh Tiểu Dã cười. “Sao nói cái gì chị cũng tin thế? Khang Khang lắm chuyện hơn cả chị nhưng cậu ấy không bám dính như chị. Cậu ấy còn nhỏ tuổi, có nhiều việc chẳng qua nghĩ nhiều quá nên bối rối, cậu ấy sẽ tự hiểu ra thôi.”
“Cậu cũng đang đợi tôi tự hiểu ra à?” Phong Lan bứt một chiếc lá mọc ven đường, cứ đi vào bước lại bứt một chiếc.Die nd da nl e q uu ydo n
Đinh Tiểu Dã dừng lại, nói: “Chị với Khang Khang khác nhau, chị hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Phong Lan, chúng ta đi chung một con đường sao?”
“Cậu bảo tôi cậu đi đường nào, tôi sẽ đi đường nấy!” Phong Lan vứt chiếc lá đã vò nát trong tay đi.
“Điểm này thì chị và Khang Khang giống nhau, ngốc hết cả phần người khác. Chị với cậu ta đều sống trong môi trường hoàn cảnh tốt từ nhỏ, được chăm sóc bao bọc quen rồi, không biết những khó khăn cực khổ của thiên hạ, cũng chưa gặp lòng người hiểm ác. Tự mình nghĩ thông minh lắm nhưng thật ra ngốc nghếch vô cùng. Ai nói gì cũng tin, không có một chút thận trọng đề phòng nào cả.”dieendaanleequuydon
“Như thế không tốt sao?”
“Nếu chị cứ sống được mãi trong môi trường như thế thì đương nhiên là tốt. Cho nên chị phải tránh tôi xa một chút, trở về với cuộc sống cũ của chị đi.”
“Nếu như tôi không thể quay về nữa thì sao? Cậu với tôi có gì khác biệt?”
Đinh Tiểu Dã hỏi: “Chị có biết tôi từ đâu đến không? Trước đây tôi đã làm gì? Tiếp cận với chị nhằm mục đích gì? Nếu như tôi là một kẻ xấu không có gì là không dám làm thì sao?”
“Cậu không phải người như vậy.” Phong Lan nói bằng giọng chắc nịch.
Đinh Tiểu Dã bực mình. “Chị lấy gì để kết luận như vậy?”
“Lấy bản năng của một người con gái!” Phong Lan nói. dღđ☆L☆qღđ“Tôi đã từng chơi với đàn ông đã tình, ngoại tình, độc thân không muốn lấy vợ, bọn họ có nhược điểm về mặt tình cảm nhưng bản tính đều tốt cả. Tôi không đi yêu một người độc ác làm những điều không thể tha thứ. Đây là bản năng tự vệ của loại người ngốc nghếch chúng tôi.”
“Chị hết thuốc chữa rồi!”
Đúng lúc này, xa xa đằng trước bỗng có người gọi: “Phong Lan.”
“Chết rồi,mẹ tôi đến!” Phong Lan giật thót người.
Đinh Tiểu Dã chẳng có ý định tương trợ gì, nói ngay: “Thế tôi về nhé!”
“Không kịp rồi,mẹ tôi đã nhìn thấy cậu, mẹ tôi bị viễn thị mà, cậu mà đi thì bà càng nghi ngờ.”
Mẹ Phong Lan băng qua dải cây xanh trước mặt, bước nhanh tới, trong tay còn cầm một túi rác to.
Phong Lan cười chào: “Mẹ à, sao mẹ toàn thích đánh du kích thế này.”
Mẹ Phong Lan cười nhưng nét mặt lại không vui. “Mẹ mà không đột kích thì làm sao biết được con gái rượu của mẹ bình thường làm những gì? Ở cửa hàng cũng thế, ở nhà cũng thế.”
“Công việc và cuộc sống của con vẫn rất bình thường. Quên mất, đây là nhân viên ở cửa hàng con, xe con bị hỏng, trên đường không an toàn nên cậu ấy đưa con về.”
Bà Phong đã gần bảy mươi tuổi nhưng lưng vẫn thẳng như thước kẻ. Miệng bà vẫn mỉm cười lịch sự nhưng mắt thì lạnh băng dò xét Đinh Tiểu Dã một lượt.
“Tôi vẫn nhớ cậu, cậu là nhân viên phục vụ mới vào làm.”
“Chào bác.” Chuyện đã đến nước này, Đinh Tiểu Dã cũng chỉ biết ngoan ngoãn cất tiếng chào.
Ánh mắt bà Phong cuối cùng cũng dừng lại ở tay Đinh Tiểu Dã, anh vẫn đang cầm chiếc túi của Phong Lan. Phong Lan vội vàng lấy lại, cười nói: “Túi của tôi hơi nặng. Cám ơn nhé!”
Mẹ Phong Lan nhìn Đinh Tiểu Dã, gật đầu, nói: “Chào cháu. Cám ơn cháu đã đưa con gái bác về nhà.”
Đinh Tiểu Dã cười cười, lại nghe thấy tiếng mẹ Phong Lan trách con gái: “Đêm hôm mà phiền đến người khác là không tốt.”
Phong Lan nói: “Vâng vâng, chỉ lần này thôi ạ.” Cô thừa cơ vội liếc Đinh Tiểu Dã ra hiệu. “Cậu về đi cho sớm, sợ muộn lại không bắt được xe.” Rồi lại chuyển sang giọng ngọt ngào nũng nịu nói với mẹ: “Mẹ lại dọn phòng cho con rồi ạ, đi nào mẹ, về con đấm lưng cho mẹ nhé!”
“Vội cái gì? Người ta còn chưa bảo bà già này phiền hà mà cô đã không cho mẹ nói chuyện với thanh niên trẻ trung rồi à?” Mẹ Phong Lan nói.
Phong Lan nóng ran đầu, tiêu thật rồi. Tính toán thế nào cô cũng không lường nổi mẹ cô hôm nay lại quá bộ đến tận đây. Cô biết rõ tính mẹ, đòi “nói chuyện” kiểu gì cũng có vấn đề.
“Có chuyện gì để nói với cậu ấy chứ. Con phải đi xe bus về, mệt lắm rồi.” Phong Lan định nũng nịu lấp liếm hòng vượt qua cửa ải của mẹ.
Mẹ Phong lan gạt phắt tay con gái đang định kéo bà đi, cười nói: “Cô nữa, chẳng còn bé nhỏ gì nữa đâu, thế mà chẳng khôn khéo gì cả, nói năng cũng không biết đường. Sao lại bảo “có chuyện gì để nói với cậu ấy”? Người không biết lại nghĩ con coi thường ngư